Ngự Hành Thiên: “…”
Cơn đau đột ngột suýt nữa khiến hét lên, may mà nhịn , mất mặt mà kêu đau một tiếng.
Bất kể là thú gì, lông cơ thể nhổ là đau nhất, vì nó nối liền với da thịt.
Là một con phượng hoàng cao quý, còn là bá chủ của Thành phố , ai dám nhổ lông !
Bộ lông vàng óng quý giá của , dù rụng xuống cũng sẽ chim ch.óc giúp tìm về.
Nàng mà…
Nàng mà cứ thế nhân lúc để ý, nhổ lông vũ .
[(*?▽?*) “Hung thủ” nào đó chút hối hận và tự trách khi tay thô bạo.] Phấn Cửu Cửu nén trong lòng.
“Tiểu phượng hoàng.” Sủng Ái tủm tỉm cầm chiếc lông vũ giơ lên, chiếc lông vũ màu vàng vô cùng xinh ánh sáng rực rỡ, “Lông vũ của ngươi thật đấy.”
Đẹp nên nhổ ???
Ngự Hành Thiên hiểu nàng đang nghĩ gì, vẻ mặt gương mặt tuấn mỹ vô song đổi, : “Nếu ngươi thích, thể cho ngươi xem mỗi ngày, tại ngươi nhổ…”
“Ngươi đau ?” Sủng Ái vẻ quan tâm : “Có khó chịu ? Ta cứ tưởng ngươi sẽ đau, Mị Mị dùng lông của cô cho một bộ quần áo, còn tưởng tất cả thú nhân nhổ lông đều đau…”
Ngự Hành Thiên đương nhiên thể đau, chuyện liên quan đến thể diện, chỉ là con thú nhân giống cái tộc Dê dùng lông quần áo tặng nàng?!
Ngự Hành Thiên, hiếm khi đến đại lục, rằng tộc Dê luôn lông.
Ngự Hành Thiên hừ lạnh một tiếng, : “Ngươi nhận đồ của cô .” Bất kể là giống cái giống đực, tất cả đều tỏ thiện với nàng.
Hắn dang cánh đưa qua, : “Ngươi bao nhiêu thì cứ nhổ bấy nhiêu.”
Phấn Cửu Cửu cũng nổi nữa.
[(╯‵□′)╯︵┻━┻ Ký chủ lương tâm của cô đau ?]
Nếu lông của Ngự Hành Thiên nhổ phần lớn, chẳng sẽ trở thành một con gà trụi lông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1347-di-the-tranh-ba-thu-vuong-qua-ngao-kieu-47.html.]
Hình ảnh đó quá dám tưởng tượng.
Con đường dài nhất từng qua chính là con đường mưu mô đen tối của ký chủ.
Nam chính nào đó đang lừa thì cũng là đang đường lừa.
Sủng Ái cũng nhịn mà khúc khích, Ngự Hành Thiên ngơ ngác, hiểu tại nàng vui vẻ như , nhưng thấy nàng , cảm thấy vui vẻ chút kỳ quái.
Nàng xong liền lưng , đột nhiên sấp lên lưng , ôm lấy .
Đôi mắt đỏ tươi của thiếu nữ dần tối , tựa như vực sâu bí ẩn khó lường.
“Dùng lông vũ của ngươi cho một bộ vũ y .” Nàng lẩm bẩm : “Nếu mặc vũ y ngươi tặng, sẽ đến Thành phố kết bạn đời với ngươi, tha thứ cho lầm ngươi phạm.”
Ngự Hành Thiên lời nàng, trong lòng chút kỳ lạ.
Lỗi lầm phạm?
Nàng đang chuyện đây ?
Hình như… mấy nàng vui.
Vẻ mặt Ngự Hành Thiên trở nên chút nghiêm nghị, giọng điệu trầm thấp : “Ngươi thật sự vũ y?”
Sủng Ái đột nhiên bật , : “Ta đùa thôi.”
Để một bộ vũ y lộng lẫy cần nhiều lông vũ, thật sự thể lấy mạng .
Nàng cầm chiếc lông vũ màu vàng , : “Tiểu phượng hoàng, cảm ơn lông vũ của ngươi, dùng cái để vẽ bản vẽ, ngươi đừng phiền .”
Bút từ than củi quá thô, b.út lông vũ mới thể vẽ bản vẽ kết cấu tinh xảo.
Ngự Hành Thiên cúi đầu chiếc lông vũ cánh một cái, đôi mắt màu vàng tối , im lặng bước khỏi nhà.
Hắn nhớ nàng thích ăn một loại quả chứa đầy linh khí, loại quả đó mọc vách núi vạn trượng, còn rắn độc canh giữ, nhân lúc thể một chuyến, hái về cho nàng.