Nghe những lời tâng bốc , Từ Hoan Hoan miễn cưỡng nở một nụ .
Bất kể là học sinh trong lớp cô, những học sinh ưu tú lớp khác, tất cả đều đến nhà cô, nhưng mà cô luôn mong đợi vẫn đến.
Từ Hoan Hoan ngừng lấy điện thoại xem giờ, thấy tiệc sinh nhật sắp bắt đầu, nhưng Hạ Tinh Hà vẫn xuất hiện.
Đường Mễ Yến, Trương Khiết Như, Trương Tĩnh Di cũng phát hiện Hạ Tinh Hà đến, kéo Từ Hoan Hoan sang một bên.
“Hoan Hoan, là gọi điện cho Hạ Tinh Hà , hỏi xem đến ?”
“ đó, thể đến , chỉ là đang đường thôi.”
Trương Tĩnh Di : “Lần đầu tớ đến nhà cũng tìm mãi, thể lạc đường .”
Từ Hoan Hoan trong mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng, : “Tớ điện thoại riêng của Hạ Tinh Hà.”
Thật là hổ và lúng túng, trong lòng cô buồn bực c.h.ế.t .
Đường Mễ Yến : “Hoan Hoan, đợi chút, tớ tìm các bạn nam hỏi xem, chắc chắn điện thoại của Hạ Tinh Hà.”
Nói xong, cô về phía các bạn học.
Một lúc , Đường Mễ Yến , một dãy cho Từ Hoan Hoan gọi.
Sau vài tiếng tút, điện thoại kết nối.
“Alô.” Giọng lạnh lùng của thiếu niên truyền đến.
Từ Hoan Hoan c.ắ.n môi, : “Hạ Tinh Hà, tớ là Từ Hoan Hoan, đang ở ? Có tìm chỗ ? Có cần tớ cho đến đón ?”
Mấy cô gái đều chằm chằm Từ Hoan Hoan.
“Hôm nay bận.” Hạ Tinh Hà nhàn nhạt .
Sắc mặt Từ Hoan Hoan lập tức tái nhợt, : “ đồng ý với tớ, sẽ đến mà.”
“ thời gian.”
Hạ Tinh Hà trực tiếp cúp máy.
Sắc mặt Từ Hoan Hoan lúc đỏ lúc trắng, trong mắt lóe lên lửa giận, chiếc điện thoại cô hung hăng ném về phía sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1413-sung-ai-thanh-mai-hotboy-moi-tinh-ngot-ngao-33.html.]
Đường Mễ Yến và các bạn giật nảy , vội vàng chạy tới hỏi: “Hoan Hoan, ? Đừng tức giận mà.”
“Hạ Tinh Hà ? Cậu đến ?”
Sắc mặt Từ Hoan Hoan vô cùng khó coi, lạnh lùng : “Cậu thời gian, đến.”
“Mẹ kiếp.” Đường Mễ Yến văng tục, tức giận : “Hạ Tinh Hà mà giữ lời, thể đến là đến chứ.”
“ đó đúng đó!” Trương Khiết Như cũng tỏ vẻ khó chịu, : “Không ngờ là như , rõ ràng đồng ý .”
“Hoan Hoan, đừng buồn.” Trương Tĩnh Di khuyên: “Hạ Tinh Hà đến thì thôi, chúng tự chơi .”
Sắc mặt Từ Hoan Hoan vẫn khó coi, : “Các qua đó .”
Mấy cô gái cô một cái, rời khỏi phòng ngủ.
Từ Hoan Hoan vớ lấy một chiếc gối ôm sofa, cầm kéo điên cuồng cắt, cắt chiếc gối vải thành từng dải.
“Huhu…” Cô nhịn nấc lên, hận thù : “Hạ Tinh Hà, cứ đợi đấy! tin chiếm ! Không chuyện gì mà Từ Hoan Hoan !”
Một lúc lâu , Từ Hoan Hoan bình tĩnh , trang điểm , giống như một nàng công chúa cao ngạo bước xuống lầu.
Các học sinh Từ Hoan Hoan mặc bộ lễ phục xa hoa, ai nấy đều nở nụ lấy lòng.
…
…
Hạ Tinh Hà mở cửa sang nhà đối diện, gõ cửa.
Rất nhanh, cửa mở.
“Tiểu Hạ .” Quý Tuyết Mai hỏi: “Cháu chuyện gì ?”
Hạ Tinh Hà lễ phép mà xa cách : “Cháu tìm Quý Thanh Mộng chút việc, vở ghi chép của bạn để quên ở trường, cháu mang về cho bạn , bạn ở nhà ạ?”
“Con bé c.h.ế.t tiệt hấp tấp quá, đến đồ cũng quên.” Quý Tuyết Mai cằn nhằn một câu, : “Nó chơi từ sáng sớm , cháu đưa đồ cho dì là .”
(Hết chương )