Sủng Ái nhận lấy áo khoác mặc , lạnh buốt giá rút , cảm giác ấm áp truyền đến.
Hạ Tinh Hà mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần âu đen, gió thổi khiến mái tóc đen vụn trán che khuất đôi mắt , khí chất sạch sẽ mà thanh lãnh.
“Cậu mặc áo khoác ?” Sủng Ái nắm lấy bàn tay lạnh của .
“ lạnh.” Hạ Tinh Hà nhàn nhạt .
Hai sóng vai tảng đá lơ lửng, ngắm ráng chiều rực rỡ và biển cả mênh m.ô.n.g phía xa.
Sủng Ái nhớ Hạ Tinh Hà hình như sắp tham gia một cuộc thi vẽ tranh, liền đề nghị: “Cảnh ở đây như , vẽ tranh ?”
Hạ Tinh Hà liếc mắt cô một cái, đôi môi mỏng khẽ mím , : “Cậu bằng lòng mẫu của ?”
Anh quang minh chính đại vẽ cô trong tranh, chứ chỉ dựa trí tưởng tượng của , lén lút vẽ cô.
Mặc dù việc ảo tưởng và phác họa dung nhan của cô khiến trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, nhưng khi ở bên cô, từng nét từng nét vẽ cô mới là hạnh phúc.
Sủng Ái vui vẻ đồng ý: “Đương nhiên là bằng lòng .”
Trên khuôn mặt trắng trẻo xinh của cô nở một nụ , : “Thầy Hạ nhỏ, vẽ một chút đấy nhé.”
Hạ Tinh Hà : “Thời gian vẽ tranh lâu, mẫu sẽ khá vất vả…”
“Trong trường bao nhiêu cô gái mẫu của , vui mừng còn kịp, thấy vất vả .” Sủng Ái ngắt lời , : “Mau lấy bảng vẽ .”
Trong mắt Hạ Tinh Hà xẹt qua một tia ý , thực đây vẽ nhân vật, từ khi cô xuất hiện mới cầm b.út vẽ cô trong tưởng tượng.
Một cuốn sổ vẽ bộ đều là tranh về cô.
Cả đời của , cũng sẽ chỉ vẽ cô.
Hạ Tinh Hà bước xuống tảng đá, tới lấy bảng vẽ, b.út và màu nước, đó cầm đồ đạc chọn một vị trí xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1446-thinh-sung-thanh-mai-hotboy-tinh-yeu-ngot-ngao-66.html.]
Sủng Ái hỏi: “ nên tạo dáng thế nào?”
Trong đầu Hạ Tinh Hà lóe lên nhiều ý tưởng, một lát : “Cậu cứ lưng về phía ở đó, nghiêng đầu một lát.”
Sủng Ái ừ một tiếng, tìm một vị trí đó, lưng về phía nghiêng mặt.
Ánh mắt Hạ Tinh Hà khẽ lấp lánh, những ngón tay thon dài rõ khớp cầm cọ vẽ, nhanh ch.óng phác họa giấy vẽ, chẳng mấy chốc đường nét phác thảo hiện .
Sủng Ái bao lâu, thấy giọng trong trẻo êm tai của thiếu niên truyền đến, “Cậu thể qua đây .”
Nghe thấy lời , Sủng Ái về phía .
Những ngón tay trắng trẻo thon dài của thiếu niên vẫn cầm cọ vẽ, chuyên tâm nhanh ch.óng vẽ giấy.
Thực khi vẽ, trong đầu Hạ Tinh Hà thành bộ bức tranh.
Sủng Ái bên cạnh , góc nghiêng chăm chú của , đường nét góc nghiêng của thiếu niên , dáng vẻ nghiêm túc vẽ tranh tỏa mị lực mê .
Gió nhẹ thổi tới mang theo mùi cỏ cây tươi mát trong rừng núi, bầu khí tĩnh lặng và .
Sủng Ái nhanh ch.óng và chính xác từng nét từng nét vẽ cô, trong khung cảnh rộng lớn và rực rỡ, cô tảng đá lơ lửng, như ảo như mộng chân thực.
Anh vẽ chăm chú, cô say sưa.
Bất tri bất giác thời gian trôi qua, sắc trời cũng tối dần, trong bầu trời đêm rộng lớn điểm xuyết những vì , lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Hạ Tinh Hà thành bức tranh, đôi môi mỏng đẽ tràn một tia ý , nghiêng đầu cô : “Thế nào?”
“Hoàn mỹ.” Sủng Ái ôm lấy cổ , hôn một cái lên mặt , : “Bạn trai đại nhân, thực sự quá lợi hại .”
Cơ thể Hạ Tinh Hà cứng đờ, vươn tay cẩn thận đặt bức tranh sang một bên, thuận thế ôm cô lòng.