Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều. - Chương 1469: Manh Sủng Yêu Hậu: Hồ Vương, Đừng Bệnh Kiều! 9

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:54:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những kẻ thích yêu nũng tự tìm đường c.h.ế.t, thường chẳng kết cục gì.

 

Cửu Vĩ Thiên Hồ thành công tự tìm đường c.h.ế.t cho , Bạch Diễn Chân thực sự dùng một kiếm đ.â.m xuyên tim tiễn nàng chầu trời.

 

[Tâm nguyện thứ hai của Cửu Vĩ Thiên Hồ, g.i.ế.c c.h.ế.t Bạch Diễn Chân, dựa theo cách t.r.a t.ấ.n nàng, đem đuôi của cũng c.h.ặ.t đứt từng cái một.]

 

Trong mắt Sủng Ái lóe lên một tia u quang, đôi môi đỏ mọng khẽ mím , : “Tâm nguyện quả thực dễ thành a.”

 

Nếu nàng g.i.ế.c c.h.ế.t Phản phái BOSS khi còn trưởng thành, bởi vì là nhân vật tuyến chính, thế giới sẽ vì thế mà sụp đổ.

 

Vị diện sụp đổ sẽ thu hút sự chú ý của Chấp pháp giả, đến lúc đó thể sẽ truy khí tức hồn nguyên của nàng.

 

Cho nên, tâm nguyện thứ hai khó giải quyết.

 

[Ký chủ, cảm thấy tâm nguyện của nguyên chủ thể dời phía một chút…] Phấn Cửu Cửu run rẩy kinh hãi .

 

“Hửm?” Sủng Ái nghi hoặc lên tiếng.

 

[Cô vẫn nên cân nhắc xem thế nào để công lược Bạch Diễn Chân .]

 

Trong mắt Sủng Ái ám mang cuộn trào, : “Quả thực nên cân nhắc kỹ lưỡng.”

 

Cửu Vĩ Thiên Hồ mặc dù g.i.ế.c Bạch Diễn Chân, nhưng thời gian chính xác, cái nàng thể lách luật, đợi đến khi nhiệm vụ kết thúc g.i.ế.c cũng .

 

nàng cũng rời khỏi vị diện , còn ở gì, giữ để canh xác cho nàng ?

 

Sủng Ái xuyên qua ánh sáng mờ nhạt trong gian tối tăm thoáng qua bé đang sát vách núi, bé ngốc nghếch đáng yêu mà trong lòng u ám đến thế.

 

Nghĩ đến việc khi lớn lên sẽ sống sờ sờ cướp lấy nội đan của nàng, còn đem đuôi của nàng c.h.ặ.t đứt từng cái một, sống lưng nàng khỏi ớn lạnh, sợ phản phái trai, chỉ sợ phản phái là một tên đại biến thái.

 

Tên sói mắt trắng rốt cuộc nên nuôi đây?

 

[Theo sự thúc đẩy của cốt truyện, ký chủ, cô bắt buộc dạy tu luyện.] Phấn Cửu Cửu nhắc nhở.

 

Chậc~

 

Thôi bỏ , chơi trò nuôi dưỡng dường như cũng tồi.

 

Chỉ cần đừng nuôi lệch lạc là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1469-manh-sung-yeu-hau-ho-vuong-dung-benh-kieu-9.html.]

 

Nhớ tới dáng vẻ ngoan ngoãn gọi là tổ tông, trong lòng nàng liền cảm thấy vô cùng vui vẻ.

 

Nàng cử động thể một chút, xiềng xích giam cầm nàng vang lên tiếng động, trong gian tĩnh mịch âm thanh vẻ đặc biệt lớn.

 

Tiếng xiềng xích kinh động bé, ngẩng đầu nữ nhân trung, lưu quang bay lượn quanh nữ nhân, tôn lên vẻ tựa như tiên t.ử tuyệt mỹ giáng trần.

 

“Tiểu t.ử, ngươi qua đây.” Sủng Ái gọi.

 

Trong mắt đỏ của Bạch Diễn Chân lóe lên một tia ám mang, ngoan ngoãn dậy đến pháp trận ánh sáng vàng, nữ nhân thần thái lười biếng đang khoanh chân trong pháp trận.

 

“Tổ tông.” Giọng của trong trẻo mềm mại.

 

Sủng Ái bé quần áo xộc xệch, : “Ngươi định ngoài ?”

 

Bạch Diễn Chân ngơ ngác : “Còn thể ngoài ?”

 

Sủng Ái mỉm : “Ngươi thể đương nhiên thể .”

 

Mặt Bạch Diễn Chân đỏ lên, dường như chút ngượng ngùng, : “Là ngu ngốc .”

 

Đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu như , cũng đám yêu quái thể tay tàn nhẫn đến thế, Sủng Ái đều vươn tay xoa đầu một cái.

 

“Ta đưa ngươi ngoài ?” Nàng hỏi.

 

Bạch Diễn Chân do dự một chút, : “Thật sự thể ?”

 

“Ừm.” Sủng Ái vươn ngón tay cuốn lấy một lọn tóc bạc mềm mại của , lười biếng : “Thật đấy, ngươi ngoài, liền đưa ngươi ngoài, điều…”

 

“Tổ tông xin cứ .” Bạch Diễn Chân chớp mắt nàng.

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo tuyệt mỹ của Sủng Ái xẹt qua một tia lạnh lẽo, : “Ngươi ngoài mang cho vài thứ.”

 

Đôi mắt đỏ của Bạch Diễn Chân khẽ chớp, : “Tổ tông thứ gì?”

 

“Quần áo.” Sủng Ái chỉ chiếc váy đen rách rưới , : “Chiếc váy mặc vạn năm, rách nát thế thực sự thể mặc tiếp nữa.”

 

Bạch Diễn Chân ngẩn , hồi thần , vội vàng gật đầu : “Được, còn gì nữa?”

 

 

Loading...