Sủng Ái nâng bàn tay ngọc ngà thon thả lên, tùy ý vung một cái, sức mạnh bá đạo ngang ngược tựa như một con hắc long, chớp mắt c.ắ.n nuốt sạch sẽ sức mạnh của Thiên Đế.
Đồng t.ử Thiên Đế co rụt , chút dám tin.
Trận pháp giam cầm Cửu Vĩ Thiên Hồ năm xưa chính là cấm trận cường đại do Cổ thần để , mấy vạn năm qua đáng lý bào mòn gần hết sức mạnh của Cửu Vĩ Thiên Hồ mới , ngờ nàng vẫn còn mạnh mẽ như , thậm chí còn hơn cả mấy vạn năm .
lúc .
Bóng dáng Sủng Ái đột nhiên biến mất, tựa như quỷ mị thình lình xuất hiện phía Thiên Đế, một thanh kiếm tỏa hàn khí lạnh lẽo kề sát cổ lão .
“Thần ——” Thiên Đế hoảng sợ mở miệng.
Lão còn kịp hết câu, đầu rơi rụng xuống đất hệt như một quả dưa hấu, m.á.u tươi văng tung tóe nhuộm đỏ cả mặt đất.
Thần sắc Sủng Ái hờ hững, cầm thanh kiếm đ.â.m thẳng xác Thiên Đế, một tiếng "phập" vang lên xuyên thủng trái tim lão . Một luồng ánh sáng trắng thoát định bỏ trốn, nhưng sương mù đen đỏ quấn c.h.ặ.t lấy luồng sáng trắng , chớp mắt liền c.ắ.n nuốt sạch sẽ.
Tất cả đều toát mồ hôi lạnh lưng, chợt nhớ tới phần của truyền thuyết .
Cửu Vĩ Thiên Hồ chỉ pháp lực cao cường, mà còn dũng mãnh thiện chiến, tâm ngoan thủ lạt, so với Ma vương tàn nhẫn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Giới chủ tối cao của lục giới là Thiên Đế, thế mà nàng g.i.ế.c c.h.ế.t một cách dễ dàng như , dứt khoát lưu loát chút do dự, nháy mắt hủy diệt thần hồn của Thiên Đế.
Sủng Ái tay cầm thần kiếm nhuốm m.á.u đỏ tươi, thần sắc bễ nghễ về phía quần chúng Yêu giới.
“Thần dân Yêu giới, nếu theo bản tọa, sẽ tha cho các ngươi c.h.ế.t, nếu còn tiếp tục đối đầu với Quỷ giới ——”
“G.i.ế.c tha!”
“Kẻ nào ngoan cố chịu hối cải, bản tọa cần những con yêu ngu xuẩn các ngươi thần dân!”
Những lời tựa như b.úa tạ nện thẳng tim quần yêu, đập cho bọn chúng kinh hãi . Cửu Vĩ Thiên Hồ quả nhiên đáng sợ y như trong lời đồn.
Ngay từ lúc Sủng Ái vạch trần phận của Phượng Kiêu, binh tướng Yêu giới sinh lòng thoái ý, bây giờ nàng , liền đồng loạt dừng chiến đấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1539-manh-sung-yeu-hau-ho-vuong-dung-benh-kieu-79.html.]
“Chúng thần nguyện theo Yêu Đế!” Quần yêu thần phục dập đầu.
Phượng Kiêu nhất thời phân tâm, liền Bạch Diễn Chân đ.á.n.h trúng một chưởng, mạnh mẽ phun một ngụm m.á.u tươi.
“Nhị hoàng .” Bạch Hân Dao bay tới đỡ lấy Phượng Kiêu đang thương.
“Dao nhi, đến đây! Mau rời khỏi đây , chỗ nguy hiểm lắm!” Phượng Kiêu kích động .
“Muội !” Bạch Hân Dao lắc đầu, lóc : “Nhị hoàng , thương nặng quá…”
Bạch Diễn Chân tung một chưởng ép lùi Mặc Hoa, lạnh lùng Bạch Hân Dao đang lóc, trong đôi mắt đỏ tràn ngập sát ý nồng đậm.
Kiếp nếu Bạch Hân Dao, c.h.ế.t trong tay Phượng Kiêu và Mặc Hoa.
Mặc Hoa thấy Bạch Hân Dao chỉ quan tâm đến Phượng Kiêu, trong mắt xẹt qua tia tức giận, bay tới cưỡng ép ôm lấy Bạch Hân Dao, lạnh lùng : “Nữ nhân, bổn vương cho phép nàng đến đây cơ mà?”
Bạch Hân Dao c.ắ.n môi lóc, trừng mắt gã một cái, “Ta cứ đến đấy.”
Ả ngấn lệ nam nhân tà mỹ mặc hắc bào, mang theo hận ý ngút ngàn : “Bạch Diễn Chân, tên ác quỷ nhà ngươi, ngay cả phụ ruột thịt cũng g.i.ế.c!”
“Mặc Hoa, Bạch Diễn Chân điểm yếu, điểm yếu của chính là…”
Bạch Diễn Chân lạnh một tiếng, ngắt lời ả: “Ngươi đang đến tâm ma của ?”
Nói đoạn, tháo chiếc mặt nạ tinh xảo đang đeo mặt xuống, để lộ nửa khuôn mặt tà dị mà tuyệt , đôi mắt đỏ cũng chuyển sang màu u tối, khóe môi nhếch lên một nụ tà ác.
“Hắn vẫn luôn ở đây.”
Quyến luyến, si ma, điên cuồng yêu nàng.
Bạch Hân Dao kinh hãi trừng lớn hai mắt, lẩm bẩm: “Không, thể nào…”
Ả kích động túm lấy y phục của Mặc Hoa, hét lên ch.ói tai: “Mặc Hoa, mau g.i.ế.c Thần U , chỉ cần g.i.ế.c ả, nhất định thể đ.á.n.h bại Bạch Diễn Chân…”