Nhà họ Quý ở khu biệt thự ven biển của thành phố S, môi trường tươi , khí trong lành, khu vực cũng là nơi các gia tộc hào môn ở thành phố S lựa chọn để sinh sống.
Sủng Ái lái một chiếc xe khiêm tốn trở về nhà họ Quý, cô xách theo túi lớn túi nhỏ đến cửa.
Bất luận là trong nhà bao nhiêu tiền tiền, tặng quà đều là đại diện cho tấm lòng.
Phụ hoàng đại nhân và mẫu hậu đại nhân, nhất định sẽ thích.
Sủng Ái đưa tay bấm chuông cửa, một tràng âm thanh đinh linh linh vang lên.
Một lát , cửa liền kéo .
“Tiểu thư? Cô về .” Người mở cửa là hầu việc cho nhà họ Quý hơn hai mươi năm — Trương má.
Sủng Ái nở một nụ ngọt ngào: “Trương má.”
Trương má thụ sủng nhược kinh, rằng nữ thần cao lãnh Thư Nhã ít khi , thể thấy cô cũng chỉ ở phim truyền hình hoặc điện ảnh.
Bình thường tin tức của Thư Nhã, cũng chỉ thể xem tin tức giải trí của báo chí, may mà Thư Nhã là nữ vương trang nhất, béo lên gầy , xảy chuyện nhỏ bằng móng tay cũng sẽ lên trang nhất.
“Tiểu thư, cô xinh .” Trương má phát hiện tiểu thư bây giờ còn xinh hơn nửa năm .
Cảm giác đó, giống như một con b.úp bê gốm sứ tinh xảo tiêm một linh hồn sống động, mang đến cho một cảm giác chân thực.
Sủng Ái chớp chớp mắt, ôn hòa : “Cảm ơn Trương má, phụ hoàng mẫu hậu của cháu nhà ?”
“Có ...” Trương má tươi rạng rỡ nhận lấy quà trong tay Sủng Ái, hạ thấp giọng : “Lão gia cô sắp về, đợi cả buổi sáng , phu nhân sớm dặn dò hầu mua nhiều món cô thích ăn...”
Ánh mắt Sủng Ái lưu chuyển, đôi mắt động lòng nhuốm ý , bố khẩu thị tâm phi chút ngạo kiều nha.
“Tiểu thư, cô mau qua đó , lão gia và phu nhân đang đợi cô ở phòng khách.”
Sủng Ái bước biệt thự, sải những bước chân nhẹ nhàng về phía phòng khách.
Trong phòng khách.
Quý phụ Quý mẫu thấy tiếng bước chân, lập tức một cầm tờ báo lên, một hai mắt cấp bách chằm chằm cửa.
Sủng Ái từ xa liếc một cái, trong lòng thầm , tờ báo của Quý phụ cầm ngược mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-31-nu-vuong-trang-nhat-anh-de-sung-tan-tam-can-28.html.]
“Tiểu Nhã, cuối cùng con cũng về , nhớ c.h.ế.t ...” Quý phu nhân kích động lên, bước nhanh về phía Sủng Ái, đưa tay ôm cô.
Sủng Ái theo bản năng lùi một bước, Quý phu nhân ôm .
[Hệ thống: Ký chủ, chú ý nhân thiết của cô !] Phấn Cửu Cửu nhắc nhở.
Thư Nhã ở mặt nhưng là một chiếc áo bông nhỏ, chỉ là ở mặt bố chút bướng bỉnh.
Hốc mắt Quý phu nhân đỏ lên, Tiểu Nhã nửa năm về, xa lạ với bà .
Sắc mặt vốn dĩ nhu hòa của Quý phụ thu , ánh mắt sắc bén Sủng Ái.
“Mẹ, con lái xe suốt dọc đường về, bẩn.” Sủng Ái ôn tồn .
Quý phu nhân lau khóe mắt, : “Có tắm rửa , xả nước nóng cho con.”
Trong nhà hầu, Quý mẫu còn tự động tay, thể thấy sự sủng ái .
“Bốp!”
Quý phụ đột nhiên ném tờ báo lên bàn, lạnh lùng quát: “Đều là do bà chiều hư, bà xem báo cái gì đây? Đánh ở phim trường... Cô mất hết mặt mũi của , nằng nặc đòi diễn viên thì cũng thôi , còn động tay động chân với nghệ sĩ...”
Sủng Ái: “...” Cho nên, câu cuối cùng mới là trọng điểm?
Quý phụ đây là chê cô đ.á.n.h lên báo, mất phong thái của đại gia tiểu thư?
“Bố...” Sủng Ái tủm tỉm mở miệng.
“Cô đừng gọi là bố!” Quý phụ vẫn nguôi giận.
“Phụ hoàng.” Sủng Ái cung kính gọi.
Quý phụ: “...”
Quý mẫu: “...”
Quý phụ đang định nổi giận, ngoài cửa truyền đến tiếng chuông.