Biến thành một đứa bé b.ú sữa, cô tỏ vẻ từ chối.
—— Sủng Ái
*
Thời tiết mùa mưa nhiệt độ khá thấp, gió thổi từ ngoài cửa sổ mang theo lạnh. Sau khi mùi t.h.u.ố.c trong phòng tan , ma ma quấn như một chiếc bánh chưng đóng cửa sổ .
Sủng Ái đang ngủ say trong chăn ngửi thấy mùi thịt thơm phức, mơ màng mở bừng mắt. Cơ thể nàng nhập trải qua một trận ốm nặng, mới khỏi bệnh nên vô lực, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng thoải mái.
Ma ma bước đến bên giường nàng một cái, thấy nàng tỉnh trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu thư, đói ?” Ma ma thấp giọng hỏi.
Có lẽ vì cơ thể yếu ớt chăm sóc, cộng thêm bụng quả thực đói, Sủng Ái cảm thấy giọng khàn của ma ma đặc biệt êm tai.
“Đói.” Giọng thốt mềm mại nũng nịu.
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ma ma nở một nụ , bà vươn tay bế nàng khỏi chăn, lấy một tấm chăn bông quấn lấy nàng.
Sủng Ái: “...”
Ngoại trừ cái đầu lộ ngoài, cả nàng đều quấn c.h.ặ.t, trông hệt như một con sâu róm nhỏ.
Ma ma bế nàng đến xuống cạnh bàn, một tay ôm nàng, một tay cầm thìa múc cháo thịt nóng hổi, thổi nhẹ vài cái đưa đến bên miệng nàng.
“Nào, tiểu thư, há miệng ăn .”
Cơ thể Sủng Ái mềm nhũn vô lực, chỉ đành chấp nhận sự đút ăn dịu dàng của ma ma. Chắc do nhỏ ăn cũng nhiều, một bát cháo nàng chỉ ăn một nửa no .
Ma ma đút cho nàng chút nước lọc, hỏi: “Tiểu thư ăn no ?”
Sủng Ái ừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-547-hoa-the-yeu-phi-hoa-tien-cu-doi-sung-7.html.]
Ma ma bế nàng đặt lên giường, nhét nàng trong ổ chăn ấm áp, : “Tiểu thư ngủ , nô tài việc đây, ngoan ngoãn ở giường ngủ, đợi cơ thể khỏe hơn chút nữa hẵng ngoài chơi.”
Sủng Ái ngoan ngoãn chớp chớp mắt, ma ma thấy liền nở nụ hiền từ, dọn dẹp đồ đạc bàn rời khỏi phòng.
[Hệ thống: Lêu lêu lêu, ký chủ chơi vui ?] Phấn Cửu Cửu lăn lộn giường, trông hệt như một con mèo điên nhỏ.
Trong mắt Sủng Ái b.ắ.n tia sáng hung ác, cất giọng: “Sống ?”
[Hệ thống:...!] Phấn Cửu Cửu lập tức cứng đờ, biến thành hóa thạch sống.
[Hệ thống: Hắc hắc hắc, ký chủ~] Nó nịnh nọt chạy đến bên cạnh Sủng Ái, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, [Cô thực sự quá đáng yêu , nhân gia nhịn mà.]
“Mi còn cọ nữa sẽ cắt đứt đuôi mi.” Sủng Ái âm u .
Lời của bé gái mang tính đe dọa cao, nhưng là một đứa bé b.ú sữa, giọng của nàng mềm mại đáng yêu đến lạ thường, Phấn Cửu Cửu cảm thấy đáng yêu đáng sợ.
[Hệ thống: Khụ khụ khụ, ký chủ, chúng hiền hòa.]
“Tiếp nhận nhiệm vụ cốt truyện.” Sủng Ái nhắm mắt .
[Hệ thống: Tít, cốt truyện nhiệm vụ bắt đầu truyền tải ——]
Hiện tại vị diện mà nàng đang ở là thời cổ đại, xã hội hoàng quyền chế độ nô lệ phong kiến. Tên của nguyên chủ là Vân Nghê Thường, là con gái của Vân lão gia - Sùng Dương quận thú của vương triều Đại Chu.
Trong gia đình , địa vị của nàng thấp kém, bởi vì nàng là nha bò lên giường, chỉ nhan sắc mà não, qua đời trong lúc sinh nàng.
Vân quận thú đó một con trai và hai con gái, cho nên đứa con gái do tiểu sinh như nàng yêu thương. dù nàng cũng là tiểu thư trong Vân phủ, Vân phu nhân phái một ma ma mắt kém đến chăm sóc Vân Nghê Thường.
Vân Nghê Thường từ nhỏ cơ thể , thường xuyên ốm đau, chín tuổi cơ thể mới dần khỏe . Vì ốm nên nàng gần như ngoài chơi.
Vài năm , Vân Nghê Thường trở thành thiếu nữ dung nhan tuyệt lệ, tuổi còn nhỏ mà trổ mã duyên dáng yêu kiều.
Đại công t.ử của Vân phủ nhận nàng là tam tiểu thư trong phủ, ý đồ trêu ghẹo nàng, ầm ĩ đến chỗ Vân lão gia nên đ.á.n.h một trận đòn roi.