Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều. - Chương 562: Họa thế yêu phi: Họa tiên, cứ đòi sủng! 22

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:31:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một con hồ ly ngốc nghếch tên là Tiểu Tiểu Thất.

 

Một tên ngốc nghếch tên là Nhạn Trường Quy.

 

Nàng lớn lên ,

 

Hắn biến mất thấy tăm .

 

—— Sủng Ái

 

*

 

Kể từ khi nhổ răng xong Sủng Ái nghiêm túc nghi ngờ chuyện sẽ lọt gió, thấy khuôn mặt tuấn tú của Nhạn Trường Quy liền cho thêm vài cái tát.

 

Chui lỗ ch.ó dường như trở thành chuyện thường ngày của Nhạn Trường Quy.

 

“Thường ~!” Nhạn Trường Quy từ lỗ ch.ó bò , xách theo một chiếc l.ồ.ng nhỏ hưng phấn chạy đến bên cạnh nàng.

 

Sủng Ái chiếc ghế đẩu nhỏ chống cằm ngẩng đầu, chằm chằm mấy cọng cỏ dại đầu , : “Thật bẩn.”

 

Nhạn Trường Quy: “...”

 

Bị ghét bỏ riết sinh miễn dịch, nếu sớm t.ử trận từ lâu .

 

“Thường , mau xem đây là gì.” Hắn hì hì kéo tấm vải che l.ồ.ng , để lộ thứ bên trong chiếc l.ồ.ng nhỏ.

 

Mắt Sủng Ái sáng lên, lộ tia sáng vui mừng.

 

Thứ Nhạn Trường Quy mang đến là một con tuyết hồ nhỏ trắng muốt, tiểu gia hỏa tròn vo kêu ô ô một tiếng, vô cùng đáng yêu.

 

Tiểu tuyết hồ mở đôi mắt long lanh tò mò nàng, giống như đang thứ gì đó mới lạ.

 

“Thích ?” Nhạn Trường Quy đặt chiếc l.ồ.ng nhỏ mặt nàng.

 

Khóe môi Sủng Ái nhếch lên, : “Thích.”

 

Tuyết hồ hiếm thấy, tìm thú cưng nhỏ quý giá thế , chắc hẳn là tốn ít tâm tư.

 

Nhạn Trường Quy mở chiếc l.ồ.ng nhỏ , thò tay ôm tiểu tuyết hồ từ bên trong , cẩn thận từng li từng tí đưa cho nàng.

 

“Nào, ôm nó một cái .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-562-hoa-the-yeu-phi-hoa-tien-cu-doi-sung-22.html.]

 

Sủng Ái vươn bàn tay trắng trẻo mũm mĩm ôm lấy tiểu tuyết hồ, một cục nhỏ xíu gọn trong lòng nàng, vô cùng ngoan ngoãn.

 

Tiểu tuyết hồ dường như buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở, vì một đứa trẻ lạ ôm lòng nên nó dường như sợ hãi, móng vuốt nhỏ bám c.h.ặ.t lấy y phục của Sủng Ái.

 

Trên khuôn mặt tuấn tú của Nhạn Trường Quy mang theo nụ vui vẻ, đưa tay xoa đầu tiểu tuyết hồ, : “Thường , con tiểu tuyết hồ vẫn tên, đặt cho nó một cái tên thật .”

 

Đôi môi tựa hoa đào của Sủng Ái khẽ mở, : “Tiểu Tiểu Thất.”

 

Sắc mặt Nhạn Trường Quy lập tức chút kỳ lạ, đoán sai thì chắc là nàng dùng tên của để đặt tên cho hồ ly.

 

“Haha...” Hắn gượng hai tiếng, : “Thật sự gọi nó là Tiểu Tiểu Thất ? Hay là đổi cái tên khác ?”

 

Sủng Ái liếc một cái, : “Không đổi.”

 

Nàng chính là cố ý gọi tuyết hồ là Tiểu Tiểu Thất, thú cưng tặng lấy tên chữ của đặt tên .

 

Nhạn Trường Quy đành thỏa hiệp, , , nàng thích là .

 

Hắn sắc trời, : “Thường , đây, ngày mai đến thăm .”

 

Mỗi ngày lén lút chạy ngoài tốn của nhiều thời gian, lỡ như kịp về nhà vẽ tranh, chắc chắn sẽ phụ đ.á.n.h đòn.

 

Cho nên, canh thời gian khỏi cửa và về nhà.

 

Sủng Ái đang cúi đầu trêu đùa tiểu hồ ly, đầu cũng ngẩng lên : “Tạm biệt.”

 

Nhạn Trường Quy luôn cảm thấy tiểu manh oa nuôi mãi , vất vả mang thú cưng nhỏ đến cho nàng, nàng chẳng biểu hiện gì.

 

“Ta thật sự .” Hắn .

 

Sủng Ái nhàn nhạt ừ một tiếng, vẫn tiếp tục trêu đùa tiểu hồ ly.

 

Nhạn Trường Quy khỏi nghi ngờ việc mang tiểu hồ ly đến là một quyết định sai lầm .

 

“Muội hôn một cái ?” Hắn hì hì ghé sát .

 

Sủng Ái ngẩng đầu khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ xa mặt, nhịn xuống ý nghĩ vươn tay tát qua, sắc mặt nhàn nhạt : “Nam nữ thụ thụ bất .”

 

Nhạn Trường Quy cảm thấy cần bẻ cong nàng, cứ tiếp tục thế rốt cuộc khi nào mới công lược thành công đây?

 

 

Loading...