Vân phu nhân nhân cơ hội : “Nó nhỏ tuổi như mà tôn ti trật tự, tính tình ngang ngược như thế, chắc chắn ngầm…”
Quản gia là con nuôi của Dung ma ma, ở trong phủ ít giúp đỡ Dung ma ma, vì Vân Nghê Thường mới thể sống thoải mái như , bà chỉ dạy dỗ con tiện nhân nhỏ đó một trận.
Mà còn trừ khử Dung ma ma, tiện thể đuổi luôn Dung quản gia.
Dung quản gia lệnh của bà , bà sắp xếp mấy phủ đều ông từ chối, hơn nữa chìa khóa tài sản của Vân phủ đều ở chỗ Dung quản gia.
Nếu đuổi ông , thứ trong Vân phủ mới trong tầm kiểm soát của bà , đến lúc đó trừ khử con tiện nhân nhỏ chẳng là dễ như trở bàn tay .
“Lão gia.” Vân phu nhân lộ vẻ lo lắng, : “Nếu dạy dỗ nó cho , hôm nay nó thể lời ác độc với ngài, ngày e là sẽ nhiều chuyện kinh thiên động địa hơn…”
Sắc mặt Vân lão gia càng sa sầm, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng ngừng, quát lớn một tiếng: “Dung ma ma ? Mau tìm bà đến đây cho !”
Trẻ con hiểu chuyện phần lớn là do lớn dạy dỗ đúng cách, ông chỉ phạt Vân Nghê Thường, mà còn trừng trị Dung ma ma mặt nàng.
Trong mắt Sủng Ái nhanh ch.óng xẹt qua một tia lạnh lẽo, Vân lão gia định trừng phạt Dung ma ma mặt nàng, để nàng ghi nhớ bài học.
“Thưa lão gia, Dung ma ma đến .” Người hầu tìm thấy Dung ma ma trong nhà bếp và dẫn bà đến.
Dung ma ma xảy chuyện gì, thấy khí trong sân căng thẳng, vội vàng quanh một vòng.
Trên mặt Vân Vận Sương vẫn còn vương nước mắt, Vân phu nhân thì lạnh Sủng Ái, trong lòng Dung ma ma lập tức “lộp bộp” một tiếng, trong lúc bà nhà bếp lấy đồ xảy chuyện !
“Dung ma ma, còn quỳ xuống!” Vân lão gia tức giận chỉ Dung ma ma, mắng: “Xem ngươi dạy tiểu thư thành cái dạng gì !”
Dung ma ma vội vàng quỳ xuống đất, : “Đều là của lão nô, xin lão gia đừng trừng phạt tiểu thư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-565-hoa-the-yeu-phi-hoa-tien-cu-muon-sung-25.html.]
Vân lão gia hừ lạnh một tiếng, lệnh cho hầu: “Đi lấy gậy đến đây, Dung ma ma dạy dỗ nghiêm, đ.á.n.h cho mười trượng.”
Sau đó, ông tức giận : “Tam tiểu thư tôn ti trật tự, nhốt từ đường Vân gia một ngày, hối mặt liệt tổ liệt tông, đưa thức ăn đến.”
“Lão gia!” Vân phu nhân hài lòng vì hình phạt quá nhẹ, chỉ là một ngày ăn cơm, căn bản tính là trừng phạt.
Bà dễ dàng bỏ qua cho con tiện nhân nhỏ đó!
Vân phu nhân kéo tay Vân Vận Sương, vén tay áo lên để lộ cánh tay đầy vết thương, : “Ngài xem Sương nhi đáng thương của , nó đ.á.n.h thành thế …”
“Lão gia, ngài cứ đơn giản bỏ qua cho Vân Nghê Thường như , nó sẽ nhớ đời !” Vân phu nhân hận thù : “Phải bắt nó quỳ ba ngày.”
Bắt một đứa trẻ năm tuổi quỳ trong từ đường, cho ăn uống, bình thường cũng chịu nổi, với tình trạng sức khỏe hiện tại của Vân Nghê Thường, thể sống sót .
Vân lão gia chút do dự, dù Vân Nghê Thường cũng dung mạo tinh xảo, lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nhân, thể mang lợi ích lớn cho gia tộc.
Trong mắt Vân phu nhân lóe lên vẻ oán độc, đều tại con tiện nhân nhỏ đó một khuôn mặt giống hệt nó, một khuôn mặt hạ tiện.
“Lão gia——” Bà lóc t.h.ả.m thiết: “Ngài thiên vị con gái của tiểu như , từng nghĩ đến , Sương nhi cũng là con gái của ngài mà!”
Vân lão gia nhíu mày nén giận, : “Người , đưa Tam tiểu thư đến từ đường.”
Hai hầu định đến bắt Sủng Ái.
“Ta tự .” Nàng lạnh nhạt .
Vân Vận Sương chằm chằm con cáo nhỏ trong lòng Sủng Ái với ánh mắt tham lam, gọi: “Cha——”