Họa tiên?
A,
Cái gì cũng quan trọng bằng nàng.
Cho dù là địa ngục,
Hắn cũng .
—— Nhạn Trường Quy
*
Sau khi hội hoa đăng kết thúc, Nhạn Trường Quy mang theo nụ rạng rỡ trở về Nhạn gia.
Đồng ý ,
Nàng đồng ý !
Khoảnh khắc nàng gật đầu, chẳng màng đến việc đang ở con phố qua kẻ tấp nập, bế bổng nàng lên xoay một vòng, tiếng sảng khoái trong trẻo thu hút ánh của bao .
Còn nàng hờn dỗi đ.ấ.m nhẹ mấy cái, trách quá mức phô trương.
“Thiếu gia.” Phú Quý mang vẻ mặt sốt ruột, hạ giọng : “Sao ngài mới về .”
Nụ mặt Nhạn Trường Quy thu , hỏi: “Sao thế?”
“Lão gia đang đợi ngài ở phòng khách.” Phú Quý xa xa về phía phòng khách, đè thấp giọng hơn nữa, : “Gần một canh giờ .”
Nhạn Trường Quy khẽ nhíu mày, cha đợi ở phòng khách một canh giờ? Có chuyện gì quan trọng mà đợi lâu như ?
“Ngươi còn đường vác mặt về!” Từ phòng khách truyền đến giọng trung khí mười phần của Nhạn lão gia.
Nhạn Trường Quy bước về phía phòng khách, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Nhạn lão gia, mỉm hỏi: “Cha, cha ?”
“Ngươi ?” Nhạn lão gia hỏi.
Nhạn Trường Quy liếc Phú Quý một cái, Phú Quý âm thầm lắc đầu tỏ ý gì cả.
“Nhạn Thất.” Nhạn lão gia đập mạnh một chưởng xuống bàn, trầm giọng quát: “Ngươi quỳ xuống cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-590-hoa-the-yeu-phi-hoa-tien-cu-muon-sung-50.html.]
Nhạn Trường Quy quỳ, lạnh nhạt : “Cha, chuyện gì cha cứ thẳng, con đây .”
“Tốt, lắm.” Nhạn lão gia liên tục hai chữ , rõ ràng là chọc tức nhẹ, lạnh lùng : “Ngươi ngoài gặp ai? Giờ mới chịu về phủ.”
Nhạn Trường Quy im lặng một lát, đáp: “Con gặp Nghê Thường.”
Nhạn lão gia nổi trận lôi đình, cầm lấy chén ném thẳng tới,"choang" một tiếng, chén vỡ nát ngay chân Nhạn Trường Quy, Phú Quý hầu một bên sợ hãi rụt cổ .
Đây là đầu tiên Nhạn lão gia tức giận đến mức , thậm chí còn động tay đập phá đồ đạc.
Ngay cả đuổi khỏi Vân phủ, ông cũng từng nổi giận, chỉ bảo Nhạn Trường Quy đừng mơ tưởng đến việc cưới Vân Nghê Thường nữa.
“Những lời ngươi đều coi như gió thoảng bên tai ?!” Lồng n.g.ự.c Nhạn lão gia phập phồng vì tức giận, : “Lẽ nào ngươi thật sự vì đứa con gái Vân Nghê Thường đó mà thèm lấy vợ nữa?!”
Nhạn Trường Quy ngước mắt Nhạn lão gia, khuôn mặt tuấn mỹ là vẻ kiên định.
“Vâng.” Chỉ một chữ ngắn gọn đại diện cho quyết tâm của , vững như bàn thạch, ai thể lay chuyển.
“Nhạn Thất! Ngươi chọc tức c.h.ế.t !” Sắc mặt Nhạn lão gia cực kỳ khó coi, trừng mắt : “Vân quận thú đuổi ngươi khỏi Vân phủ, trò cho thiên hạ, ngươi còn chê đủ mất mặt ?! Ngươi và Vân Nghê Thường kiếp thể nào ở bên !”
“Những lời đồn đại trong thành Sùng Dương ngươi thấy ? Lời đồn chắc chắn là do Vân phủ truyền , quận thú dâng Vân Nghê Thường cho Hoàng thượng.”
Ai dám giành nữ nhân với Hoàng đế!
Từ xưa đến nay, kẻ nào dám giành nữ nhân với Hoàng đế đều kết cục .
Trong mắt Nhạn Trường Quy lóe lên một tia hung quang, rũ hàng mi che giấu sự nham hiểm nơi đáy mắt, trầm giọng : “Cha, cho dù cha gì nữa, con cũng sẽ đổi tâm ý, con yêu nàng.”
“Không cưới nàng, con thà cả đời lấy vợ.”
Nói xong, bỏ .
“Nhạn Thất, ngươi đó cho !” Nhạn lão gia tức giận phắt dậy, hét lớn: “Nhạn Thất—”
Nhạn Trường Quy hề đầu , Nhạn lão gia tức giận đập mạnh xuống bàn, lực đạo lớn đến mức gần như đập nát chiếc bàn.
“Nghiệt chướng! Nghiệt chướng!” Nhạn lão gia đau đớn mắng: “Sao sinh cái thứ nghiệt chướng chứ, Nhạn gia sớm muộn gì cũng hủy trong tay nó.”
Phú Quý thấy Nhạn Trường Quy rời , vội vàng : “Lão gia, tiểu nhân xin cáo lui.”