Khóe miệng Sủng Ái khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng tràn ngập ý .
Mấy tên lưu manh mặt nàng để mắt.
Điều khiến nàng vui mừng là cơ hội đến .
Đè nén sự hưng phấn đang sục sôi trong cơ thể, nàng rũ mắt xuống, giả vờ như đang vô cùng sợ hãi.
#Ký chủ diễn sâu nhập thể, hỏi ngươi sợ #
Sắc mặt Dung Thiếu Khanh thì như , nghiêm mặt quát lớn: “Các ngươi thể tùy tiện buông lời trêu ghẹo nữ t.ử như !”
“Bọn cứ trêu ghẹo đấy, ngươi gì nào?”
“Thư sinh, tiểu cô nương từ ? Trông xinh thật đấy...”
Mấy gã đàn ông xúm , dùng ánh mắt trần trụi đ.á.n.h giá Sủng Ái, giống như bầy sói đói thấy miếng thịt ngon, hận thể lao nuốt chửng ngay lập tức.
Dung Thiếu Khanh đẩy Sủng Ái rời , nhưng bọn chúng chặn đường.
“Tên mọt sách , cho phép ngươi ?!” Một gã đàn ông ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó hung hăng quát.
“Rốt cuộc các ngươi gì?” Sắc mặt Dung Thiếu Khanh tối sầm, vô cùng khó coi.
“Muốn gì ? Hắc hắc hắc...” Mấy gã , nở nụ đầy ác ý: “Nói với một tên mọt sách cổ hủ như ngươi cũng chẳng hiểu , để cô nương , còn ngươi thì cút sang một bên...”
Thân thể Sủng Ái khẽ run rẩy, bộ dạng như sợ hãi tột độ.
Dung Thiếu Khanh cảm nhận cảm xúc của nàng, lập tức lớn tiếng quát: “Các ngươi mau rời khỏi đây, nếu ...”
“Nếu thì ?” Gã cầm đầu nhạo: “Tên mọt sách suốt ngày chỉ sách, đến cả c.h.ử.i thề cũng ...”
“Các ngươi!” Dung Thiếu Khanh tức giận đến mức mặt mày đen kịt, chỉ là sách thánh hiền, từng giao du với bọn lưu manh đầu đường xó chợ, quả thực thốt câu c.h.ử.i rủa nào.
“Hahaha...” Một gã khác tiến lên tóm lấy tay Dung Thiếu Khanh hất mạnh , “Tên mọt sách, còn mau cút , cô nương thuộc về bọn .”
Dung Thiếu Khanh phẫn nộ xông lên, nhưng một gã khác đạp ngã xuống đất, “Cút !”
“Các ngươi dừng tay !” Dung Thiếu Khanh ngã đau điếng cả , nhưng vẫn nhanh ch.óng bò dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-71-vo-lam-manh-chu-thu-sinh-dung-hac-hoa-10.html.]
Gã cầm đầu lệnh cho hai tên còn giữ c.h.ặ.t Dung Thiếu Khanh ở một bên để chứng kiến.
“Phi, tự lượng sức !” Gã cầm đầu nhổ cọng cỏ đuôi ch.ó , ánh mắt bỉ ổi chằm chằm Sủng Ái.
“Thật mọng nước nha, Hạnh Hoa Thôn từng thấy nữ oa nào xinh thế , mà ca ca đây ngứa ngáy hết cả cõi lòng...”
Bàn tay bẩn thỉu của gã đàn ông vươn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của Sủng Ái——
Gương mặt trắng trẻo xinh sắp sửa vấy bẩn.
“Dừng tay!” Dung Thiếu Khanh tức giận hét lớn.
Gã đàn ông đặt tay lên xe lăn, đầu Dung Thiếu Khanh: “Haha, tên mọt sách tức giận kìa, ngươi thể gì bọn nào? Ta cho ngươi , cô nương thuộc về mấy bọn ... Ngươi sống thì cút cho xa ...”
Chỗ vẫn thể thấy bóng đồng, là nơi thích hợp để hành sự, gã đàn ông định đẩy Sủng Ái sâu trong rừng hạnh hoa.
“Các , mau thôi.” Trên mặt gã nở nụ tà dâm.
Hai gã đang giữ Dung Thiếu Khanh bồi thêm cho vài cú đ.ấ.m, đ.á.n.h ngã gục xuống đất, bám gót theo .
Một lát .
“Chỗ chắc ai thấy ...” Gã đàn ông nuốt nước bọt.
“ ~ Không ai thấy .” Sủng Ái khẽ .
“Tiểu mỹ nhân, cô em cũng hiểu chuyện phết nhỉ...”
Mấy gã đàn ông bước đến mặt Sủng Ái, trong mắt lóe lên tia sáng bỉ ổi.
Khóe môi Sủng Ái khẽ nhếch, trong mắt xẹt qua một tia quỷ quyệt, “Ta thích hoa hạnh, thể giúp hái một cành ?”
Gã đàn ông nụ của nàng cho kinh diễm, vội vàng : “Được ...”
Thế nhưng.
Ngay khi gã đưa cành hoa hạnh tay nàng——