PHẾ HẬU CHỈ MUỐN NGHỈ HƯU - 8
Cập nhật lúc: 2026-04-23 22:01:31
Lượt xem: 607
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta buông lá rau còn dính con sâu trong tay xuống, phủi phủi tay.
“Thư quý nhân, sáng sớm đừng mơ mớ.”
“Ta nhổ !” Nàng chỉ mũi mắng, “ngươi còn dám cãi chày cãi cối! Người , lục soát cho ! Tìm bằng cái thứ đáng c.h.ế.t đó cho !”
Nàng lệnh một tiếng, đám nàng mang theo liền như lang như hổ xông căn phòng nhỏ của .
Leng keng loảng xoảng, một trận ầm ĩ.
Phòng vốn nghèo rớt mồng tơi, bọn họ giày vò một trận, càng giống như cướp qua.
Ta ngăn cản.
Ta chỉ trong sân, lặng lẽ .
Ta ngược xem, nàng thể lục trò gì.
Rất nhanh, một tên thái giám ôm một thứ gì đó từ trong phòng chạy .
“Quý nhân, tìm thấy ! Ở… ở gầm giường tìm thấy!”
Thư quý nhân giật lấy ngay.
Đó là một hình nhân nhỏ khâu bằng vải, đó dùng chu sa bát tự sinh thần của Thư quý nhân, đầu còn cắm một cây kim sáng choang.
Làm cũng dáng lắm.
“Văn Tranh! Ngươi còn gì để nữa?” Thư quý nhân giơ con b.úp bê vu cổ lên, vẻ mặt đắc ý, “nhân chứng vật chứng đều đủ cả!
Ngươi cứ chờ đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy !”
Ta con b.úp bê , gì.
Thanh Hòa sợ đến quỳ xuống đất, mặt trắng bệch.
“Nương nương, đúng ? Người mau giải thích với quý nhân !”
Ta để ý đến nó, chỉ bước lên, cầm con b.úp bê từ tay Thư quý nhân.
Ta quan sát cẩn thận một lượt.
Đừng , đường kim mũi chỉ cũng thật tỉ mỉ.
Bộ đồ nhỏ mặc b.úp bê, chất vải cũng tệ.
“Thứ cũng khá tinh xảo đấy.” Ta chân thành khen một câu.
Thư quý nhân đại khái phản ứng của cho hình.
Nàng ngơ ngác , như quên mất câu tiếp theo trong lời thoại gì.
“Văn Tranh, ngươi c.h.ế.t đến nơi còn mạnh miệng!” Sau khi hồn, nàng thẹn quá hóa giận quát lên.
“Ta mạnh miệng.” Ta , “ thật sự cảm thấy con b.úp bê tệ. Đặc biệt là bộ quần áo nhỏ , còn hơn thứ đang mặc . Ngươi đường thêu , cái khuy bấm , là tay nghề của thợ già ở Thượng Y cục.”
Ta như , những xung quanh cũng theo bản năng về phía con b.úp bê.
Sau đó, sắc mặt bọn họ đều trở nên chút cổ quái.
.
Ta là một phế hậu ở lãnh cung, đến một bộ đồ hồn cũng .
Ta lấy loại vải như , mời thêu giỏi như để một con b.úp bê dùng nguyền rủa?
Chuyện căn bản hợp logic.
Thư quý nhân cũng nhận điểm , mặt nàng lập tức đỏ bừng.
“Ngươi… ngươi đây là ngụy biện! Ai ngươi giấu từ sớm !”
“Cho dù là giấu từ sớm,” tiếp, “ bát tự sinh thần đó thì ?”
Ta chỉ mấy chữ con b.úp bê.
“Thư quý nhân ngươi là tháng mới cung, tháng mới sủng ái. Bát tự sinh thần của ngươi, trong cung e rằng cũng chẳng mấy ai. Ta, một phế hậu ở lãnh cung, chân khỏi cửa, bát tự sinh thần của ngươi?
”
Mỗi hỏi một câu, sắc mặt Thư quý nhân trắng thêm một phần.
“Ta… !” Nàng bắt đầu năng lộn xộn, “nhất định là ngươi… ngươi mua chuộc nào đó!”
“Mua chuộc?” Ta , “quý nhân đùa . Hiện giờ cả , đến một miếng bạc vụn cũng tìm . Ta lấy gì mua chuộc ? Dùng dưa leo trong viện của ?”
Ta dứt lời, phía nàng một tiểu thái giám “phụt” một tiếng, nhịn bật .
Thư quý nhân trừng một cái dữ dội, tiểu thái giám vội vàng bịt miệng .
“Văn Tranh, ngươi miệng lưỡi trơn tru!” Thư quý nhân thấy lý lẽ thắng nổi , bắt đầu loạn, “ mặc kệ! Dù thứ cũng là lục từ chỗ ngươi! Chính là ngươi nguyền rủa ! Người , trói con đàn bà độc ác , đưa đến mặt hoàng thượng!”
Hai tên thị vệ phía nàng do dự một chút, nhưng vẫn về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-hau-chi-muon-nghi-huu/8.html.]
Ta phản kháng.
Ta cứ cầm con b.úp bê , mặc cho bọn họ trói .
Ta ngược xem, Tiêu Triệt thấy thứ vật chứng đầy lỗ hổng , sẽ phán thế nào.
Ta áp giải đến ngự thư phòng.
Tiêu Triệt đang bàn chính sự với mấy vị đại thần.
Nhìn thấy bộ dạng của , chân mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
“Chuyện gì đây?”
Thư quý nhân lập tức lóc nhào lên.
“Hoàng thượng, chủ cho thần ! Văn Tranh nàng … nàng dùng vu cổ chi thuật nguyền rủa thần ! Đây là vật chứng tìm thấy gầm giường của nàng !”
Nàng dâng con b.úp bê đó lên mặt Tiêu Triệt.
Tiêu Triệt cầm lấy, một chút.
Ánh mắt lóe lên.
Với sự thông minh của , thể nào vấn đề trong chuyện .
lập tức nổi giận.
Hắn về phía .
“Văn Tranh, nàng gì giải thích ?”
Ta lắc đầu.
“Không gì để giải thích.” Ta , “ ghép tội thì sợ gì cớ.”
Câu của , tương đương với việc cho , lười chơi loại trò chơi vô vị với các ngươi.
Sắc mặt Tiêu Triệt trầm xuống.
Chắc cảm thấy đang khiêu khích hoàng uy của .
Mấy vị đại thần cũng bắt đầu xì xào to nhỏ.
“Vu cổ chi thuật chính là đại kỵ trong cung.”
“Phế hậu chuyện thế , đúng là gan to bằng trời.”
Thư quý nhân xong càng thêm đắc ý.
“Hoàng thượng, xem, các vị đại nhân đều .
Loại độc phụ thế , tuyệt đối thể tha nhẹ!”
Nàng quỳ đất, đến lê hoa đái vũ.
Tiêu Triệt trầm mặc.
Hắn đang cân nhắc.
Một bên là vu oan hãm hại đầy lỗ hổng.
Một bên là tân sủng quý nhân của và cái gọi là “đại kỵ trong cung”.
Hắn sẽ chọn thế nào?
Ta , trong lòng thậm chí còn nảy một tia tò mò.
Qua lâu, cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng lạnh như băng.
“Phế hậu Văn Tranh, tâm địa độc ác, dùng vu cổ hại , tội thể tha.”
Trong lòng “hừ” một tiếng.
Quả nhiên.
Hắn vẫn chọn bảo vệ tân sủng của , và giữ mặt mũi cho bản .
Còn chân tướng là gì, căn bản quan tâm.
“,” giọng bỗng chuyển, “niệm tình nàng từng là chính cung, từng sinh con nối dõi cho hoàng gia… trẫm sẽ cho nàng thêm một cơ hội nữa.”
Sinh con nối dõi cho hoàng gia?
Ta sững .
Ta sinh con cho khi nào?
Ta quả thật từng sinh một đứa bé.