PHẾ HẬU - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:55:46
Lượt xem: 68
Mười vạn đại quân bày trận nghiêm ngặt, gươm giáo sáng lòa chỉ để chặn một .
Hoàng đế Lý Triệt đó, hai mắt đỏ ngầu như sắp rỉ m.á.u. Hắn chằm chằm tờ chiếu thư phế hậu đang gọn trong tay , giọng khản đặc vì phẫn nộ và đau đớn:
- Tô Lê, ngươi dựa mà bỏ trẫm? Đi tìm Triệu Vân của ngươi ?
Nhìn lúc , lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khôn nguôi. Hắn quên ? Rõ ràng đây là khế ước mà chính chúng định trong đêm tân hôn năm .
Đêm đó, bên mép giường, ngay cả khăn hồng cũng buồn vén lên. Chỉ vì trong lòng đang tha thiết nhớ đến "bạch nguyệt quang" của . Chúng ước định phu thê danh nghĩa, đợi khi đăng cơ, sẽ tự xin lui xuống để thành cho họ. Nay quân lâm thiên hạ, theo đúng giao kèo mà rời , mà phát điên chịu buông tay.
Ký ức hiện về như một thước phim chậm. Đêm đó, Thái t.ử Lý Triệt say rượu, vô tình xông yến tiệc của . Trong cơn men mơ hồ, nhận nhầm thành Tiêu Tình Nhu và gây nên sai lầm lớn. Sáng hôm , khi tỉnh rượu, nhu tình trong mắt lập tức hóa thành sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn hung hăng siết c.h.ặ.t cổ tay , gằn giọng:
- Vì là ngươi?
Ta nhíu mày chịu đau, lạnh giọng đáp:
Gà xốt phô mai cay
- Thần cũng hỏi Thái t.ử câu đó.
Hắn nhận định là bày mưu hãm hại, bóp c.h.ặ.t cằm mà cảnh cáo:
- Nếu còn hành vi bất chính, đừng trách tuyệt tình. Phạt ngươi đến Phật đường tĩnh tâm, phép rời nửa bước!
Ta một lời biện giải, xoay thẳng đến Phật đường. Trước khi , thấy bên hành lang với vẻ mặt đầy hối hận, tự trách :
- Đêm qua ngươi ngăn cô ? Cô giữ bao năm, mà trong một đêm... Đều do ả nữ nhân lẳng lơ quỷ kế đa đoan, tội tại cô.
Từ khi Đông cung, Phật đường thanh lãnh trở thành nơi quen thuộc nhất của . Chỉ cần Tiêu Tình Nhu tỏ vẻ ghen tuông, Lý Triệt liền đuổi đến đây. Hai năm , khi phụ phát hiện hoàng đế diệt Tô gia, chủ động xin gả Đông cung để phá cục diện. Tô gia dốc gần nửa gia sản của hồi môn, phụ rơi lệ tiễn xuất giá. Khi nào , trong lòng Lý Triệt khác, và vì mà giữ như ngọc.
Chẳng bao lâu , chuyện đêm viên phòng truyền cung. Thái hậu nổi giận, đích đến Đông cung vấn tội. Lý Triệt nắm c.h.ặ.t mười ngón tay , sắc mặt lạnh lùng hiệu. Trong phòng, Thái hậu giận dữ ném chén , quở trách :
- Đừng tưởng ai gia ngươi còn nhớ con tiện nhân nhà họ Tiêu ! Tô Lê là cô nương , ngươi dám ức h.i.ế.p nó, ai gia quyết tha!
Mấy ánh mắt nóng rực dồn cả lên . Ánh mắt Lý Triệt lạnh như băng. Ta cúi đầu giấu cảm xúc, khẽ :
- Thái t.ử đối đãi với thần .
Lý Triệt thuận thế tiếp, dối rằng hai năm qua vì quốc sự nên viên phòng. Kỳ thực, mỗi ngoài chỉ là để giữ vì Tiêu Tình Nhu. Thái hậu cảnh cáo nếu kẻ chen sẽ tuyệt dung thứ. Lý Triệt trịnh trọng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-hau/1.html.]
- Tô Lê là Thái t.ử phi danh chính ngôn thuận của nhi thần. Ngoài nàng , còn ai khác.
Nếu đang diễn kịch, suýt nữa tin là thật. Thái hậu tuy tạm yên lòng nhưng vẫn để một ma ma giám sát. Từ đó, Đông cung thêm một đôi mắt. Lúc tiễn Thái hậu, trời đổ tuyết lớn, Lý Triệt khoác lên chiếc áo choàng còn ấm, giọng ôn hòa:
- Tiểu Lê, đừng để lạnh.
Nếu ma ma chằm chằm phía , tưởng chúng thật lòng yêu . Hắn chịu thua, cũng diễn trọn vở kịch . Ta đỏ mặt nhón chân, khẽ hôn lên má :
- Đa tạ điện hạ.
Hắn sững sờ một lát siết c.h.ặ.t cổ tay , trong mắt đầy sự cảnh cáo:
- Giữ quy củ !
Những động tác nhỏ lọt mắt ngoài thành đôi bên tình tứ trêu ghẹo. Trở về tẩm cung, sắc mặt Lý Triệt âm trầm:
- Tô Lê, ngươi cố ý ?
- Chẳng điện hạ để Thái hậu thấy ? Chẳng lẽ chỉ cho phép điện hạ phóng hỏa, cho thần thắp đèn?
Cơn giận của Lý Triệt như tảng băng rơi lò lửa, chợt tắt lịm. Hắn lời nào đáp , phất tay áo rời . Mấy ngày liền, ma ma theo sát, chúng ép giả phu thê ân ái. Hắn cùng dùng bữa, thậm chí vì mua bánh ở Vọng Xuân Lâu thích mà trong gió lạnh xếp hàng nửa canh giờ.
- Nàng còn ăn thứ gì khác ?
Trong thoáng chốc, bỗng sinh ảo giác nâng niu. Quỷ thần xui khiến, mở miệng:
- Điện hạ thể cùng thả diều bên Trì Uyên ?
Ngoài cửa sổ rét đậm, tuyết trắng bay tán loạn. Lý Triệt dù lạnh nhạt nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Đất tuyết trơn trượt, ngã mấy , âm thầm nghiến răng:
- Tô Lê, ngươi cố ý trả đũa cô ?
Ta cong mắt nũng:
- Điện hạ mau nhặt diều cho !
Vì ma ma cạnh, đành c.ắ.n răng chiều theo, miệng vẫn buông lời châm chọc:
- Con diều thật đặc biệt, ngoài e rằng sẽ tưởng Thái t.ử phi là trẻ con.