Mãi đến khi chạy đến nơi , A Đầu mới kìm lòng hiếu kỳ, sáp gần Mạnh Bà.
“Mạnh Bà, các đang gì ?”
“Xem náo nhiệt thôi!” Mạnh Bà lơ đãng liếc cô bé: “Sao? Ngươi thấy đủ náo nhiệt ?”
“Cũng là đủ náo nhiệt…” A Đầu khóe miệng giật giật gượng: “Vân Nam điên , bản chuyện đủ náo nhiệt … Chỉ là hiểu… Trọng điểm của màn náo nhiệt là ở ?”
“Náo nhiệt thì là náo nhiệt, còn cần trọng điểm gì nữa?” Mạnh Bà khỏi bực ha hả: “Ngươi còn tưởng đây là gánh hát đang diễn kịch, màn náo nhiệt đặc biệt cho ngươi xem … còn cần trọng điểm náo nhiệt gì nữa…”
“A Đầu hỏi… chuyến của chúng , rốt cuộc Vân Nam điên thật , ?!” Vân Bắc đột nhiên thản nhiên nhẹ xen .
“! Chính là ý !” A Đầu vội vàng gật đầu: “Vừa các , chủ yếu là để xem Vân Nam , rốt cuộc là điên thật điên giả ?”
“…” Mạnh Bà gì, chỉ dùng ánh mắt về phía Vân Bắc, rõ ràng cũng đang chờ đợi câu trả lời.
Vân Bắc đột nhiên dừng bước, ung dung hai họ, ý nơi khóe môi càng sâu hơn, chỉ im lặng .
Bộ dạng của nàng khiến Mạnh Bà và A Đầu hiểu , bất giác .
“Tiểu thư… gì thì chứ, tự dưng như gì? Ghê quá…” A Đầu chút ngượng ngùng xung quanh, hiểu sự bất thường của Vân Bắc là ý gì.
“Các ngươi thấy biểu cảm của giống điên ?” Vân Bắc đột nhiên một câu đầu đuôi.
“Đương nhiên là …” A Đầu chút cạn lời lắc đầu nguầy nguậy: “Người điên thể bộ dạng như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-134-dien-hay-khong-dien-4.html.]
“Vậy ngươi xem… điên nên bộ dạng như thế nào?” Vân Bắc dường như bám vấn đề , ý thâm sâu khó lường.
“Người điên là… nên bộ dạng như thế ?” A Đầu dùng tay khoa chân múa tay, chỉ là múa vài cái, liền mặt mày ủ rũ Vân Bắc.
“Tiểu thư… gì thể thẳng ? Người cứ vòng vo tam quốc như … là ý gì?”
Mạnh Bà như hiểu điều gì, đột nhiên hít một khí lạnh.
“Tiểu thư… là… Vân Nam … là đang giả vờ! Nàng căn bản hề điên…”
“Vừa lúc ấn vết thương của nàng , lực trong tay mạnh, lực đó thể khiến nàng tỉnh từ cơn hôn mê… Một điên, bản cảm giác đau đớn sẽ hỗn loạn, nếu nàng tỉnh , căn bản sẽ để ý đến cơn đau của bản , mà sẽ phát điên lên… nhưng nàng …”
Đôi mắt đen của Vân Bắc thoáng hiện một nụ gian xảo, ung dung , bước nhẹ nhàng, như đang dạo bước trong vườn hoa, dáng vẻ vô cùng thong dong.
“Phản ứng bình thường của Vân Nam cơn đau đó, chính là nổi điên lên, nhưng nàng , vẫn chọn cách mơ màng hồ đồ…”
“Ồ…” A Đầu đột nhiên hét lên một tiếng, đột ngột chạy đến mặt Vân Bắc, đầu ngón tay chỉ thẳng mũi Vân Bắc.
“Ta … Tiểu thư, đang , Vân Nam đang giả điên…”
“Ta nàng giả điên lúc nào?” Vân Bắc đột ngột gạt tay A Đầu : “Ta chẳng gì cả…”
“Hả?!” A Đầu khỏi cứng đờ tại chỗ, hiểu gì Mạnh Bà: “Mạnh Bà, rốt cuộc tiểu thư … Vân Nam điên… là điên?”