Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 143: Vô Độc Bất Trượng Phu

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi ý gì?” Sắc mặt Vân Lôi đột nhiên trầm xuống.

“Gia chủ bớt giận, ý gì… Chỉ là cảm thấy, cuốn sách lụa đó lai lịch rõ ràng… Võ học tu vi đó độc địa tàn nhẫn… Tu vi võ học như , khác với võ học mà chúng thường ngày tiếp xúc… sợ loại tu vi võ học , hại lợi … Cho nên gia chủ…”

“Tạng Đồng!” Vân Lôi đột nhiên quát lớn, mạnh mẽ đập bàn dậy: “Ngươi ? Sao tuổi càng lớn, lòng cũng trở nên lương thiện thế?! Lẽ nào ngươi , vô độc bất trượng phu ?”

Tay ông vung mạnh, hạ giọng gầm lên: “Ngươi xem Hắc Sơn Lão Yêu … mạch lạc tinh khí của lẽ nào là trời sinh ? Lẽ nào ngươi cảm nhận tà khí ? Người như , chắc chắn dùng phương pháp âm tà, nên mới đạt tu vi như ngày hôm nay…”

…”

“Không nhưng!”

Không đợi Tạng Đồng phản bác, Vân Lôi hung hăng bóp c.h.ặ.t cổ họng ông .

“Tạng Đồng, đừng quên phận thật sự của ngươi… Năm đó nếu thu nhận ngươi, ngươi sớm kéo cho ch.ó ăn … Lẽ nào ngươi quên , những kẻ truy sát ngươi năm đó, kẻ nào là Bồ tát tâm thiện ?!”

Cổ tay ông vung mạnh, ném Tạng Đồng sang một bên.

“Những năm nay, Vân gia chúng nếu lấy thiện đãi , sớm loại khỏi xếp hạng Tứ Đại Gia Tộc … Ta vẫn luôn nhẫn nhịn tay, là để ! Vân Nam là con át chủ bài của ! Lúc dùng, còn đợi đến khi nào?!”

Tạng Đồng tay sờ cổ, lúng túng cúi đầu, cơn thịnh nộ như của Vân Lôi, ông mấy chục năm thấy.

Hít một thật sâu, cơn giận của Vân Lôi dường như giảm nhiều.

“Tạng Đồng, ngươi cũng đừng trách … Thế giới chính là như , ngươi lừa gạt, ngươi thiện bắt nạt, lòng hiểm ác… Việc chúng cần , chỉ là sống cho … Còn thế nào để sống cho , thì cần chút thủ đoạn…”

Ông từ từ vuốt ve cổ họng Tạng Đồng, kiểm tra vết ngón tay của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-143-vo-doc-bat-truong-phu.html.]

“Giống như ngươi… vì để sống sót, thể kẻ ác, những năm nay, việc ác ngươi lẽ nào còn ít ?”

Cơ mặt Tạng Đồng co giật mạnh, khóe miệng rõ ràng co giật mấy cái.

“Gia chủ…”

“Suỵt…” Vân Lôi khẽ phát một tiếng từ môi: “Ta ngươi gì… Ngươi chỉ cần nhớ một điều, chúng bây giờ chẳng qua là nền tảng cái ác đây, thêm một chút độc tâm mà thôi…”

Tay ông vỗ mạnh mấy cái má Tạng Đồng, ha hả lớn xoay rời .

“Tạng Đồng, những việc chúng đây, đủ để chúng khi c.h.ế.t xuống địa ngục … Nếu thể cứu rỗi, thì hãy để chúng trở nên độc ác hơn nữa …”

Nhìn bóng lưng của Vân Lôi, Tạng Đồng tuyệt vọng và đau khổ nhắm mắt .

Hồi lâu, ông mới như hạ quyết tâm, đột nhiên mở mắt, quả quyết xoay rời .

——

Nhìn ba chiếc rương lớn đặt ngay ngắn mặt, ánh mắt Vân Bắc cuối cùng cũng rơi mang rương đến.

Người dẫn đầu tuổi tác cũng trạc tuổi nàng, mười ba mười bốn tuổi, một đôi mắt đen láy, toát vẻ khinh thường, kiêng nể gì mà đ.á.n.h giá Vân Bắc.

Trên tay cầm một tấm thiệp, đang vỗ nhẹ lòng bàn tay.

“Vương gia chúng , những thứ là quà tặng cho cô nương, nếu thích thì giữ , thích thì ban cho bên cạnh…”

 

 

Loading...