“Học thuộc lòng sách?!” Thượng Nhất Quyền đ.á.n.h giá Dạ Tu La một nữa, dáng vẻ nhàn nhã của , thế nào cũng giống đang học thuộc lòng sách.
“Hạ Nhất Cước, ngươi đang lừa gạt ? Dáng vẻ của Vương gia, giống đang học thuộc lòng sách ?”
“Ha ha…” Tiếng phóng túng của Hạ Nhất Cước từ bốn phương tám hướng truyền đến: “Có đang học thuộc lòng sách , ngươi thử một chút chẳng sẽ ?”
Thượng Nhất Quyền đột nhiên rũ mắt nắm đ.ấ.m của , theo bản năng giấu lưng.
“Hạ Nhất Cước, ngươi cứ hãm hại ! Lần ngươi lừa đ.á.n.h lén Vương gia, tay suýt chút nữa thì gãy … Hôm nay tay gãy một , gãy thêm thứ hai …”
Đôi mắt Dạ Tu La chợt mở , khóe môi nhếch lên một nụ nhạt, thong thả dậy.
“Tay ngươi gãy ?”
“ …” Thượng Nhất Quyền cam lòng chìa tay của : “Vương gia, nếu từ nhỏ luyện công pháp khác với thường, thì một chiêu của nha đầu c.h.ế.t tiệt đó giáng xuống, cánh tay của đoán chừng dưỡng thương nửa năm …”
Một bóng đen lặng lẽ đáp xuống trong phòng, nửa cái đầu ló từ phía Thượng Nhất Quyền.
“Nha đầu c.h.ế.t tiệt nào?”
Tuổi của Hạ Nhất Cước nhỏ hơn Thượng Nhất Quyền, nhưng tâm nhãn nhiều hơn nhiều, mỗi đều thể bất động thanh sắc đào một cái hố cho Thượng Nhất Quyền nhảy .
“Còn nha đầu c.h.ế.t tiệt nào nữa? Chẳng là Vân Bắc …” Thượng Nhất Quyền bực dọc lườm một cái.
“Ồ… Ngươi tiêu !” Hạ Nhất Cước đột nhiên chỉ thẳng trán Thượng Nhất Quyền, vẻ mặt xa: “Ngươi dám gọi Thập Tam phu nhân là nha đầu c.h.ế.t tiệt… Vương gia…”
Hắn vô cùng nịnh nọt ha hả với Dạ Tu La: “Vương gia, Thập Tam phu nhân của chúng là nha đầu c.h.ế.t tiệt…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-151-nang-danh-nguoi.html.]
“Ta ý đó…” Thượng Nhất Quyền lập tức ý thức lỡ lời, hung hăng trừng mắt Hạ Nhất Cước, vung vẩy nắm đ.ấ.m như thị uy, gượng : “Vương gia, tuyệt đối ý sỉ nhục… Thập Tam phu nhân… Chỉ là nàng gãy tay , nhất thời nuốt trôi cục tức , nên miệng mới kiêng dè một chút…”
“Trước mặt ba chữ thì , e là mặt nàng… ngươi chút nguy hiểm đấy…” Ánh mắt Dạ Tu La thản nhiên lướt qua cánh tay , vung tay ném cuốn sách trong n.g.ự.c lòng .
“Nàng đ.á.n.h ngươi?”
“Đánh …” Sắc mặt Thượng Nhất Quyền chút kỳ quái: “Nàng buông lời bất kính… sỉ nhục Vương gia, nhất thời nuốt trôi cục tức , nên mới tay… Vương gia, vốn chỉ định tung một quyền dọa nàng một chút, ngờ đ.á.n.h thật… nàng thì , một cước đá tới, chút lưu tình…”
“Nàng dùng chân đá ngươi ?!” Hạ Nhất Cước lập tức tỉnh táo tinh thần: “Vậy lực đạo của một cước cũng khá đấy, thể sánh ngang với …”
Hắn “Vút” một tiếng tung một cước, vững vàng bên cạnh Dạ Tu La, đắc ý nhướng mày: “Vương gia, ngài xem đúng ?!”
Dạ Tu La liếc mắt thế chân của , thâm thúy khó lường mỉm thong thả, chậm rãi bước ngoài.
“Đồ nàng nhận ?”
“Nhận …”
Thượng Nhất Quyền tuy trả lời câu hỏi của chủ t.ử, nhưng ánh mắt khinh bỉ quét về phía Hạ Nhất Cước, khinh thường bĩu môi, đuổi theo Dạ Tu La.
“Vương gia… Có một chuyện hiểu lắm…”
Dạ Tu La thả chậm bước chân, dường như đoán định gì, “Có liên quan đến Thập Tam phu nhân ?”
“ …” Thượng Nhất Quyền nghi hoặc gãi gãi đầu, vẻ mặt buồn bực: “Vương gia, Thập Tam phu nhân chẳng tinh khí kinh mạch ? Tại nàng thể tập võ?”