Nước t.h.u.ố.c dính bã t.h.u.ố.c ướt quần áo của Dương ma ma, một mảng lớn rõ ràng.
“Cái đó… là do uống nước ướt… khiến Cửu tiểu thư chê … ngay đây, kẻo bẩn mắt Cửu tiểu thư…”
Bà , gần như là bỏ chạy rời .
Nào ngờ , tiếng quát ch.ói tai của Mạnh Bà đột ngột vang lên.
“Đứng !”
Dương ma ma vốn chột , tiếng quát lớn của Mạnh Bà quá đột ngột, khiến bà vững, suýt nữa thì ngã.
“Cửu… Cửu tiểu thư…” Bà run rẩy Vân Bắc, vẻ mặt cay đắng như .
Nếu vết thương ở bụng bà xử lý, chắc chắn sẽ mài rách chảy m.á.u.
“Tiểu thư còn cho ngươi , ngươi dám ?!” Mạnh Bà lớn tiếng quát mắng, hùng hổ bước tới: “Ngươi vẫn nghĩ tiểu thư của chúng là mặc cho các ngươi bắt nạt như ?”
“ !” Dương ma ma “phịch” một tiếng quỳ xuống, dập đầu như giã tỏi cầu xin Vân Bắc: “Cửu tiểu thư, chỉ là một nô tài hầu hạ các chủ t.ử, bao giờ nghĩ đến việc bắt nạt Cửu tiểu thư… cũng bao giờ bắt nạt Cửu tiểu thư cả…”
“Trước đây bắt nạt, đó là nhất! ngươi hẳn , tiểu thư của chúng , còn là tiểu thư yếu đuối như nữa… Bắt đầu từ hôm nay, lời nào nên , lời nào nên , trong lòng ngươi nên tự !”
Mạnh Bà cúi , lạnh, hạ thấp giọng : “Có những việc ngươi thể , nhưng những việc… nếu , thì sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m đó…”
“Mạnh Bà, bà ở đó gì ? Thần thần bí bí?!” Vân Bắc lơ đãng chải b.úi tóc cho Vân Nam, rạng rỡ: “Có chuyện gì thể thẳng , mà ghé tai thì thầm?”
Mạnh Bà đáp một tiếng, cúi thẳng, nhưng ánh mắt trong khoảnh khắc dậy hung hăng lườm Dương ma ma một cái.
“Tiểu thư, gì cả, chỉ là chúc Dương ma ma đường cẩn thận một chút…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-157-tinh-ty-muoi-sau-dam-day-kho-so-5.html.]
Bà như đỡ Dương ma ma dậy, cúi , phủi bụi cho bà .
“Phải , Dương ma ma?”
“Phải ạ, ạ!” Dương ma ma vội vàng đáp lời, vẻ mặt cứng ngắc gạt tay Mạnh Bà : “Không phiền Mạnh Bà… phiền…”
Mạnh Bà cũng khách sáo với bà , nghiêm nghị về phía Vân Bắc.
“Tiểu thư, quần áo của Dương ma ma quả thực ướt … Hay là để bà về bộ khác , dù Bát tiểu thư còn uống t.h.u.ố.c… Đợi bà xong, t.h.u.ố.c của Bát tiểu thư cũng uống xong …”
“Như cũng !” Vân Bắc hiền hòa, gật đầu hiệu với Dương ma ma: “Vậy phiền Dương ma ma nhanh một chút, chúng và gia chủ còn chuyện cần bàn bạc…”
Khóe miệng Dương ma ma giật mạnh một cái, cúi vội vã lui xuống.
“Phụt…” A Đầu nhịn bật thành tiếng, khiến Mạnh Bà trừng mắt một cái.
“Ngươi cái gì?!”
“Không gì ạ… chỉ là cảm thấy vị Dương ma ma khá thú vị…”
Cô bé đưa bát t.h.u.ố.c qua: “Tiểu thư, đây là t.h.u.ố.c thang của Bát tiểu thư…”
Vân Bắc cẩn thận và tỉ mỉ cài trâm lên tóc cho Vân Nam, tươi như hoa ngắm nàng một lượt.
“Tỷ tỷ, nên gì đây?! Hai chúng thật đúng là ý trời… Nếu chúng cơ hội, ở đây bình tâm tĩnh khí như … tình tỷ sâu đậm chứ?!”