Quán mì của Lão Ngư ngay trong môi trường , cửa lớn đóng c.h.ặ.t, ý định mở cửa đón khách.
Bên giếng nước ở hậu viện, Vân Bắc múc lên một thùng nước giếng lạnh buốt, rửa sạch vẻ mệt mỏi mặt.
Kể từ khi Lão Ngư Vân Gia Bảo ngóng tin tức ngày hôm qua, đến nay một ngày một đêm trôi qua, nhưng vẫn nửa điểm tin tức truyền về.
Nàng rũ mắt chiếc Tý nỗ bên hông, lặng lẽ đeo nó lên cánh tay trái, dùng ống tay áo che .
Sự tinh xảo của Thiết Lực thực sự khiến nàng kinh ngạc, ông dựa bản vẽ nàng đưa để tính toán thêm một bước, khiến Tý nỗ càng thêm nhỏ gọn, giấu trong cánh tay, căn bản dễ phát hiện.
Nếu tận mắt thấy, nàng dù thế nào cũng thể tin , thủ công của mà thể chuẩn xác hơn cả máy móc hiện đại, uy lực càng mạnh mẽ hơn.
Từ lúc nàng rời khỏi Vân Gia Bảo, là ngày thứ năm , rốt cuộc xảy chuyện gì, khiến Lão Ngư dò la tin tức đến giờ vẫn về.
Càng như , dự cảm chẳng lành trong lòng Vân Bắc càng thêm mãnh liệt.
Nàng mặt trời đang dần lặn về tây, trong lòng quyết định, nếu mặt trời lặn mà Lão Ngư vẫn về, nàng sẽ đích Vân Gia Bảo một chuyến.
Đang suy nghĩ, cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, chỉ là khi đến cửa, khựng một chút, ngay đó bước chân trở nên trầm hơn nhiều.
Cửa viện đẩy , Lão Ngư mang vẻ mặt mệt mỏi xuất hiện ở cửa, khoa trương phịch xuống ghế đá.
“Ây da, cả ngày nay đường... Mệt c.h.ế.t ...”
Lão Ngư, tri kỷ sinh t.ử của Vân Kinh Phong, điểm Vân Bắc tin tưởng chút nghi ngờ.
Bởi vì khi ông nhận lời nhắn của nàng, đêm ngày thứ ba qua giờ Tý, phi ngựa chạy đến Vân Gia Bảo.
Nếu tri kỷ, ông sẽ giữ đúng lời hứa nhất quyết đợi đến ba ngày, nếu sinh t.ử, ông sẽ nóng lòng chờ đến giờ là dò la tin tức của ông ngay.
“Bắc nha đầu, rót cho Ngư gia gia bát nước nào...”
Lão Ngư tu liền ba bát nước, lúc mới thở hắt một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-20-ong-dang-che-giau-dieu-gi.html.]
“Được , gia gia cháu bảo với cháu, ông , nhưng cháu thì chuyện đấy... Bởi vì của Vân Gia Bảo đều đang tìm kiếm tung tích của cháu, cho nên bảo chuyển lời cho cháu, tạm thời ở chỗ vài ngày, đến lúc đó tính tiếp...”
Lão Ngư dậy, lấy tay xoa xoa thắt lưng.
“Người tuổi , dùng nữa... Mới chạy một chuyến đường, mệt đến mức tay chân đau nhức... Bắc nha đầu, trong nghỉ ngơi một lát đây...”
Ông cũng đợi Vân Bắc lên tiếng, lẩm bẩm thẳng về phòng, “Rầm” một tiếng, đóng sầm cửa .
Ánh mắt Vân Bắc lặng lẽ rơi xuống chiếc ghế đá ông , đôi mày ngài nhíu .
Trên ghế đá, dính một vòng vết m.á.u.
Trong phòng, Lão Ngư nhe răng trợn mắt cởi áo ngoài , y phục dính c.h.ặ.t vết thương đau đến mức ông hít hà liên tục.
“Mẹ kiếp, lão tặc Vân Lôi , bình thường lộ diện khoe khoang, giả vờ mang tướng đoản mệnh, ngờ tu vi mà đạt đến cảnh giới Võ đế...”
Trên lưng ông, một vết c.h.é.m chéo dài gần nửa thước, da thịt bong tróc, m.á.u me đầm đìa.
Lão Ngư mấy đưa tay rắc kim sang d.ư.ợ.c lên đó, nhưng vì thuận tay, mấy đều rắc lệch.
Đang lúc xoay vòng vòng, ánh mắt đột nhiên chạm cái đầu nhỏ ở cửa.
“Ngư gia gia, cần cháu giúp ?”
Lão Ngư chợt vết thương của , khóe miệng giật giật: “Cái đó, Ngư gia gia tự ... Trẻ con trẻ đứa, đừng để cháu sợ...”
Vân Bắc giống như thấy, vô cùng bình tĩnh bước tới.
“Trước khi ông bước , bước chân vội vã lộn xộn, khi trầm trật tự, điều chứng tỏ ông đang che giấu điều gì đó...”