PHÍA SAU LỚP VỎ BỌC THÉP LÀ MỘT NHÀNH HOA NHÀI. - C2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:46:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2: CẢ TRƯỜNG BẮT ĐẦU NHÌN TÔI KHÁC ĐI

Tin đồn ở trường học giống như một loại virus cấp tính, tốc độ lây lan của nó còn nhanh hơn cả tiếng chuông báo t.ử.

Chỉ một buổi sáng, từ một "hạt bụi" vô danh, bỗng chốc biến thành nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết kinh dị của cả trường Thanh Xuân. Đi đến , cũng cảm nhận những ánh mắt găm lưng như kim châm.

"Này, cái đứa cạnh Trần Diệc đấy ?" "Nhìn nó hiền lành thế mà gan nhỉ, chắc cũng dạng ." "Hay là nó ép? Nhìn mặt nó tái mét kìa."

ôm c.h.ặ.t chồng sách n.g.ự.c, cúi gằm mặt bước giữa những tiếng xì xào len lỏi qua từng kẽ lá phượng vĩ. Cảm giác tồi tệ nhất ghét bỏ, mà là đem m.ổ x.ẻ, phân tích như một món hàng lạ.

Bước lớp, khí còn đặc quánh hơn cả khói t.h.u.ố.c của Trần Diệc lúc chiều qua. Những nhóm bạn đang tụm năm tụm ba bỗng im bặt khi thấy xuất hiện. Cái Lan – đứa cầm đầu hội "tám chuyện" của lớp – khẽ hất cằm về phía chỗ của , ánh mắt đầy vẻ chế giễu.

Chỗ đó, lúc , vẫn đang trống.

xuống, cảm giác cái ghế gỗ như đang bốc cháy. lén sang ngăn bàn bên cạnh. Cuốn sổ nát bét của vẫn đó, một góc bìa quăn . Trên mặt bàn gỗ đầy những vết khắc nham nhở, vẻ như đây từ lâu khi đến, hoặc đơn giản là chẳng coi trọng bất cứ thứ gì thuộc về .

Mười phút , Trần Diệc lớp.

Hắn vẫn bước cái kiểu lững thững đó, đôi mắt lờ đờ như thiếu ngủ kinh niên. Cả lớp một nữa rơi trạng thái nín thở tập thể. Hắn ai, thẳng tiến về phía thả xuống ghế.

Rầm.

Tiếng cặp sách va xuống sàn nhà khiến giật thót. Hắn liếc một cái, đôi mắt đen sâu thẳm dường như chẳng chứa đựng chút cảm xúc nào, thản nhiên lôi từ túi áo một thanh kẹo cao su bạc hà, xé vỏ, ném miệng.

"Chào... chào buổi sáng." lấy can đảm để thốt lên câu đó. Giọng run rẩy, t.h.ả.m hại vô cùng.

Trần Diệc ngừng nhai trong một giây, sang , đôi lông mày nhếch lên như thể đang một sinh vật lạ từ hành tinh khác mới rơi xuống.

"Chào cái gì? Học ."

Hắn xong thì gục mặt xuống bàn, che kín bằng cánh tay rắn chắc đầy những vết trầy xước mới. ngẩn . Chỉ bấy nhiêu thôi ? Không màn chào hỏi của "đại ca", sự đe dọa, cũng chẳng chút hứng thú nào với việc là ai.

thế gian vốn dĩ bao giờ để bạn yên.

Trong tiết Toán của thầy Vinh, cảm nhận một mảnh giấy vo tròn bay trúng đầu . Nó rơi xuống đất, ngay sát chân Trần Diệc. nín thở, cầu nguyện đừng thức dậy. cái chân dài của khẽ cử động, đạp nhẹ mảnh giấy dùng đôi giày thể thao sờn cũ di di nó sàn.

"Mở xem ." Hắn vẫn gục mặt xuống bàn, giọng trầm đục phát từ cánh tay.

run rẩy nhặt mảnh giấy lên. Bên trong là dòng chữ nghệch ngoạc của đứa nào đó: "Đồ bám đuôi đầu gấu. Muốn đổi đời bằng cách Diệp Chi?"

Máu trong như đông cứng . cảm thấy mặt nóng bừng, hổ, tức giận, bất lực. sang Trần Diệc. Hắn dậy từ lúc nào, đôi mắt lạnh lẽo đang chằm chằm những dòng chữ mảnh giấy.

Hắn gì, chỉ giật lấy mảnh giấy từ tay , vo tròn nữa b.úng tay một cái. Mảnh giấy bay trúng lưng cái Lan – đứa đang lén chúng từ bàn .

"Thích lách thì lên bảng mà ." Giọng Trần Diệc cao, nhưng nó một sức nặng khủng khiếp khiến cả lớp lặng ngắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phia-sau-lop-vo-boc-thep-la-mot-nhanh-hoa-nhai/c2.html.]

Cái Lan tái mặt, vội vàng , dám ho một tiếng. đó, tim đập thình thịch. Đây là đầu tiên "giải vây" cho , dù cách của chút thô lỗ và đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Giờ chơi, áp lực vô hình bắt đầu chuyển hóa thành hành động thực tế. xuống căn-tin mua nước, và nhận rằng sự cô lập lên đến đỉnh điểm. Khi đặt tay lên chai nước cuối cùng trong tủ lạnh, một bàn tay khác gạt phắt tay .

"Chỗ dành cho loại như mày , Chi ." Đó là Minh, một gã trong đội bóng rổ, kẻ vốn dĩ luôn coi thường những đứa học sinh mờ nhạt như . "Nghe mày đang 'vợ bé' cho Trần Diệc ? Khẩu vị mặn đấy."

Những tiếng hô hố vang lên từ phía . sững , chai nước lạnh ngắt trong tay dường như cũng lạnh bằng lòng lúc . cãi , hét lên rằng chẳng liên quan gì đến , nhưng cổ họng nghẹn đắng.

lúc đó, một bàn tay to lớn vươn qua vai , cầm lấy chai nước từ tay Minh một cách thản nhiên.

"Chai nước , lấy."

Trần Diệc đó từ lúc nào. Hắn Minh, chỉ chai nước trong tay, mở nắp, uống một ngụm lớn mặt tất cả . Sự hiện diện của giống như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ đang xôn xao, khiến âm thanh đều im bặt.

Minh lắp bắp, mặt biến sắc: "Trần... Trần Diệc, chỉ đùa chút..."

"Đùa vui." Hắn ném cái nắp chai xuống đất, tiếng nhựa chạm gạch men vang lên lảnh lót. "Lần đùa thì tìm khác. Cô là bạn cùng bàn của ."

Hắn , quên liếc một cái đầy ẩn ý. đó, trân trối bóng lưng cao lớn của khuất dần dòng .

"Bạn cùng bàn". Ba chữ đó từ miệng thốt mà xa lạ, nhưng cũng nặng nề vô cùng.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

nhận rằng, kể từ khoảnh khắc đó, chính thức đóng dấu là " của Trần Diệc". Sự bảo vệ của mang cho sự yên bình, mà nó đẩy một vùng xoáy dữ dội hơn.

Trên đường lên lớp, gặp cô Liên, giáo viên dạy Văn vốn dĩ quý . Cô bằng ánh mắt thất vọng, đôi môi khẽ mím như điều gì đó thôi. Cái đó đau đớn hơn bất cứ lời sỉ nhục nào của đám bạn.

trở về chỗ , thấy bàn một hộp sữa dâu đặt ngay ngắn. Cạnh đó là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Đừng , phiền lắm."

ngẩng đầu Trần Diệc. Hắn tiếp tục gục mặt xuống bàn, nhưng thấy tai ửng đỏ lớp tóc đen rối bù.

Áp lực vẫn còn đó, tin đồn vẫn bủa vây, nhưng giữa cái thế giới đang lưng với , bỗng thấy cái bàn bốn còn quá lạnh lẽo nữa. Chỉ là, rằng cái giá cho sự "bảo kê" , gánh nổi .

Tiết học đó, thầy Vinh gọi lên bảng bài tập. bước giữa những ánh soi mói, nhưng , cúi đầu nữa. thoáng thấy tiếng gõ nhẹ cạnh bàn của Trần Diệc, như một lời nhắc nhở thầm lặng: Cứ , phía .

sự thật luôn hai mặt. Cuối buổi học, khi đang dọn dẹp sách vở, thầy Vinh gọi lên văn phòng.

"Chi, em là học sinh giỏi. Cô thấy em ảnh hưởng bởi những thành phần cá biệt." Thầy , giọng đầy vẻ lo lắng. "Nếu em cảm thấy , thầy sẽ đổi chỗ cho em ngay ngày mai."

lặng . Đổi chỗ? Đó chẳng là điều hằng mong ước ? Được "hạt bụi" tàng hình, yên qua ngày đoạn tháng.

về phía cửa lớp, nơi Trần Diệc đang tựa lưng tường, tay đút túi quần chờ đợi điều gì đó. Hắn thấy , ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc chút d.a.o động.

"Dạ thưa thầy..." hít một thật sâu, giọng bỗng trở nên kiên định đến lạ thường. "Em thấy chỗ hiện tại... vẫn ạ."

bước khỏi văn phòng, thấy Trần Diệc vẫn đó. Hắn hỏi thầy gì, chỉ lẳng lặng . Bóng của hai chúng kéo dài ánh đèn hành lang.

Cả trường bắt đầu khác , nhưng quan trọng nhất là, cũng bắt đầu chính theo một cách khác. Một cách mà lẽ, nếu xuống cái bàn đó, sẽ chẳng bao giờ khám phá .

Loading...