Phó Bản Vô Hạn: Tôi Là Bệnh Kiều Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 46: Viện Điều Dưỡng Trung Nam 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:38:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một phòng bốn giường tầng, tổng cộng ở tám .

 

Khi rời , y tá còn đặc biệt dặn dò:

“Ban đêm ngủ mở mắt, đợi chuông báo thức buổi sáng vang lên mới mở. Nếu việc quan trọng thì đừng ngoài, chúng sẽ tuần tra bất định. Nếu phát hiện các ở hành lang, trực tiếp nhốt phòng tối.”

 

Kỳ Nặc và Tần Minh Nguyệt giường đối diện . Ngoài còn hai chơi khác, những còn đều là NPC.

 

Hai chơi chính là hai cãi trong nhà ăn.

 

Một bé loli, một đóa “bạch liên hoa”.

 

“Đồ phụ nữ ngu ngốc, cô đừng giành giường với nữa ?”

 

“Ơ kìa, đó, thích ngủ cái giường cô ngủ cơ.”

 

Tiểu loli nheo mắt, khí tức nguy hiểm tràn :

“Chú ở đây, cô c.h.ế.t ?”

 

“Thế thì cô tới g.i.ế.c ?” Bạch Liên Miên đắc ý , “Từ một năm đến giờ, cô còn g.i.ế.c nổi một mạng đó, huhu, buồn cho cô ghê.”

 

Tiểu loli: “….” nắm đ.ấ.m cứng .

 

Kỳ Nặc, Tần Minh Nguyệt: “….” Bây giờ đổi phòng còn kịp ?

 

Ngay cả NPC ngoài cuộc cũng nhịn :

“Ờ thì… hai cái giường thôi mà, ngủ cái nào chẳng , đừng cãi nữa.”

 

Bạch Miên Miên đỡ trán, yếu ớt tựa khung giường:

“Người chỉ thích bắt nạt Tiểu Dao Dao thôi mà~”

 

Kỳ Nặc mím môi. Cô đột nhiên cảm thấy cần học hỏi phụ nữ cho đàng hoàng. Hóa đây mới là “bạch liên hoa” chính hiệu. Trước đây cô tới nơi tới chốn .

 

Ừm, Kỳ Nặc âm thầm đặt cho một mục tiêu nhỏ: trong những ngày ở chung với , tuyệt đối bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

 

Tần Minh Nguyệt nhịn nổi nữa, sang Bạch Liên Miên:

“Cô là trẻ con, còn cô thì ? Cũng trẻ con ? Không xem bao nhiêu tuổi , bắt nạt con nít vui lắm hả? Với đàn ông ở đây , cô diễn cho ai xem?”

 

Bạch Miên Miên bĩu môi:

“Huhu, cô hung dữ với quá, chẳng nữ tính chút nào.”

 

Đối mặt với mắng , cãi — trực tiếp bán t.h.ả.m.

 

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt ép Bạch Miên Miên ngủ giường của , còn Hướng Thanh Dao ngủ giường chéo đối diện.

 

Sóng gió giường chiếu coi như kết thúc.

 

“À mà, đều là chơi, giới thiệu chút . là Tần Minh Nguyệt, đây là bạn — Kỳ Nặc. Còn hai ?”

 

Giường truyền xuống một tiếng “huhu”:

“Cô mới mắng , mới thèm tên Bạch Miên Miên .”

 

Tần Minh Nguyệt: “….”

 

Tiểu loli lên tiếng:

tên Hướng Thanh Dao. Với , 15 tuổi , con nít.”

 

Tần Minh Nguyệt: “….” Còn nhỏ hơn Cố Nam nữa.

 

Tần Minh Nguyệt vốn tự nhiên như ruồi:

“À đúng , tối nay bọn định xem tòa nhà bên cạnh, hai ?”

 

Bạch Miên Miên: “Người sợ tối lắm.”

 

Hướng Thanh Dao: “ .”

 

Bạch Miên Miên: “Á, cũng .”

 

Hướng Thanh Dao: “Thế nữa.”

 

Bạch Miên Miên: “Á, cũng .”

 

Tần Minh Nguyệt sắp phát điên:

“Sao tồn tại loại kỳ quặc thế chứ aaaa!!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/pho-ban-vo-han-toi-la-benh-kieu-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-46-vien-dieu-duong-trung-nam-3.html.]

Kỳ Nặc: Ừm… quá sẽ khiến ghét.

 

Đến mười giờ, đèn trong phòng tự động tắt. Cả căn phòng yên tĩnh hẳn xuống.

 

Tần Minh Nguyệt và Đường Thính Lan hẹn mười một giờ gặp cây hòe lớn cạnh băng ghế ngoài sân.

 

Nghỉ một tiếng.

 

khi họ nhắm mắt mở mắt , thứ khác.

 

Nhện bò khắp nơi, chuột gầm giường chất thành đống, những NPC vốn đang giường biến mất dấu vết.

 

Kỳ Nặc mở mắt chạm mắt với một con quái vật đang bám ván giường tầng .

 

Toàn nó đỏ như m.á.u, nhãn cầu lồi hẳn ngoài, mũi, răng và lợi lộ rõ — trông như lột da sống.

 

Thấy Kỳ Nặc , nó há cái miệng đầy m.á.u lao thẳng xuống.

 

Kỳ Nặc lăn khỏi giường, nửa quỳ đất. Ngay đó là tiếng vật nặng rơi mạnh xuống sàn, kèm theo giọng ghét bỏ của Bạch Miên Miên:

 

“Ghê c.h.ế.t .”

 

Hướng Thanh Dao đeo găng tay bạc, bóp c.h.ặ.t cổ con quái từ trần nhà lao xuống, chớp mắt vặn gãy cổ nó quăng xuống đất. Cô dậy, xoay gọn gàng, nhảy thẳng từ giường tầng xuống.

 

Tần Minh Nguyệt cũng thấy quái vật giống , phản ứng cực nhanh, một cú đá khiến nó văng chính xác qua cửa sổ tầng ba rơi xuống.

 

Kỳ Nặc: “….” Mình đúng là phế vật.

 

Tần Minh Nguyệt tiện tay xử luôn con đang định tấn công Kỳ Nặc, an ủi cô:

“Đừng sợ, chị bảo kê cho.”

 

Kỳ Nặc đôi tay trống trơn của . Cô quyết định tìm một v.ũ k.h.í tay.

 

Lúc Bạch Miên Miên vẫn giường, dang tay:

“Người bế xuống.”

 

“….”

 

Không ai để ý cô , tất cả mở cửa lao ngoài. Bạch Miên Miên tự thấy vô vị, nhảy xuống lạch bạch chạy theo.

 

Cửa phòng mở , hành lang bên ngoài sáng lờ mờ, yên tĩnh bất thường, còn tiếng giày cao gót “tách tách” của y tá.

 

Xuống lầu khá thuận lợi, chỉ là Kỳ Nặc luôn thấy dường như thêm một loại tiếng bước chân kỳ lạ giữa họ. Quay đầu chỉ thấy bóng tối im lặng, ai quái vật bám theo.

 

Cho đến khi… cô ngẩng đầu lên trần nhà.

 

Một đám mặc đồ bệnh nhân sọc xanh trắng giống hệt đang bò tường, mắt chằm chằm xuống họ, nước dãi gần như nhỏ xuống.

 

Kỳ Nặc đẩy mạnh Tần Minh Nguyệt phía , giúp cô tránh khỏi bàn tay khô quắt vươn tới.

 

“Trời ơi, nhiều quá.” Tần Minh Nguyệt rút Đường đao , c.h.é.m đứt một cánh tay bệnh nhân. “Xuống lầu mau, đông quá, g.i.ế.c hết .”

 

Phía , phía , đầu — là những bệnh nhân đúc cùng một khuôn.

 

Kỳ Nặc võ lực cao, ba vây ở giữa. Cô giúp nhiều, chỉ thể cố gắng quan sát điểm yếu.

 

Cô phát hiện những bệnh nhân c.h.ặ.t đứt tay chân vẫn tiếp tục tấn công như thường, chỉ những kẻ c.h.é.m đầu hoặc xuyên thủng gáy mới im bất động.

 

“Chém đầu! Chém đầu mới g.i.ế.c !”

 

Kỳ Nặc dùng mười điểm tích phân mua một thanh… d.a.o nhựa dài hơn một mét.

 

Lý do: d.a.o thật cô mua nổi.

 

Cô thắng ở sức mạnh tay, dùng d.a.o nhựa vẫn thể hất ngã bọn chúng, đó Tần Minh Nguyệt bồi thêm nhát kết liễu. Hai phối hợp cũng khá ăn ý.

 

Đến khi thoát khỏi tòa nhà, quái vật đuổi theo nữa.

 

Ba chẳng giữ hình tượng, vật xuống đất thở hổn hển. Chỉ Bạch Miên Miên là khác.

 

một bên, tao nhã phe phẩy quạt cho .

 

Họ đợi thêm một lúc mới thấy những khác chạy .

 

Đường Thính Lan phủi bụi quần áo, kinh ngạc:

“Trời đất ơi, quái vật cũng chơi chiến thuật biển ?”

Loading...