Phó Bản Vô Hạn: Tôi Là Bệnh Kiều Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 50: Viện Điều Dưỡng Trung Nam 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-15 08:02:17
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu T.ử An, vẫn luôn phía Kỳ Nặc, đột nhiên :

“Bệnh nhân sợ y tá, khi y tá chịu sự khống chế của bác sĩ?”

 

Thẩm Ôn Niên đáp:

“Tầng ba bác sĩ, là y tá. Dù bác sĩ thể khống chế y tá nữa, hiện tại chúng cũng cách thực hiện bằng phương thức gì. Mặc đồ bác sĩ chắc chắn .”

 

“Có khi cầu thang cách duy nhất?” Kỳ Nặc suy đoán. “Leo tường, chui qua cửa sổ thì ?”

 

Đường Thính Lan bước tới mở cửa sổ ở đầu cầu thang, thò đầu lên :

“Hai tầng phía hình như đều bịt kín .”

 

Tần Minh Nguyệt cũng theo:

“Tiểu Nặc Nặc, xây kín thành tường luôn. Chắc là để nhốt đám quái vật đó.” Cô liếc Bạch Miên Miên đang tựa tường im lặng, hạ giọng hỏi: “Hay là chúng về , ban ngày tìm manh mối?”

 

Kỳ Nặc gật đầu. Hiện tại cách lên tầng ba, cũng chẳng manh mối gì hữu dụng.

 

Cô bước đến cạnh Thẩm Ôn Niên, nở nụ thiện:

“Anh ơi, ngày mai chúng còn gặp ?”

 

Lá bùa của Thẩm Ôn Niên thật sự lợi hại, thể khống chế quái vật một thời gian. Người quan trọng.

 

Thẩm Ôn Niên thấu nhưng :

“Chỗ bao nhiêu , gặp cũng khó.”

 

“Vậy khi gì, thể dẫn bọn em theo cùng ?” Cô dừng một chút bổ sung: “Bọn em sẽ cản trở .”

 

Thẩm Ôn Niên dịu dàng:

“Em gọi , nếu từ chối thì vẻ vô tình quá.”

 

Kỳ Nặc sâu hơn:

“Cảm ơn .”

 

Trên đường về, Đường Thính Lan ghé sát Kỳ Nặc, hạ giọng hỏi nhỏ:

“Ê Kỳ Nặc, hình như từng cô gọi nhỉ?”

 

“Có cần thiết ?”

 

“Hả?”

 

Kỳ Nặc qua loa:

“Thường thì để tỏ thiện với mới quen, sẽ gọi là .”

 

Đường Thính Lan nghĩ một chút:

chúng cũng quen lâu lắm?”

 

Ánh mắt Kỳ Nặc dừng bóng lưng phía , mơ hồ :

“Tùy chọn đối tượng để gọi .”

 

Đường Thính Lan còn định hỏi tiếp thì Tần Minh Nguyệt kéo mạnh tai :

“Á đau đau đau…”

 

“Anh nhiều câu hỏi thế? Fan gọi đủ ?”

 

Đường Thính Lan lấc cấc:

“Sao ngọt bằng Kỳ Nặc gọi chứ.”

 

Kỳ Nặc càng bóng lưng Chu T.ử An phía càng thấy quen. Ban ngày… cô từng gặp ?

 

Họ mặc đồng phục y tá để trở về. Đám quái vật da bò tường cầu thang rõ ràng chút kiêng dè, vươn móng vuốt thử, nhưng cuối cùng vẫn dám tấn công.

 

Khi lên tới tầng ba, Kỳ Nặc thấy tiếng “cộc cộc” nhẹ nhàng, ngày càng gần.

 

“Trong tòa nhà cũng y tá.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/pho-ban-vo-han-toi-la-benh-kieu-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-50-vien-dieu-duong-trung-nam-7.html.]

Đường Thính Lan khựng :

lúc chúng xuống thấy y tá?”

 

“Tuần tra cố định.” Tiếng giày cao gót càng lúc càng rõ. Kỳ Nặc : “Hay là chúng chờ trong cầu thang một lúc?”

 

Tần Minh Nguyệt hỏi:

“Lỡ y tá cũng cầu thang thì ?”

 

Kỳ Nặc phân tích bình tĩnh:

“Từ phòng chúng đến đây, ngoài bệnh nhân trong phòng và quái vật ở cầu thang, hành lang từng xuất hiện chúng.”

 

Bệnh nhân sợ y tá, nên hoặc trốn trong phòng, hoặc ở cầu thang. Ngược , y tá sẽ bước hai nơi đó.

 

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ cầu thang. Khi đám y tá ngang qua, trốn cửa thấy rõ ràng bộ dạng của chúng.

 

Làn da lộ trắng bệch như gốm sứ, đội mũ y tá phủ bụi, gương mặt ngũ quan nhăn nhúm thành một khối. Chúng cùng , động tác cứng đờ, giày cao gót gõ “cộc cộc” dồn dập, âm thanh dày đặc chui tai .

 

Trong tay mỗi “y tá” đều cầm ống tiêm to bằng cổ tay, đầu kim dài lóe lên ánh lạnh.

 

Thẩm Ôn Niên nhắc:

“Tuyệt đối đừng để ống tiêm của chúng đ.â.m trúng, nhanh sẽ dị hóa.”

 

Đôi mắt Bạch Miên Miên đỏ hoe, khàn giọng hỏi:

“Bị dị hóa… sẽ biến thành giống hệt chúng ?”

 

.”

 

Tim cô thắt từng cơn, như vô mũi kim châm tim. Người dị hóa lẽ là cô. Tiểu Dao mới mười lăm tuổi, còn thành niên.

 

Đáng lẽ Hướng Thanh Dao một tương lai dài và .

 

Bạch Miên Miên che miệng, lặng lẽ rơi nước mắt. Cố Tô ôm c.h.ặ.t cô, sợ cô điều mất kiểm soát.

 

Khi tiếng giày cao gót dần xa, họ mới lặng lẽ bước .

 

Phòng của Kỳ Nặc ở bên , còn Đường Thính Lan bên trái.

 

Trước khi , Cố Tô giao Bạch Miên Miên cho Tần Minh Nguyệt trông chừng.

 

Kỳ Nặc cô, ánh mắt nhàn nhạt:

“Ban ngày cô tiêm t.h.u.ố.c, vì phản ứng?”

 

Bạch Miên Miên nức nở nhưng vẫn trả lời:

“Vì thể chất của miễn dịch với loại t.h.u.ố.c. Dù trong hiện thực trong trò chơi.”

 

“Bẩm sinh ?”

 

“Không. Vì từ nhỏ lớn lên trong t.h.u.ố.c men.” Cô ngẩng hành lang xa xa. “Không miễn dịch cái …”

 

Tần Minh Nguyệt lập tức đẩy cô phòng, nghiêm túc :

“Nghĩ cũng đừng nghĩ! bao giờ ai tìm c.h.ế.t.”

 

“Việc liên quan đến cô.”

 

“Dù là lạ cũng cho phép, huống chi là đồng đội!” Tần Minh Nguyệt đầu nghiêm túc như . “Trong trò chơi nguy hiểm , kẻ địch chỉ một — quái vật. Chỉ cần là , chúng đều là đồng đội. Con sẽ để đồng đội một đối mặt với sợ hãi và cái c.h.ế.t.”

 

Cô mỉm :

“Chúng lớn lên ánh mặt trời, khác với đám quái vật u ám . Dù trò chơi quỷ quái gì, nhưng cuộc sống vẫn tận hưởng. Đồng đội của cô dốc hết sức đẩy cô ngoài, để tìm c.h.ế.t.”

 

Kỳ Nặc lặng lẽ Tần Minh Nguyệt. Người lạc quan và đơn thuần đến mức tin rằng thế gian hề khổ đau, như thể những điều tệ nhất trong đời cô chỉ là vài sai lầm bồng bột thời niên thiếu.

 

Liệu nơi tràn ngập ánh mặt trời… thật sự tồn tại ?

 

Bạch Miên Miên nghĩ tới Hướng Thanh Dao là tim đau:

cái c.h.ế.t của cô là do . Ngay từ đầu cô thể lên . Là cố chấp… là nhất định lên… tất cả đều tại …”

Loading...