Phó Tổng, Phu Nhân Không Muốn Làm Bà Chủ Giàu Nhất Nữa - Chương 477: Yến Tổng, Đứa Bé Này Ở Đâu Ra?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:01:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đại sảnh khách sạn, hai đàn ông kéo thấp vành mũ, gần như che khuất đôi mắt.

 

Họ trao đổi ánh mắt, ánh dán c.h.ặ.t bóng lưng Đường Tiểu Nhã.

 

“Chính là con mụ , cướp địa bàn của đại ca.”

 

“Lát nữa, mày nghĩ cách, bắt con nhóc .”

 

Đường Tiểu Nhã gì, cô bước đại sảnh, một bóng như cơn lốc lao tới.

 

“Chị Tiểu Nhã! Tâm Tâm!”

 

Ôn Hữu Hữu kích động hét lên, giằng lấy Đường Tâm từ trong lòng cô, hôn chùn chụt lên khuôn mặt phấn nộn của bé.

 

Đường Tiểu Nhã đưa món quà trong tay cho cô: “Chúc mừng em, thi thành tích như .”

 

Ôn Hữu Hữu vui sướng phát điên:

 

“Em thi như , chính là để chị về tham dự tiệc nghiệp của em đấy.”

 

“Miệng ngọt thật.” Đường Tiểu Nhã cô bé ở làng chài nhỏ năm nào, giờ trổ mã thành thiếu nữ xinh , trong lòng vô cùng an ủi.

 

Đột nhiên, một bạn học tới, kinh ngạc hét lên.

 

“Oa, là chị Tiểu Nhã!”

 

“Là Đường Tiểu Nhã, ngờ hôm nay thể gặp đại minh tinh!”

 

“Là chị Tiểu Nhã, may mắn quá, chụp ảnh chung với chị quá.”

 

Mấy bạn học lập tức vây quanh, nhao nhao ồn ào, thoáng chốc tụ tập mười mấy , khung cảnh lập tức trở nên chút chen chúc.

 

“Chào các em.” Đường Tiểu Nhã chào hỏi , hề chút giá nào.

 

“Tiểu Nhã.” Ôn Nhất Phàm sải bước tới, đưa tay, vô cùng tự nhiên đón lấy Đường Tâm từ trong lòng em gái.

 

“Ở đây quá gây chú ý, phòng nghỉ chuyện .”

 

Vệ sĩ lập tức bước lên, hộ tống họ ngoài.

 

Chẳng mấy chốc, tin tức Đường Tiểu Nhã đến tham dự tiệc nghiệp của Ôn Hữu Hữu lan truyền khắp sảnh tiệc.

 

Không ngờ, Ôn Hữu Hữu cũng quan hệ với đại minh tinh.

 

Quá đỉnh .

 

Mấy cùng đến phòng nghỉ.

 

Đường Tiểu Nhã nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của con gái, dịu dàng .

 

“Tâm Tâm, đây là dì Hữu Hữu, gọi dì con.”

 

Cục bột nhỏ cất giọng sữa non nớt gọi.

 

“Dì ạ.”

 

“Vị Nhất Phàm, gọi con.”

 

“Cậu ạ.” Cục bột nhỏ mở to đôi mắt sáng lấp lánh, chằm chằm họ.

 

“Tâm Tâm đói đói, uống sữa.” Cục bột sữa một câu.

 

Tim Ôn Hữu Hữu sắp tan chảy , trực tiếp bế nhóc con , hôn mạnh một cái.

 

“Đi , dì đưa con lấy đồ ăn ngon.”

 

Cô bế Đường Tâm ngoài, một vệ sĩ lập tức theo cô.

 

Trong phòng nghỉ chỉ còn Đường Tiểu Nhã và Ôn Nhất Phàm.

 

“Anh Nhất Phàm, bao giờ tìm cho em một bà chị dâu đây?”

 

Đường Tiểu Nhã dựa ghế sofa, lười biếng hỏi.

 

Ôn Nhất Phàm đang rót nước, động tác khựng , xoay , ánh mắt rực lửa cô.

 

“Tạm thời thấy ai ưng ý.”

 

“Anh đừng kén chọn quá, sắp ba mươi đấy.” Đường Tiểu Nhã .

 

Ôn Nhất Phàm đưa cốc nước cho cô, bỗng nhiên .

 

“Hay là, hai chúng góp gạo thổi cơm chung, cùng nuôi lớn Tâm Tâm.”

 

Đường Tiểu Nhã phì , đến run rẩy cả .

 

“Ha ha, thế thì chị em chắc sẽ ban lệnh truy sát mất, tưởng chúng định hợp sức phản đấy.”

 

Ôn Nhất Phàm cũng , nhưng cảm xúc trong mắt vẫn tan.

 

Anh đổi chủ đề.

 

“Em trở về thế , sợ gặp ?”

 

“Trước đây sợ, là vì buông bỏ .” Đường Tiểu Nhã bưng cốc nước, nhấp một ngụm, vẻ mặt bình thản, “Bây giờ, mây trôi gió thoảng .”

 

, mang theo một nét quyến rũ trưởng thành, năm tháng quả thực khiến trưởng thành.

 

Dứt lời, cửa phòng nghỉ đập mạnh mở .

 

Một vệ sĩ lao , mặt cắt còn giọt m.á.u, giọng run rẩy.

 

“Cô Đường, tiểu tiểu thư, thấy nữa.”

 

“Cậu cái gì!” Đường Tiểu Nhã sợ hãi bật dậy, cốc nước trong tay rơi xuống đất, vỡ tan tành.

 

Hai cùng lao ngoài.

 

Cuối hành lang, cách sảnh tiệc còn vài chục mét, Ôn Hữu Hữu và một vệ sĩ khác ngã mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

 

Đường Tiểu Nhã lao tới kiểm tra thở, phát hiện vết thương ngoài da.

 

Là t.h.u.ố.c mê.

 

Một loại t.h.u.ố.c mê đặc biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/pho-tong-phu-nhan-khong-muon-lam-ba-chu-giau-nhat-nua/chuong-477-yen-tong-dua-be-nay-o-dau-ra.html.]

 

Bộ não cô hoạt động hết công suất, lập tức lệnh.

 

“Lập tức phong tỏa các lối của khách sạn, điều tới đây!”

 

Lông mày Ôn Nhất Phàm nhíu c.h.ặ.t: “Đừng lo, ở Thanh Thành, bọn chúng mọc cánh cũng khó thoát.”

 

Thanh Thành là địa bàn của Nam Bang, động Nam Bang tức là tìm c.h.ế.t.

 

Bên , hai gã đàn ông, một vác một cái bao đen, chia bỏ chạy, chạy điên cuồng trong những hành lang chằng chịt của khách sạn.

 

Chỉ cần chạy khỏi khách sạn là thành công.

 

Một trong hai , trong bao đen chứa chính là bé Đường Tâm.

 

Hắn chạy, lo lắng ngoái .

 

Ở góc cua hành lang, Yến Cẩn một tay cầm quà, tay cầm điện thoại áp tai, sải đôi chân dài bước nhanh chậm.

 

Gã đàn ông hoảng hốt chọn đường, đ.â.m sầm .

 

“Bịch” một tiếng, va chạm mạnh mẽ.

 

Ánh mắt Yến Cẩn lóe lên, tầm mắt hạ xuống, chuẩn xác bắt đôi chân nhỏ trắng trẻo lộ từ cái bao của gã đàn ông.

 

Kẻ buôn ?

 

Giữa ban ngày ban mặt, dám bắt cóc trong khách sạn Phạn Tinh, gan cũng to thật.

 

Gã đàn ông đ.â.m cũng xin , miệng c.h.ử.i thề một câu, xoay định chạy tiếp.

 

Yến Cẩn túm lấy cánh tay , giọng lạnh lùng rít hai chữ.

 

“Xin !”

 

“Đừng lo chuyện bao đồng!” Gã đàn ông vẻ mặt hoảng hốt, dùng sức hất tay .

 

Yến Cẩn nhả điếu t.h.u.ố.c đang ngậm trong miệng xuống đất, dùng mũi giày di nát.

 

Chân dài sải bước, hai bước lao lên, giật phăng cái bao trong tay gã đàn ông, ôm lòng.

 

Ngay đó, một đ.ấ.m một đá dứt khoát gọn gàng, trực tiếp đá bay gã đàn ông xa.

 

Gã đàn ông ngã mạnh xuống đất, ngã sấp mặt, nhưng dám về phía lấy một cái, lăn lê bò toài bỏ chạy.

 

Yến Cẩn cẩn thận mở cái bao .

 

Đồng t.ử đột ngột co rút.

 

Bên trong mà thực sự là một đứa trẻ.

 

Một bé gái điêu khắc tinh xảo, xinh như b.úp bê Tây, hai mắt nhắm nghiền, vẻ như đang ngủ.

 

Anh nhanh ch.óng kiểm tra thở và cơ thể đứa bé, vết thương ngoài da, chỉ là ngất thôi.

 

Bé gái trông thực sự xinh , một cục bột mềm mại, nảy sinh xúc động bắt cóc mang về.

 

Bỗng nhiên, ánh mắt ngưng trọng.

 

Chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng cổ bé gái, kiểu dáng quen thuộc.

 

Anh đưa tay sờ thử, đầu ngón tay chạm dòng chữ khắc phía khóa.

 

Đường Tâm.

 

Vậy mà là chiếc khóa năm xưa đích tìm đặt .

 

Hây, đây là em gái của bạn học con bé Ôn Hữu Hữu ?

 

Người trẻ bây giờ tâm lớn thế ? Đến tham dự tiệc nghiệp, suýt chút nữa mất em gái mà cũng .

 

May mà, cảnh giác một chút.

 

Anh một tay bế đứa bé, động tác nhẹ nhàng để nhóc con sấp vai , tay lấy điện thoại gọi cho Ôn Hữu Hữu.

 

Điện thoại thông, nhưng ai máy.

 

Anh định đưa cô nhóc đến sảnh tiệc tìm Ôn Hữu Hữu, đột nhiên, trợ lý Vân Mục gọi tới.

 

“Yến tổng, thấy Đường Tiểu Nhã , cô và vệ sĩ lao khỏi khách sạn, hình như đang đuổi theo ai đó.”

 

“Bám theo cô , tới ngay.” Tim Yến Cẩn đập thót một cái, bế đứa bé xoay chạy ngoài, sải bước đuổi theo.

 

Tim đập điên cuồng, thở chút định.

 

Trước đó Thẩm Hâm , tiệc nghiệp của Ôn Hữu Hữu, chắc chắn sẽ mời Đường Tiểu Nhã.

 

Không ngờ, cô thực sự trở về.

 

Tốt quá !

 

Vừa khỏi cửa khách sạn, chiếc Rolls-Royce lặng lẽ đợi bên ngoài.

 

“Đuổi theo.” Yến Cẩn mở cửa lên xe, trầm giọng lệnh, “Bám theo định vị của Vân Mục.”

 

“Vâng,” tài xế đầu thoáng qua, “Yến tổng, đứa bé ?”

 

“Nhặt !”

 

Tài xế , thời buổi còn nhặt trẻ con? Anh cũng nhặt một đứa nha.

 

Yến Cẩn cẩn thận ôm đứa bé lòng, nghiêm túc ngắm nghía.

 

Cục bột sữa , trông cũng khá giống Đường Tiểu Nhã lúc nhỏ, cuốn album ở nhà, lật xem mấy trăm .

 

Đột nhiên, Vân Mục gọi tới: “Yến tổng, kích thích quá, từ bốn hướng, lao tám chiếc xe, bao vây một chiếc xe, của Nam Bang.”

 

“Cô Đường cũng xuống xe , đích tay dạy dỗ một gã đàn ông xe.”

 

“Chậc chậc, đ.á.n.h ác thật, hình như đang tìm thứ gì đó.”

 

Bàn tay to của Yến Cẩn xoa cằm, trầm tư, Đường Tiểu Nhã mất đồ, quan trọng? Là thứ gì?

 

“Oa!” Cục bột sữa đột nhiên tỉnh dậy, òa lên.

 

 

Loading...