Bên ngoài bí cảnh, thời gian trôi qua, nhưng sự kiên nhẫn của Tấn Sở Linh và những khác hề suy giảm. Họ vẫn túc trực bên ngoài, thắp sáng những cốc đèn, chờ đợi Tương Trọng Kính mở lòng. Mãn Thu Hiệp bỗng nảy một ý tưởng. "Để thử xem . Hắn cần một động lực." Hắn bắt đầu truyền âm, giọng quái đản như thường lệ. "Tương Trọng Kính, đây! Nếu ngươi , nhan sắc tuyệt thế của ngươi sẽ hủy hoại vì bí cảnh đấy! Ngươi sẽ trở thành một lão già xí, ai thèm !"
Tương Trọng Kính trong quan tài khẽ nhíu mày. Hắn thể sợ c.h.ế.t, nhưng Mãn Thu Hiệp là " xí" thì quả thực là một đả kích lớn đối với một tự luyến như .
"Ngươi thấy ?" Cố Tòng Nhứ hỏi, vẻ lo lắng. "Hắn ngươi sẽ đó."
"Xấu thì chứ? Kệ xác ." Tương Trọng Kính cứng, nhưng trong lòng chút bận tâm. Hắn yêu cái , và cũng tự hào về dung mạo của .
lúc đó, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ cổ tay trái của Tương Trọng Kính. Đó là khế ước phong ấn giữa và Cố Tòng Nhứ. "Phong ấn đang yếu ," Cố Tòng Nhứ thì thầm. "Sức mạnh của đang dần khôi phục. Ta thể... giúp ngươi thoát khỏi đây, Tương Trọng Kính."
Tương Trọng Kính giật . Hắn quên mất điều . Nỗi đau thể xác và tinh thần lu mờ khả năng suy nghĩ của . "Ngươi thật ? Ngươi thể giúp phá vỡ phong ấn?"
" ," Cố Tòng Nhứ trả lời, giọng đầy kiêu hãnh. "Năm đó ngươi phong ấn quá vội vàng, để một lỗ hổng c.h.ế.t . Vào canh ba mỗi ngày, thể tự do một phần. Và giờ đây, sáu mươi năm tích lũy, thể phá vỡ nó . ... cần sự giúp đỡ của ngươi."
"Giúp đỡ gì?" Tương Trọng Kính hỏi, trong lòng bắt đầu những tính toán.
"Sau khi thoát , ngươi thực hiện lời hứa," Cố Tòng Nhứ , "ngươi dùng cánh tay trái của , cùng tìm long cốt và vết tích của chủ nhân ." Con rồng nhỏ mang trong một nỗi ám ảnh, một nỗi khao khát cháy bỏng là tìm chủ nhân của , biến mất từ ngàn năm .
Tương Trọng Kính trầm ngâm. Long cốt của ác long, thứ thể giúp Cố Tòng Nhứ khôi phục nguyên thần và tìm chủ nhân. Đây là một cuộc giao dịch công bằng. Hắn cần tự do, Cố Tòng Nhứ cần long cốt. "Được thôi," Tương Trọng Kính gật đầu. "Ta đồng ý. nhớ đấy, nếu ngươi dám phản bội , sẽ phong ấn ngươi một nữa, và , sẽ để bất kỳ lỗ hổng nào ."
Cố Tòng Nhứ hừ một tiếng khinh thường. "Ai thèm phản bội ngươi! Ngươi đừng mà tự luyến quá mức."
Với một lời hứa hẹn đưa , Tương Trọng Kính cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong . Hắn khẽ đẩy nắp quan tài một nữa, để đóng , mà là để... thoát .
Ánh sáng ch.ói lòa ập đến, nhưng Tương Trọng Kính chuẩn sẵn. Hắn hít một thật sâu, cảm nhận khí trong lành tràn phổi sáu mươi năm chỉ hít thở thứ khí tù túng trong quan tài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phong-an-chi-duyen/chuong-3-hua-hen-tim-long-cot.html.]
Đám đại lão đó, chứng kiến cảnh Tương Trọng Kính từ từ bước khỏi quan tài, tất cả đều nín thở. Hắn vẫn , vẫn tuấn mỹ như tiên nhân giáng thế, nhưng ánh mắt còn sự hoạt bát, tinh nghịch của tuổi trẻ mà đó là vẻ thâm trầm, lạnh lẽo, và một sự mệt mỏi khó tả.
"Tương ..." Tấn Sở Linh bước đến, định đưa tay đỡ, nhưng Tương Trọng Kính tránh một cách khéo léo.
"Không cần." Giọng khàn đặc, đầy xa cách. "Các ngươi... đến đây gì?"
"Chúng ... chúng đến để đón về!" Tấn Sở Linh vội vàng , ánh mắt đầy thành khẩn. "Sự thật sáng tỏ , Tương ! Chúng lừa gạt, kẻ gian hãm hại! Huynh hề phản bội chúng , hề cấu kết với ác long! Tất cả là do âm mưu của..."
"Dừng ." Tương Trọng Kính giơ tay, cắt ngang lời của Tấn Sở Linh. "Sự thật sáng tỏ? Muộn . Sáu mươi năm. Sáu mươi năm giam cầm trong bóng tối, mất hết tu vi, gánh chịu tiếng , các ngươi ở ? Bây giờ mới 'sự thật sáng tỏ' thì ý nghĩa gì?"
Ánh mắt Tương Trọng Kính quét qua từng gương mặt quen thuộc. Túc Tàm Thanh cúi gằm mặt, dám đối diện với . Mãn Thu Hiệp với vẻ tiếc nuối. Tống Hữu Thu thì trầm mặc.
"Chúng ... chúng thật sự hối hận," Túc Tàm Thanh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run rẩy. "Chúng sai, sai lầm tày trời. Xin hãy cho chúng cơ hội để bù đắp..."
Tương Trọng Kính khẩy. "Bù đắp? Các ngươi nghĩ thể bù đắp sáu mươi năm tuổi xuân của ? Bù đắp nỗi sợ hãi bóng tối ăn sâu linh hồn ? Lỗi lầm là lầm, cần bao biện bằng bất cứ câu chuyện xưa nào cả."
Hắn lưng với họ, ánh mắt về phía chân trời xa xăm, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên. "Ta tha thứ cho các ngươi. Sớm như , tại lúc đầu chừa cho Tương Trọng Kính một con đường lui? Bây giờ vẻ hối hận áy náy cho ai xem?"
Nói , cất bước , ngoảnh . Cố Tòng Nhứ trong thức hải khẽ thở dài. "Ngươi... thật sự lạnh lùng đến ?"
"Không lạnh lùng thì sống sót sáu mươi năm?" Tương Trọng Kính trả lời, giọng đầy mệt mỏi. Hắn cảm xúc, nhưng những cảm xúc đó chôn vùi quá sâu, đến nỗi chính cũng chạm chúng nữa.
Hành trình mới của bắt đầu, một , cùng với con rồng nhỏ trong linh thể, tìm long cốt và chủ nhân của nó. Còn những kẻ phía , chỉ còn sự hối hận và những ánh mắt đau đáu theo bóng lưng cô độc của một kiếm tôn mất tất cả.