Phong Cốt - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-29 11:42:40
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gặp Nhiếp Thận Chi, thăng chức.

Hắn mặc quan bào đỏ thẫm, con đường trong cung, lướt qua Thẩm Tố Vũ, là Thần phi.

Hắn nhất thời thất thần, va đang cầm gói đồ.

Tiền giấy bên trong rơi vãi một ít.

"Xin , là tại hạ lỗ mãng.”

Nói , vội vàng xổm xuống, cùng nhặt tiền giấy đất.

Đốt tiền giấy trong cung là tội lớn, huống hồ còn đốt cho "tội nhân" Cố Hữu Anh.

Nhiếp Thận Chi vốn dĩ công bằng nghiêm minh, tuân thủ luật lệ, nhưng , ý khó .

Hắn cẩn thận nhét tiền giấy gói đồ của , cúi thật sâu: "Hôm đó... đa tạ cô nương giải vây.”

Ta lắc đầu: "Là cảm ơn ngài.”

"Cảm ơn gì?"

"Cảm ơn ngài... coi Cố Hữu Anh là một con .”

Cố Hữu Anh quá nhiều chuyện , ông c.h.ế.t tám trăm cũng đủ để trả hết.

cuối cùng ông c.h.ế.t vì chuyện từng .

Ai cũng rõ ông gánh tội , nhưng cũng ai bận tâm.

G.i.ế.c c.h.ế.t một lão thái giám tác oai tác quái, ai cũng cảm thấy hả hê.

Trên Kim Loan Điện, các đại thần cùng Hoàng đế cùng phấn sức cho thái bình, cuối cùng, chỉ Nhiếp Thận Chi kêu oan một tiếng cho Cố Hữu Anh.

cánh tay thể vặn đùi, lời kêu oan của Nhiếp Thận Chi bất kỳ tác dụng nào, ngược còn khiến bản phạt bổng lộc ba tháng.

"Dù thế nào nữa, vẫn đa tạ ngài.”

Cố Hữu Anh từng , điều của khác, nhớ kỹ.

"Việc nên trong phận sự, cần tạ .” Nhiếp Thận Chi , "Ông dù ác độc đến , tự luật pháp tương ứng để trừng phạt, chứ nên như thế , gánh chịu tội danh vô căn cứ cho khác.”

"Cố Hữu Anh đáng c.h.ế.t.”

" con , cần cái c.h.ế.t của con .”

......

Kể từ thời khắc đó, càng tin rằng những lời đồn trong cung về Nhiếp Thận Chi đều là giả.

Mỗi bước mỗi xa

Hoàng đế nghĩ Nhiếp Thận Chi sẽ lén lút tư thông với Thần phi lưng , nghĩ rằng dù cách biệt bởi bức tường cung trùng trùng, bọn họ vẫn khó lòng chia lìa.

Vị Hoàng đế của bọn chính là một kẻ tiểu nhân như , tin đời thứ gọi là phát hồ tình chi hồ lễ*, cũng quan tâm đến cái gì mà luận tích bất luận tâm*.

*Phát hồ tình chi hồ lễ: phát sinh tình cảm nhưng dừng ở lễ nghĩa; Luận tích bất luận tâm: xem xét hành động chứ xem xét ý định.

Hắn chỉ , thứ thích nhất định .

Dù bất chấp thủ đoạn cũng .

Đây thứ mấy Hoàng đế ép Nhiếp Thận Chi ban đêm bên ngoài, và Thần phi chuyện phòng the.

Nhiếp Thận Chi thể nhẫn nhịn, suốt một đêm vẫn sắc mặt như thường.

Hắn vẫn gọi như : "Có thể phiền cô nương hâm nóng cho tại hạ một chén ?"

Ta , đang cho một lý do để rời khỏi nơi ghê tởm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phong-cot/chuong-3.html.]

nhận lấy ân tình của như ngày.

Ta bước đến gần , lấy hết can đảm, thổ lộ tiếng lòng: "Đại nhân, ngài đưa nương nương .”

Nhiếp Thận Chi ngạc nhiên ngước mắt.

"Ngài và Thần phi nương nương đều là , nên chịu sự sỉ nhục .”

"Vì , hai ngươi , rời khỏi kinh thành, thật xa.”

Ta dùng giọng điệu bình tĩnh những lời thể c.h.é.m đầu: "Ngài cần lo lắng chuyện vận hành thế nào, chỉ cần ngài gật đầu, tin , thể giúp ngài .”

Cố Hữu Anh lúc sinh thời từng chế một loại t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, thể khiến ngủ say ba ngày, trong thời gian đó trông như còn thở của sống.

Ta lăn lộn trong cung bấy nhiêu năm, nếu ý định chuyện , chắc thành công.

Ta thành khẩn Nhiếp Thận Chi, tim đập như trống.

Hắn hoang mang trầm mặc hồi lâu.

Cho đến khi tiếng động trong điện cũng yếu dần.

Hắn xa cách với : "Hành động hợp lễ pháp.”

" vị bên trong , khi nào từng để tâm đến quy củ lễ pháp? Chẳng lẽ ngài vì cái gọi là quy củ mà chôn vùi cả đời ?"

Nhiếp Thận Chi hề lay chuyển: "Tại hạ chỉ cầu lòng hổ thẹn.”

Đây là cơ hội duy nhất Nhiếp Thận Chi thể đưa Thần phi .

Hắn từ bỏ.

Lúc và Nhiếp Thận Chi đang những lời đại nghịch bất đạo ở ngoài điện, bên trong điện cũng yên .

Thần phi đầu tiên phản kháng sự sủng hạnh của Hoàng đế.

Hoàng đế nổi giận lôi đình, cố chấp cho rằng Thần phi vẫn còn để ý đến Nhiếp Thận Chi ở bên ngoài.

Hắn tức giận xông khỏi cửa, dường như c.h.é.m đầu Nhiếp Thận Chi ngay lập tức.

, dời mắt sang thấy .

Sau đó, nghĩ một cái ý tồi tệ.

"Nhiếp khanh, năm nay bao nhiêu tuổi ?"

"Bẩm Bệ hạ, thần năm nay hai mươi ba.”

"Đã đến tuổi thành .” Hoàng đế lạnh, "Nếu , trẫm ban cho ngươi một mối hôn sự nhé?"

Hắn bước đến, nhấc cổ áo lên: "T.ử Ân hầu hạ trẫm nhiều năm, tâm tư khéo léo, ôn nhu hiền huệ, trẫm sẽ ban nàng cho ngươi phu nhân .”

Chưa đợi Nhiếp Thận Chi mở lời, bổ sung:

"Nếu ngươi , chính là coi thường nàng , mà ngươi còn thèm để mắt, trẫm càng thể giữ nàng bên cạnh .”

"Ngươi đúng , Nhiếp khanh?"

" ạ.” Nhiếp Thận Chi mặt biểu cảm đáp.

"Vậy ngươi cưới cưới?"

Gió bắc chợt ngừng, chim ch.óc im bặt, Nhiếp Thận Chi đối diện với sự coi thường và sỉ nhục của Hoàng đế, hiên dập đầu thật mạnh.

"Thần tạ chủ long ân.”

 

Loading...