Phòng Livestream Năng Lượng Cao [Vô Hạn] - Chương 190: Căn nhà hoang 15 (Combo 2 trong 1)
Cập nhật lúc: 2026-03-22 23:56:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ cơm trưa, đúng như lời Thạch Nha lúc sáng, họ mang tất cả nguyên liệu còn trong bếp chế biến, bày lên một bàn đầy thức ăn ngon lành. Nói thật, qua hấp dẫn, đủ cả sắc, hương, vị.
Ngay cả Thư Thuần và ông cụ Tăng dường như cũng mùi thơm của thức ăn cho thả lỏng hơn nhiều, còn căng thẳng như nữa. ba Lộ Chiêu thể nảy sinh chút hứng thú nào với bàn thức ăn . Không còn cách nào khác, chỉ cần nghĩ đến trạng thái t.ử vong ban đầu của những chúng thì thật sự khó cảm giác thèm ăn.
Vẫn như thường lệ, họ tìm cớ tránh bữa ăn chung, về phòng ăn chút đồ mang theo. Sau bữa trưa, khi nhóm Thạch Nha dọn dẹp bát đũa xong, cơn mưa bên ngoài cũng nhỏ đến mức gần như tạnh hẳn. Khoảng cách đến khi đồng hồ đếm ngược kết thúc chỉ còn vài tiếng.
Ba Lộ Chiêu lúc đang ở trong phòng 7, cũng chính là căn phòng họ nghỉ tạm đêm qua. Bất kể lầu ăn gì uống gì, cả ba đều quyết định dính dáng đến, chỉ cần chờ vài tiếng cuối cùng trôi qua là thể thành nhiệm vụ livestream .
họ xuống thì vẫn lên.
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
Tề Tiểu Lạc Lộ Chiêu Triệu Khứ Bệnh. Có lẽ thái độ của hai mang cho khá nhiều can đảm.
Người tiếng gõ cửa run lên một cái Tề Tiểu Lạc, giờ giọng vững vàng hơn:
“Ai ? Có chuyện gì ?”
“Là .” Giọng Thạch Nha từ bên ngoài truyền . “Sáng với trưa các ăn gì t.ử tế cả, pha ít sữa, uống một chút ?”
Tề Tiểu Lạc Lộ Chiêu, hạ giọng : “Có nên mở cửa ? Cứ tránh mặt mãi thế kỳ quặc quá ? Lỡ chọc giận họ đột nhiên bùng nổ thì ?”
“Vậy thì mở cửa xem thử.” Lộ Chiêu rõ lá gan của Tề Tiểu Lạc hạn nên tự bước lên mở cửa phòng.
Người ngoài cửa Thạch Nha thì còn ai nữa. Anh mặc bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc đen khô ráo, sắc mặt hồng hào, ánh mắt thần, qua chút liên hệ nào với hai chữ “tử vong”. Tay Thạch Nha bưng một chiếc khay, khay đặt ba ly sữa còn đang bốc khói nghi ngút, trông ấm nóng.
Thấy cửa mở, lập tức đưa khay về phía một chút, trong phòng ha ha :
“ , ba rốt cuộc là ? Ở thế mà thấy chật ? Bây giờ vẫn còn phòng trống, nếu mệt nghỉ thì cứ sang phòng khác chứ!”
Có Lộ Chiêu bên cạnh, biểu hiện của Tề Tiểu Lạc tự nhiên, hì hì :
“Ái chà, ở một chán lắm, bọn quan hệ nên thích ở chung. Rảnh rỗi còn thể đ.á.n.h bài tiến lên nữa.”
Thạch Nha ba họ với vẻ kỳ lạ. Rõ ràng tin chuyện đ.á.n.h bài, chỉ lộ biểu cảm “ ngờ quan hệ của các như ”, nhưng thẳng mà chỉ gượng:
“Các vui là , khụ khụ.”
Biết rõ đang hiểu sai, nhưng ba trong phòng cũng ý định giải thích. Bây giờ quan trọng nhất là thành nhiệm vụ rời .
Bị hiểu lầm thì . Chỉ cần bản là . Huống hồ đang hiểu lầm là sống vẫn còn là dấu hỏi lớn.
Thấy họ nhận sữa, Thạch Nha rời ngay mà thêm:
“Giờ nghỉ trưa cũng qua , các tranh thủ ngủ trưa . Chiều còn xe khá lâu, đường xuống núi cũng khó . Nghỉ ngơi đủ mới sức.”
Tề Tiểu Lạc “ ” vài tiếng cho lệ tiễn . Đợi Thạch Nha rời khỏi, cửa phòng 7 đóng sầm .
Ba ly sữa thì bình thường nhưng ai ý định uống. Còn chuyện ngủ trưa càng cần. Đến giờ họ sẽ trực tiếp trở về gian kết toán, quá trình tiêu hao thể lực.
Nói cách khác, cho dù trở về ngay thì thể chất của họ cũng mạnh hơn nhóm Thạch Nha nhiều, ngủ trưa vốn quan trọng.
“Các xem, rốt cuộc họ gì?” Tề Tiểu Lạc bưng ly sữa lên . “Hạ độc ?”
Suốt nửa ngày qua chỉ là chuyện ăn uống, hành động kỳ lạ nào khác. Chẳng lẽ định bỏ độc thức ăn để đầu độc ba họ?
Đáng tiếc gian thể chứa vật sống, nếu thể dùng để thí nghiệm . Còn chuyện dùng kim bạc thử độc thì thôi . Ngoài một loại d.ư.ợ.c vật đặc biệt, thực tế nhiều loại độc thể dùng kim bạc để kiểm tra.
Triệu Khứ Bệnh trực tiếp cầm một ly sữa lên ngửi, đó khẽ chạm môi ngắn gọn:
“Không độc.”
Nói xong liền đặt ly xuống.
Tề Tiểu Lạc hỏi, chỉ trong vài giây dựa mà kết luận độc . Hơn nữa còn xác định thứ vấn đề mà dám nếm thử, thật sự sợ tự đầu độc . dám hỏi. Không hiểu vì luôn cảm thấy em họ Triệu đáng tin.
Không độc thì độc, nhưng dù họ vẫn dám uống. Họ đến mức thèm thuồng lúc .
Ba yên tĩnh một lát thì cửa phòng 7 gõ. Lần ngoài cửa là một thanh niên khác. Đối phương trong phòng niềm nở :
“Sao vẫn ngủ ? Có giường đủ ? Hay sang phòng khác . Nếu vẫn ở cùng thì để bọn sang phòng khác khiêng một hai cái giường qua đây.”
“Không cần, cần , thật sự cần.” Tề Tiểu Lạc liên tục từ chối, khó khăn lắm mới tiễn .
Kết quả đợt qua vài phút thì tiếp theo gõ cửa:
“Các vẫn ngủ ? Đến giờ . Nếu ngủ thì uống chút rượu cho dễ ngủ ?”
Vài phút khác lên:
“Các vẫn ngủ ? Ngủ trưa quan trọng lắm.”
Sau đó ngay cả ông cụ Tăng cũng lên:
“Nếu các mất ngủ thì t.h.u.ố.c ngủ đây, uống vài viên ? Ngủ một lúc thoải mái, khi tỉnh dậy thể lực cũng tăng lên ít.”
Tề Tiểu Lạc ông cụ Tăng với biểu cảm phức tạp. Đêm qua còn vì cái c.h.ế.t của ông mà đau lòng lâu, sáng nay tỉnh dậy vẫn nhớ rõ lời trăn trối của ông. Ai ngờ bước cửa thấy ông “sống ”. Bây giờ còn đang tiếp thị t.h.u.ố.c ngủ cho .
Tề Tiểu Lạc Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh, hai từ nãy đến giờ vẫn gì. Nếu “tiếp đãi” những thì e rằng hai bực đến phát điên .
Lộ Chiêu còn đỡ, lẽ chỉ cần vài câu là đuổi . Còn Triệu Khứ Bệnh… Có khi hoặc là đóng cửa mặc kệ, hoặc là trực tiếp mở cửa vung đao khiến dám đến gõ cửa nữa.
“Cậu ?” Giọng ông cụ Tăng cắt ngang suy nghĩ của Tề Tiểu Lạc. “Cậu cần ? mang theo bên , để lấy cho vài viên.”
Tề Tiểu Lạc lắc đầu liên tục. Không vì họ nhắc nhắc chuyện “ngủ trưa” quá nhiều mà cũng nhịn ngáp một cái:
“Không cần , bọn cháu mất ngủ. Bây giờ thật cũng buồn ngủ , cần uống t.h.u.ố.c.”
Bị từ chối, ông cụ Tăng những thất vọng tức giận mà còn trông vui:
“Thế thì , thế thì . Vậy mau ngủ , xuống .”
Nói xong liền vui vẻ rời .
Tề Tiểu Lạc đóng cửa , vẻ mặt hoang mang với hai còn :
“Các thấy … hình như họ chúng ngủ trưa?”
“Giờ mới nhận ?” Lộ Chiêu một bên, ngay cạnh tay là thanh trường đao đen. Từ khi xảy chuyện thể lấy đồ trong gian và cũng thể dùng đạo cụ trong lúc chơi trò chơi, cô luôn đặt thanh đao bên cạnh để tránh lúc cần lấy .
Tề Tiểu Lạc xong lập tức cảm thấy thật ngốc. Nhìn hai mặt, chẳng . Hai vẻ ngạc nhiên, chắc đoán từ sớm.
Cậu chán nản bước tới, tùy tiện trải một tấm t.h.ả.m bệt xuống, ngáp thêm một cái:
“Buồn ngủ quá. Trưa cũng chẳng ăn bao nhiêu mà buồn ngủ thế . Không lẽ họ thôi miên ?”
Cậu đồng hồ đếm ngược hỏi Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh:
“Hay là chúng chợp mắt một lát ? Xem thử họ định gì.”
“...” Triệu Khứ Bệnh liếc như kẻ ngốc nhưng gì.
Lộ Chiêu rõ ràng cũng ý định ngủ. Cô cầm lấy thanh đao :
“Muốn c.h.ế.t thì cứ ngủ . Đừng quên quy tắc trò chơi: Trời tối xin nhắm mắt, trời sáng xin mở mắt, lữ khách xa đừng quên về nhà một .”
Cô nhẹ nhàng chạm thanh trường đao đột nhiên đầu Tề Tiểu Lạc:
“Anh chắc rằng khi ngủ , tỉnh vẫn là chính ?”
Tề Tiểu Lạc biểu cảm và giọng điệu của cô cho giật , cả run lên, lập tức dám ngủ nữa.
.
Trời tối nhắm mắt ngủ thì gì. trời sáng xin mở mắt, chẳng lẽ nghĩa là tuyệt đối ngủ quên? Lỡ ngủ thể sẽ tạo cơ hội cho những bên ngoài. Cuối cùng hoặc là ba họ thế phận, hoặc là thứ gì đó sẽ theo họ rời khỏi nơi .
Nghĩ thì… năm trong nhóm Thạch Nha liệu gặp tình huống như ? Nếu thì tại Thạch Nha quen thuộc nơi đến thế, thiết với Lục gia như , còn đặc biệt dẫn tất cả bọn họ đến đây?
Họ thể chủ động hỏi Thạch Nha cho rõ, chuyện chỉ thể âm thầm suy đoán trong lòng.
“ mà… thật sự buồn ngủ quá…”
Chẳng cái ngáp khiến những bên ngoài hài lòng mà từ khi ông cụ Tăng rời , suốt hơn mười phút còn ai đến phiền nữa. Giống như sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của họ, dành cho họ một môi trường thật yên tĩnh để ngủ.
Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh trông vẫn vững vàng, gần như chút đổi nào. Tề Tiểu Lạc cũng hai họ buồn ngủ . bản lúc thật sự buồn ngủ đến cực điểm.
Rõ ràng đêm qua ngủ cũng ngon. Tuy vì trò chơi mà ngủ khá muộn, nhưng sáng nay cũng dậy sớm. Hơn nữa chất lượng giấc ngủ của vốn . Bình thường khi ngủ dậy gần như còn buồn ngủ, cả ngày đều tỉnh táo.
bây giờ cảm thấy giống như thức trắng mấy đêm liền để chơi game. Cực kỳ thiếu ngủ. Những cái ngáp cứ nối tiếp dứt, ngay cả mí mắt cũng giống như dính keo, cứ khép c.h.ặ.t .
Tề Tiểu Lạc chỉ còn cách véo mạnh đùi một cái. Cơn đau kích thích khiến tỉnh táo trong chốc lát, tạm thời xua bớt cơn buồn ngủ.
Lộ Chiêu đương nhiên thấy rõ biểu hiện của Tề Tiểu Lạc. Thực lúc cô cũng buồn ngủ. Cơn buồn ngủ liên tục kéo tới khiến cô gần như suy nghĩ gì nữa, chỉ lập tức ngã xuống giường ngủ một giấc thật .
cô thể ngủ.
Lộ Chiêu rõ hiếm khi buồn ngủ như . Cơn buồn ngủ lúc nặng nề đến mức bất thường. Biết rõ vấn đề thì cô thể ngủ ?
Tề Tiểu Lạc thật sự chịu nổi nữa, đành tìm hai chuyện, định dùng cách để phân tán sự chú ý, tránh cho ngủ quên mất.
“Các thật sự buồn ngủ ? thấy đùi sắp véo bầm mà hiệu quả càng lúc càng kém.”
Lộ Chiêu gật đầu.
“ cũng buồn ngủ, nhưng vẫn chịu .”
Tề Tiểu Lạc Lộ Chiêu một cách nghiêm túc.
Xin ... thấy cô vẻ gì là buồn ngủ cả.
Cậu sang Triệu Khứ Bệnh thì càng thấy gì. Triệu Khứ Bệnh rõ ràng cảm nhận ánh mắt của , liếc sang một cái thản nhiên :
“Chuyện chẳng đáng gì. Việc giữ tỉnh táo với thành thói quen .”
Nói xong, dường như nghĩ đến chuyện gì đó thú vị, thế mà khẽ bật .
Tiếng nhỏ. Lại khẩu trang che mất nên thấy biểu cảm của . cả Tề Tiểu Lạc và Lộ Chiêu đều chắc chắn, Triệu Khứ Bệnh thật sự .
Triệu Khứ Bệnh Lộ Chiêu.
“Cô vẫn chứ? Nếu nhịn mà ngủ, một cách khá . Cô... các thử ?”
Hai chữ “các ” thêm tự nhiên. Tề Tiểu Lạc luôn cảm thấy chỉ là tiện thể nhắc đến nên để ý, ngược còn hứng thú hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phong-livestream-nang-luong-cao-vo-han/chuong-190-can-nha-hoang-15-combo-2-trong-1.html.]
“Cách gì ?”
“Rất đơn giản.”
Con d.a.o găm trong tay Triệu Khứ Bệnh xoay một vòng .
“Chỉ cần vận động một chút là tự nhiên quên buồn ngủ thôi. Dưới lầu đang mấy con quái vật nửa sống nửa c.h.ế.t đó. Hay là xuống g.i.ế.c một trận. Vừa thể phá kế hoạch của họ, thể xua tan cơn buồn ngủ, một công đôi việc. À , chỉ một công đôi việc. Tiện thể còn thể xem rốt cuộc họ là sống c.h.ế.t, xác nhận xem khi c.h.ế.t thể sống vô hạn .”
Đây tuyệt đối là nhiều nhất kể từ khi xuất hiện đến giờ!
Tề Tiểu Lạc gần như ngây . Không là kinh ngạc vì Triệu Khứ Bệnh hiếm khi nhiều như , là nội dung trong lời đó cho chấn động.
Triệu Khứ Bệnh để ý đến , chỉ chăm chú Lộ Chiêu.
“Thế nào, ?”
Trông thật sự mong chờ. Mấy chữ “háo hức thử” gần như thẳng lên mặt.
Lộ Chiêu: …
Tên ?
Cô sợ xảy xung đột, chỉ là chuyện cần thiết. mà... cách đúng là tác dụng thật. Chỉ mấy câu thôi mà cơn buồn ngủ của cô giảm ít.
“Không cần , vẫn chịu .”
Lộ Chiêu trả lời dứt khoát.
Triệu Khứ Bệnh tiếc nuối thở dài một tiếng, cũng khuyên thêm, càng ý định hành động một .
Tề Tiểu Lạc cũng phát hiện cơn buồn ngủ của vì cú sốc mà tan quá nửa. Cậu khỏi dồn sự chú ý lên Triệu Khứ Bệnh. Thứ đầu tiên chằm chằm đương nhiên là gương mặt luôn che kín khẩu trang.
Nói cũng , hình như vẫn từng thấy Triệu Khứ Bệnh trông như thế nào. Hết mũ đến khẩu trang. Mấy ngày nay Triệu Khứ Bệnh rửa mặt ?
“Rửa .”
Giọng Triệu Khứ Bệnh vang lên.
“Chỉ là thói quen cá nhân thôi. ở bẩn.”
Nghe câu trả lời đó, Tề Tiểu Lạc mới phản ứng . Chắc là vì buồn ngủ quá nên đầu óc đơ. Vừa thẳng suy nghĩ trong đầu ngoài!
Thật hổ.
Cậu ngượng ngùng sờ cổ . May mà bạn Triệu Khứ Bệnh chỉ trông hung dữ thôi, thực cũng khá dễ chuyện, rút d.a.o c.h.é.m một nhát.
Triệu Khứ Bệnh tiếp: “Đối phó với thì cần dùng d.a.o. Với cũng .”
Tề Tiểu Lạc: …
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy !
Sao miệng nữa !
Còn bạn Triệu Khứ Bệnh nữa. Mấy ngày một chữ là hiếm, hôm nay nhiều thế.
Đang định nghĩ tiếp, Tề Tiểu Lạc lập tức cắt ngang suy nghĩ của .
Thôi bỏ . Lỡ miệng thì c.h.ế.t.
“Cộc cộc cộc!”
Tiếng gõ cửa đúng lúc vang lên, cứu khỏi tình cảnh khó xử.
Lần Tề Tiểu Lạc hề do dự, cũng định để Lộ Chiêu cùng. Cậu chạy nhanh cửa mở phắt .
Người ngoài cửa là Thư Thuần. Vẻ mặt cô vẫn căng thẳng như , rõ ràng miễn cưỡng. Cô khó chịu mấy trong phòng.
“Sao các vẫn ngủ? Buồn ngủ thì ngủ . Các là trẻ con mà còn cần dỗ?”
Nói xong cô bực bội đầu bỏ .
Chỉ còn Tề Tiểu Lạc đờ tại chỗ. Mất vài giây mới sực nhớ đóng cửa phòng.
“Chiêu mới . Lúc mềm lúc cứng, đủ trò hết. Xem chúng dính chiêu nào.”
Lộ Chiêu cuộc đối thoại giữa và Triệu Khứ Bệnh cho vui vẻ. Lúc thấy Tề Tiểu Lạc cố giả vờ bình tĩnh, chuyển chủ đề sang việc chính nên giúp một tay.
“Ồ? Vậy dính chiêu nào?”
Tề Tiểu Lạc lập tức lớn, vỗ bụng nháy mắt với hai .
“Chúng chẳng ? Cơ thể khỏe, ăn uống ngon. Vậy thì đương nhiên là cái gì cũng ăn.”
Biểu hiện của đối phương quá nôn nóng nên dễ khiến nhận vấn đề. Ba trong phòng ai là kẻ ngốc. Làm họ thể ngủ.
Những đó càng thúc giục thì họ càng giữ tỉnh táo.
So với “món quà bất ngờ” của ba đêm , chuyện xảy ban ngày hôm nay xem như khá dễ . Chủ yếu là thử thách ý chí. Chỉ điều “Boss” thử thách họ đáng sợ một chút.
Quả nhiên càng về những đến thúc giục càng nóng nảy. Sau đó tiếng gõ cửa thậm chí dồn dập liên tục ngừng.
Đến thời gian cuối cùng, giọng của vài bên ngoài đồng loạt vang lên. Âm thanh âm u, khó phân biệt phương hướng, cũng khó xác định lớn nhỏ.
“Ngủ , ngủ , bây giờ bạn buồn ngủ, nên ngủ trưa ...”
Bây giờ là buổi chiều . Thật còn tính là ngủ trưa nữa .
“Giường chiếu thoải mái như , lên thử một chút? Ngủ một giấc tỉnh dậy, bạn sẽ thấy thế giới khác.”
. Thế giới khi c.h.ế.t đương nhiên khác hẳn .
“...”
Giọng dụ dỗ ngừng vang lên. Bên trong phòng cũng ngừng động tĩnh.
Tề Tiểu Lạc chắc lo im lặng sẽ cơn buồn ngủ nuốt chửng nên dựa những lời để bắt đầu châm chọc . Hai còn trong phòng hứng thú chờ xem phát huy.
Cậu cũng là kiểu càng khán giả càng hăng. Bị hai vị đại lão như , càng châm chọc hăng hơn.
Thái độ đương nhiên khiến những bên ngoài hài lòng.
Cánh cửa đập “rầm rầm rầm rầm” dữ dội, giống như nhiều đang cùng lúc đập cửa.
cánh cửa vẻ mong manh hề dấu hiệu phá vỡ.
Nếu chỉ một , nghĩ đến phận của những gõ cửa bên ngoài thì áp lực tâm lý chắc chắn lớn.
bây giờ…
Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh để ý.
Tề Tiểu Lạc… cũng cảm thấy chẳng còn chút uy h.i.ế.p nào.
Cậu còn lớn tiếng vọng ngoài: “Các gõ cửa to như , dù ngủ thì cũng các cho tỉnh !”
Những bên ngoài: …
Không dỗ ngủ nữa. Muốn xông g.i.ế.c luôn ?
Đương nhiên là .
Hết đợt “quân đoàn thôi miên” đến đợt khác kéo tới. Đến cuối cùng Tề Tiểu Lạc ngay cả sức châm chọc cũng sắp hết. Cậu bất lực than vãn:
“Sao cứ lặp lặp mấy câu đó , chẳng chút sáng tạo nào. Còn thua cả mấy giục cưới ở quê .”
Lộ Chiêu nghi ngờ nếu bên ngoài thật sự là sống thì chắc chọc tức c.h.ế.t .
Còn c.h.ế.t tức đến mức sống thì .
Đừng thấy bọn họ bề ngoài vẻ thoải mái. Thực cơn buồn ngủ bao giờ ngừng tấn công ý thức của họ. Chỉ cần sơ ý một chút là thể ngủ gật ngay.
Chỉ là Lộ Chiêu thể chịu đựng. Triệu Khứ Bệnh thì dường như kinh nghiệm phong phú nên đặc biệt chú ý. Tề Tiểu Lạc dựa sự nhắc nhở của hai , cộng thêm việc tự tìm chuyện để phân tán chú ý nên mới ngủ gục.
Cứ khổ sở chịu đựng như suốt mấy tiếng đồng hồ, còn khó chịu hơn cả việc trực tiếp đ.á.n.h với ai đó một trận.
Ngay khi Tề Tiểu Lạc cảm thấy sắp đến giới hạn, mở miệng hỏi Triệu Khứ Bệnh xem bây giờ xuống lầu đ.á.n.h thì tiếng gõ cửa đột nhiên biến mất.
Những âm thanh hỗn tạp bên ngoài cũng cùng lúc biến mất.
Ba trong phòng đồng thời cúi đầu .
Đồng hồ đếm ngược khối lập phương cuối cùng về !
Ba gần như cùng lúc dậy. Họ một cái bước ngoài.
Cửa mở . Bên ngoài yên tĩnh đến lạ thường, thấy bất kỳ âm thanh nào.
Cửa phòng 8 đang mở.
Họ bước qua thì thấy hai cơ thể ráp thẳng sàn. Chính là ông cụ Tăng và thanh niên .
Nhìn xuống sân lầu, thanh niên ngã ở đó vẫn còn nguyên. Vết m.á.u nước mưa rửa trôi nên nhạt màu. Mắt cũng nhắm . Nhìn còn đáng sợ như đêm qua nữa.
Còn những nơi chôn những khác, các ngôi mộ cũng xuất hiện trở .
Đây là… thứ trở bình thường?
Thấy sắp rời , ba vội rời khỏi mà tranh thủ chôn cất những .
Bầu trời nắng. Mưa cuối cùng cũng tạnh. Tầm xung quanh rõ ràng hơn hẳn.
Ba bước khỏi tiểu viện.
Giọng của Viên Lìa Lịa thông báo về gian kết toán đồng thời vang lên trong đầu họ.
Ngay khi thứ xung quanh sắp trở nên mờ dần, Lộ Chiêu thấy giọng Triệu Khứ Bệnh.
“Rất vui quen với cô, hạng hai Lộ Chiêu. là Diêu Phi Dũ. Mong chờ gặp cô.”
“Ơ, khoan ! Cái quái gì ?!”
Giọng Tề Tiểu Lạc vang lên từ xa.
Sau đó thứ đều trở về con .