Phòng Livestream Năng Lượng Cao [Vô Hạn] - Chương 39: Bên Ngoài Ngọn Núi Lớn (5)

Cập nhật lúc: 2026-03-12 21:53:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi nhà bếp, nơi vẫn đang bận rộn, ai phát hiện một cô bé vài tuổi rời .

 

Lộ Chiêu thản nhiên hòa đám đông, cùng bê đồ, rửa rau, im lặng như thể . Khi khiêng ghế ngoài, cô thậm chí còn thấy Lộ Kỳ và Mạc Tú Tú. Hai họ ở bàn của nhà họ Mạc, xung quanh là các trưởng bối. Mọi tỏ vô cùng thiết và quan tâm đến Lộ Kỳ, rõ ràng đãi ngộ khác với Lộ Chiêu.

 

Thấy Lộ Chiêu đang bưng đồ, Lộ Kỳ còn hừ một tiếng đầy khó chịu, liếc mắt cô. Có vẻ vẫn còn giận chuyện buổi sáng, đang chờ Lộ Chiêu qua xin thì mới chịu hòa. là một thiếu niên đang tuổi dậy thì, vẫn còn non nớt.

 

Lộ Chiêu chẳng buồn để ý đến họ . Nhìn thấy cũng coi như thấy, ý định đến chào hỏi. Cô đặt đồ xuống phía bếp.

 

Lộ Kỳ thấy khỏi nhíu mày ngạc nhiên. Một trưởng bối nhà họ Mạc bên cạnh thấy thế liền hỏi:

 

“Ôi chà, Kim Bảo thế? Ai cháu vui ?”

 

Đã đến đây thì dĩ nhiên dùng tên cũ nữa. Cái tên mới nhà họ Mạc đặt cho Lộ Kỳ là Mạc Kim Bảo.

 

Lộ Kỳ nhẫn nại né sang một bên, để xoa đầu , lầm bầm một câu :

 

“Không gì, phiền c.h.ế.t , bao giờ mới ăn cơm? Cháu đói lắm !”

 

Hắn nhắc đến chuyện của Lộ Chiêu. Kẻ “não tàn vì yêu” thể nhớ đến em gái là một chuyện, nhưng cũng xa đến mức hại . Hắn nếu thì những chắc chắn sẽ trừng phạt Lộ Chiêu, nên mới nổi cáu để lấp l.i.ế.m cho qua.

 

Quả nhiên, nhà họ Mạc để tâm. Rõ ràng họ quen với tính khí thất thường của Lộ Kỳ. Vì là con trai thể nối dõi tông đường nên họ vô cùng dung túng, thậm chí còn cho rằng con trai thì nên như , vui vẻ dỗ dành:

 

“Sắp sắp , đợi thêm chút nữa thôi, lát nữa là đồ ngon ăn ngay.”

 

Nói xong, bà sang bảo Mạc Tú Tú:

 

“Con bé , em trai đói bụng mà mày còn đây ? Mau bếp hỏi thím Triệu xem gì ăn , lấy cho em mày lót .”

 

Mạc Tú Tú mắng liền rụt cổ, dậy định thì Lộ Kỳ kéo tay xuống. Lộ Kỳ khó chịu :

 

“Không bảo chờ một lát ? Chị Tú Tú qua đó cũng chẳng giúp gì, cứ đây đợi !”

 

Thấy che chở cho Mạc Tú Tú, nhà họ Mạc chẳng những giận mà còn càng yên tâm về Lộ Kỳ. Có nhà “câu” đứa trẻ thì họ chẳng lo nó chạy mất.

 

Trong khi một tiếp tục dỗ dành Lộ Kỳ, khác Mạc Tú Tú bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Mạc Tú Tú bắt gặp ánh mắt đó, mím môi cúi đầu im lặng.

 

Đến khi yến tiệc cuối cùng cũng bắt đầu, từng chậu thức ăn nóng hổi bưng , các bàn tiệc nhanh ch.óng trở nên náo nhiệt. Lộ Chiêu tư cách bàn, chỉ thể trộn trong bếp ăn tạm thứ gì đó. Cô cũng chẳng bận tâm, ngược còn thấy ở đây trông chừng nên tự do hơn. Vừa ăn, cô lén đưa một ít thức ăn gian hệ thống để dự phòng. Nếu ở bàn tiệc ngoài thì cũng !

 

Ăn no uống đủ, tiếp theo là đến màn náo động phòng. Dân làng trong chuyện chơi bạo, một đám ồn ào đòi theo tân lang để “náo động phòng”.

 

“Nghe cô dâu hôm nay là sinh viên đại học đấy, trông thế nào, cho bọn qua mở mang tầm mắt chút !”

 

“Chị Trần đúng là hào phóng, cưới cho thằng út cô vợ như , cháu trai chắc chắn tiền đồ!”

 

...

 

Thím Triệu cũng kéo con trai hòa đám đông. “Cô vợ” nhỏ còn sinh con cho nhà bà, nhân lúc xem mặt mũi thế nào, xứng đáng với cái giá bà bỏ .

 

Con trai út của chị Trần cao lớn, ngoài làn da đen thì tổng thể cũng khá thanh tú, chỉ là vẻ mặt âm trầm khiến khác khó gần. Lúc mặt đầy vẻ đắc ý. Hắn từ chối yêu cầu của , dẫn cả đám về phía căn phòng nhốt cô dâu, rõ ràng khoe khoang một phen.

 

Một nhóm đến nơi, thấy ổ khóa đồng lớn treo cửa phòng nhưng ai ý kiến gì, dường như coi đó là chuyện bình thường. Những đứa trẻ như Lộ Kỳ đuổi về nhà từ sớm, nhưng loại chạy việc phía như Lộ Chiêu vẫn trộn ở đây mà ai để ý.

 

Chị Trần cầm chìa khóa mở cửa, con trai út của bà dẫn đầu bước . Những khác đang định trêu chọc vài câu thì bỗng thấy bên trong vang lên một tiếng hét thất thanh. đó tiếng của cô dâu, mà là của tân lang bước !

 

Có chuyện gì ?

 

Đám đông đang đùa bên ngoài lập tức tò mò, chen chúc cửa. Vừa thấy cảnh tượng bên trong, trong đám đông cũng vang lên hàng loạt tiếng kêu kinh hãi.

 

Chỉ thấy cô gái trẻ bên đống cỏ khô, mặc bộ đồ đỏ rực, mái tóc đen nhánh chải gọn để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn. Đường nét vốn xinh , thô kệch như phụ nữ trong làng, trông nhã nhặn, đúng phong thái học.

 

Thế nhưng khuôn mặt mọc đầy những nốt mụn đỏ rực, dày đặc khắp mặt. Có vài nốt khá lớn, ánh đèn dầu còn bóng lên, như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ chảy mủ, vô cùng ghê tởm. Khiến nhịn mà liên tưởng đến một con cóc ghẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phong-livestream-nang-luong-cao-vo-han/chuong-39-ben-ngoai-ngon-nui-lon-5.html.]

 

Với bộ dạng , đừng là sinh viên đại học, dù là tiên nữ tiến sĩ thì cũng chẳng ai dám “đụng” ! Chẳng trách tân lang hét lên, ngay cả họ cũng dọa giật !

 

Chị Trần cũng vô cùng kinh hãi. Bà hiểu vì cô gái buổi sáng còn khỏe mạnh, chỉ qua một ngày biến thành bộ dạng quỷ quái như .

 

khựng một lát xông lên phía , thô bạo túm cổ áo cô gái, kéo lộ một nửa bả vai.

 

Cô gái giãy giụa một chút nhưng thoát , hoặc lẽ cô cố ý để mặc bà , để rõ tình trạng của .

 

Quả nhiên, chỉ mặt mà cả cổ, bả vai, thậm chí phía cũng đầy những nốt mụn đỏ như , hơn nữa còn xu hướng ngày càng nghiêm trọng. Vì cú kéo mạnh của chị Trần mà vài nốt trầy, chảy thứ dịch vàng nhạt, trông còn đáng sợ hơn cả trẻ con đậu mùa.

 

Chị Trần hiểu bỗng thấy sống lưng lạnh toát, lập tức buông tay lùi mấy bước. Còn gã tân lang nãy còn hăng hái thì giờ lùi tận cửa, hận thể xa hơn nữa, còn vẻ nôn nóng ban đầu.

 

Hiện trường im lặng trong chốc lát. Một lúc mới thấp giọng :

 

“Đây... đây là bệnh gì ? Có lây ?”

 

Hít...

 

Nghe câu , những khác còn gì, riêng chị Trần, tiếp xúc gần với cô gái , vì tâm lý thật sự như mà bỗng thấy mu bàn tay ngứa. Bà nhịn đưa tay lên gãi. Trên mu bàn tay vốn sẫm màu lập tức xuất hiện vài vệt đỏ, nổi cộm lên, như thể giây tiếp theo cũng sẽ mọc mụn chảy mủ.

 

Những khác vốn nghi ngờ, nay thấy hành động của chị Trần thì lập tức hoảng loạn. Trong chớp mắt họ tản xa khỏi căn phòng, thậm chí ai dám gần chị Trần nữa. Con trai út của bà còn thẳng:

 

“Mẹ, tắm rửa nghỉ một lát ? Đợi xem tính tiếp?”

 

Trong lòng chị Trần cũng thấp thỏm, vội vàng chạy rửa tay, chẳng buồn hỏi xem cô gái . Dù cũng chẳng gì quan trọng bằng bản .

 

Tân lang vội khóa cửa , dám bước nữa. Những khác cũng chẳng còn tâm trí mà náo động phòng.

 

Thím Triệu càng rùng sợ hãi. Nếu con nhỏ bệnh, mang về chẳng sẽ lây cho thằng Cương nhà bà ? Không !

 

Nghĩ , bà thấy tiếc lễ vật tặng hôm nay. Biết thành thì chỉ tặng trứng gà là đủ , cần gì thêm con gà !

 

Lộ Chiêu trộn trong đám đông. Cô vóc dáng nhỏ nên trong lúc hoảng loạn chẳng ai chú ý. Chỉ cô dâu trong phòng với khuôn mặt đầy mụn là thấy cô. Hai lặng lẽ trao đổi một ánh mắt lập tức dời , như thể quen .

 

Lúc , màn hình bình luận trong phòng livestream của Lộ Chiêu bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt:

 

[Ha ha ha, thấy các sợ hãi là vui ! Streamer lắm!]

 

[Oa, loại cỏ mà streamer đưa cho chị gái lợi hại ? Không chỗ chúng tìm , dùng để xin nghỉ học chắc hiệu quả lắm!]

 

[Này , lầu lo học hành , đừng dùng thứ học từ streamer để chuyện !]

 

[Streamer ngầu thật, đúng là giấu lập công lớn, ai nghi ngờ liên quan đến cô . chị gái bảo , cả nhà đúng là rác rưởi.]

 

[Không chỉ nhà , cả cái làng đều rác rưởi! Nghe bọn họ ? Xem cả làng đều tham gia buôn bán !]

 

...

 

Lộ Chiêu thấy họ thảo luận sôi nổi thì cũng xen . Thấy tình hình bên tạm , cô thản nhiên theo thím Triệu về nhà.

 

Còn phía chị Trần, khi vất vả xác định lây nhiễm, bà lập tức kéo con trai tìm lão Tề đòi nợ. Họ bỏ tiền lớn, thể mua về một “món hàng ” như ?

 

lão Tề chắc chắn chịu trả tiền, chỉ khuyên họ tạm thời giữ xem . Biết chỉ là do hợp khí hậu nên nổi mụn, nuôi một thời gian sẽ khỏi.

 

Hai bên tranh cãi hồi lâu mới tạm thời quyết định giữ . khi xác định cô gái thể khỏi bệnh thì cái gọi là đêm tân hôn chắc chắn thể diễn . Không đến chuyện lây nhiễm, chỉ đống mụn đáng sợ thôi, con trai út của chị Trần cũng thể nào “ tay”.

 

Chuyện chị Trần và lão Tề tranh cãi vài ngày mới lan khắp làng. Đêm nay vẫn ai .

 

Thím Triệu về đến nhà hả hê mỉa mai vài câu. Có vẻ bà vốn ghen tị việc chị Trần cưới con dâu sinh viên cho con trai. Lúc thấy đối phương lợi, bà thầm vui mừng, thậm chí Lộ Chiêu cũng thấy thuận mắt hơn một chút. Nhỏ thì nhỏ, ngốc nghếch thì ngốc nghếch, nhưng ít nhất bệnh, cũng sợ nửa đường bỏ trốn. Vì thế tối nay hiếm khi bà mắng . Ngoại trừ tiếc con gà tặng thì tâm trạng còn vui hơn buổi sáng.

 

Lộ Chiêu cũng để ý đến thái độ hiếm hoi của bà . Tắm rửa sạch sẽ xong, cô về căn phòng nhỏ của nghỉ ngơi. May mà ban ngày tìm vài thứ để bịt các khe hở tường nên gió lạnh lùa , ít nhiều cũng giữ ấm .

 

 

Loading...