Thịnh Trường Dụ ngược mấy khi mở miệng, cũng tỏ vẻ mất kiên nhẫn, càng chủ động về phía bên .
Từ Phương Độ đợi một lát, hỏi Ninh Trinh: “Phu nhân, là mời Đốc quân và Diêu tiểu thư trong chuyện? Mỗ mụ còn đang đợi.”
Ninh Trinh: “Cô mời .”
Từ Phương Độ: “Chúng cùng ?”
“Đôi giày của chân lắm, bất tiện, nếu sớm qua .” Ninh Trinh một câu hai ý nghĩa.
Từ Phương Độ: “……”
Chính thất phu nhân cũng chỉ ví như một đôi giày chân, Tam di thái thì tính là cái gì? Từ Phương Độ nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t ngón tay, chim đầu đàn: “Vậy vẫn là chờ một chút.”
Ninh Trinh: “Ừ, chờ một chút, cũng sẽ chờ thôi.”
Từ Phương Độ: “……”
Diêu Văn Lạc cùng Thịnh Trường Dụ trò chuyện ước chừng mười phút, Ninh Trinh và Từ Phương Độ liền ở cửa mười phút. Mãi đến khi Lão phu nhân chờ đến mất kiên nhẫn, cũng , Thịnh Trường Dụ mới nhấc chân về phía .
Lão phu nhân mắng bọn họ: “Đứng ở cửa cái gì? Hồi lâu cũng chịu .”
Thịnh Trường Dụ: “Nói vài câu thôi.”
Ánh mắt liếc về phía Ninh Trinh. Ninh Trinh cảm giác , , còn khẽ mỉm với một cái. Thịnh Trường Dụ biểu hiện gì, đạm nhiên thu hồi tầm mắt, mặt vô biểu tình.
Ninh Trinh: “……” Lãng phí của nàng một nụ giả dối.
Đoàn sân, Thịnh Trường Ân giả vờ toilet, mới tới liền tụt phía , len lén bên cạnh Ninh Trinh cùng nhà chính của Lão phu nhân.
Mọi an tọa, Diêu Văn Lạc trực tiếp xuống vị trí phía tay Thịnh Trường Dụ.
“Đổi chỗ .” Thịnh Trường Dụ thấy, lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Diêu Văn Lạc: “Em ?”
“Cô chút quy củ , Diêu tiểu thư, đây là chỗ của phu nhân .” Thịnh Trường Dụ .
Hắn thể chuyện với Diêu Văn Lạc hồi lâu, giống như quan hệ cũng tệ lắm. khi mở miệng, luôn là “Diêu tiểu thư” xa cách như , cũng đặc biệt mật.
Diêu Văn Lạc sửng sốt, ngược hì hì với Ninh Trinh: “Cho ở đây ? chuyện nhiều hơn với A Dụ.”
“Đương nhiên .” Người trả lời vẫn là Thịnh Trường Dụ, “Tránh .”
Hai chữ cuối cùng, giọng điệu phút chốc trở nên đông cứng, khí trong nhà nhưng .
Diêu Văn Lạc lên, gò má co rúm, liên thanh kêu "Ái da". Mọi về phía nàng . Mày Thịnh Trường Dụ nhíu .
Từ Phương Độ là lanh lợi nhất, tới bên cạnh, nâng cánh tay cô : “Diêu tiểu thư, ngài chứ?”
Diêu Văn Lạc dùng sức đưa tay gáy: “Đau, đau quá!”
Lão phu nhân kinh ngạc: “Cháu đau ở ?”
Nga
Mày Thịnh Trường Dụ ninh càng c.h.ặ.t hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-33-yen-tiec-day-song-mui-kim-tam-doc-hai-nhan-tam.html.]
Diêu Văn Lạc cởi chiếc áo khoác lông thú dáng ngắn xuống, đưa tay sờ soạng vùng gáy. Khi xòe tay , lòng bàn tay vết m.á.u.
Lão phu nhân kinh ngạc, dậy tới bên cạnh cô : “Để xem nào.”
Thịnh Trường Ân tò mò, cũng vây quanh . Cho nên vài liền thấy, gáy Diêu Văn Lạc vài nốt đỏ li ti, chỗ đ.â.m khá sâu, rỉ giọt m.á.u.
“Chuyện là ?” Lão phu nhân kinh ngạc thôi.
Diêu Văn Lạc chỉ chiếc áo khoác ném đất: “Cổ áo, trong cổ áo kim.”
Từ Phương Độ vội vàng nhặt chiếc áo lông lên, đưa tay sờ phần cổ lông xù xù, ngón tay lập tức đ.â.m trúng, cũng rỉ giọt m.á.u. Nàng hít hà một : “Đau!”
Sắc mặt Lão phu nhân đột biến: “Đây là chuyện gì?”
Diêu Văn Lạc mà : “Con . Người hầu nhà con dám thô tâm đại ý như , tuyệt đối do nhà con mang tới.”
Lão phu nhân nhận lấy chiếc áo lông, gọi hầu gái: “Cầm xem xem, là cẩn thận để sót kim bên trong, là cố ý.”
Hầu gái vội vàng .
Đột phát biến cố, Thịnh Trường Dụ vẫn ngay ngắn, mày cũng giãn . Ninh Trinh từ đầu tới cuối cũng xuống, liền cùng mấy phụ nữ.
Diêu Văn Lạc một bên kêu đau, một bên liếc mắt về phía Ninh Trinh. Từ Phương Độ rũ mi xuống. Cô em chồng Thịnh Trường Ân chút hoảng, tổng cảm giác sắp xảy chuyện gì đó.
Hầu gái nhanh , bẩm báo với Lão phu nhân: “Trong cổ áo Diêu tiểu thư giấu năm cây kim, đều nhỏ.”
Cả phòng khiếp sợ.
Lão phu nhân về phía Diêu Văn Lạc.
Diêu Văn Lạc: “Khẳng định hầu nhà con, cũng sai sót, mà là cố ý. ……”
Cô về phía Ninh Trinh. Lão phu nhân và Từ Phương Độ cùng những khác cũng về phía Ninh Trinh.
“Vừa con qua Trích Ngọc Cư của Ninh Trinh, cởi áo khoác . Ninh Trinh cứ một hai đòi mời con lên lầu ngắm hoa, chúng con trò chuyện một hồi lâu.” Diêu Văn Lạc .
Cô chỉ thiếu nước thẳng là Ninh Trinh giấu kim cổ áo cô .
Lão phu nhân kinh ngạc sang Ninh Trinh. Cô em chồng trong lòng hoảng hốt, cũng về phía Ninh Trinh.
Từ Phương Độ lên tiếng giảng hòa: “Chắc là hiểu lầm thôi. Diêu tiểu thư, việc bỏ qua ? Dụ ca khó khăn lắm mới về ăn cơm.”
Thịnh Trường Dụ bưng lên, uống một ngụm. Hắn gì, mặt trừ bỏ vẻ kiên nhẫn thì cũng cảm xúc nào khác.
“ cũng bỏ qua, nhưng đây việc nhỏ, ai mấy cây kim tẩm độc ?” Diêu Văn Lạc kêu la lên.
Từ Phương Độ trong lòng lộp bộp một chút. Nàng cũng kim đ.â.m .
Lão phu nhân đầy bụng tức giận, cao giọng : “Đem của Trích Ngọc Cư nhốt hết, thẩm vấn từng một!”
Thịnh Trường Dụ đặt chung xuống: “Mỗ mụ, ngài xử án như ?”
“Ta là ‘thẩm’.” Lão phu nhân xanh cả mặt.
“Đem của Trích Ngọc Cư nhốt thẩm vấn, chính là Ninh Trinh hiềm nghi? Nếu nhớ lầm, lúc mối hôn sự là do ngài chủ. Chính cưới con dâu, chính tin ?” Thịnh Trường Dụ thong thả ung dung .