Phu nhân sau khi ly dị, đại lão quân phiệt một đêm đầu bạc - Chương 62: Mưu Kế Vòng Ngọc, Hiểm Họa Trùng Trùng

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:21:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tào thấy nàng giấu hai khẩu s.ú.n.g lục lớp váy trùm, mi tâm giật giật: “Ngài là chơi, đ.á.n.h cướp ?”

 

“Ta tâm chơi, chỉ sợ khác dã tâm khác. Lo khỏi họa.” Ninh Trinh bình thản đáp.

 

Tào lo lắng: “Hay là đừng nữa?”

 

“Cát gia ở mặt Lão phu nhân và Đốc quân đều mặt mũi. Cát Ngũ tiểu thư mời, còn , cách nào tránh né mãi . Hơn nữa, chị Kim Noãn , nhận lời . Hiện tại , bất chiến mà lui, Cát Ngũ tiểu thư còn sẽ lăn lộn thế nào nữa.” Ninh Trinh .

 

Người mà hèn nhát, kẻ khác sẽ cảm thấy chà đạp dễ dàng, càng thêm đằng chân lân đằng đầu.

 

Lùi một bước chắc trời cao biển rộng, mà khi là vực sâu vạn trượng.

 

Tào thắc mắc: “Ngài trêu chọc cô thế nào? Ngài luôn luôn thích cửa, cũng thích chơi trội mà.”

 

Ninh Trinh: “……”

 

Sắc hại .

 

Nàng chỉ là chuyện riêng với Mạnh Hân Lương một câu thôi.

 

Sở dĩ Ninh Trinh nhận định Cát Bảo Nhàn ghi hận , vì Ninh Trinh hiểu , mà là Ninh Trinh hiểu Diêu Văn Lạc.

 

Giữa với , những bản tính tương thông, Cát Bảo Nhàn quả thực chính là một Diêu Văn Lạc thứ hai, Ninh Trinh quá rõ tâm thái của loại thiên kim tiểu thư .

 

“... Không trêu chọc cô , lẽ là đa tâm. Vạn nhất Cát Ngũ tiểu thư thấy nhà chúng gần đây Đốc quân ban ân huệ, kết bạn với , thật tâm thật lòng mời thì ?” Ninh Trinh với Tào .

 

Tào : “……”

 

Rất rõ ràng, chính ngài còn chẳng tin cái chuyện hoang đường đó, còn lấy an ủi .

 

Tào thập phần yên tâm, hận thể theo.

 

Ninh Trinh giắt hai khẩu s.ú.n.g liền cửa, bước nhẹ nhàng mà tùy ý.

 

Lần Ninh Trinh tự lái xe, bởi vì làn váy đầm quá lớn, xòe thì ghế lái cũng chứa nổi, lái xe tiện.

 

Nàng bảo tài xế đón Kim Noãn.

 

Kim Noãn thấy váy của nàng, kinh ngạc thốt lên: “Em xúng xính lộng lẫy sớm thế? Đốc quân cũng ?”

 

Ninh Trinh: “Không, chỉ là xinh chút thôi.”

 

Kim Noãn tấm tắc: “Em lúc nào cũng xinh . Cát Bảo Nhàn mặt em, đủ tư cách so sánh.”

 

Lại khen: “Cái váy càng , nay thấy em mặc.”

 

Ninh Trinh thở dài: “Mặc nó giống như , em kiên nhẫn đến thế.”

 

Kim Noãn: “……”

 

Kim Noãn vô tâm vô phế mà vui vẻ ngốc nghếch, Ninh Trinh ở bên cạnh chị cũng thấy thoải mái, cho nên tâm trạng hai khi đến bến tàu.

 

Bến tàu đầu đông, gió biển lạnh thấu xương; sóng biển vỗ đê, tiếng gầm gào dứt; bãi cát màu nâu nhạt phía xa nước biển san phẳng.

 

Bến tàu màn đêm, vẫn còn vài chỗ công nhân đang bốc dỡ hàng hóa.

 

Chiếc tàu chở khách đậu ở bến tàu nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng của Ninh Trinh, ước chừng ba tầng, mỗi một tầng đều thắp sáng đèn điện, kim bích huy hoàng.

 

Hương rượu và tiếng dương cầm từ cửa sổ phiêu đãng bay , phồn hoa kiều diễm, tạo thành sự đối lập gay gắt với những gương mặt cũ nát của đám phu khuân vác phía xa.

 

Thế đạo dù loạn lạc, vẫn kẻ sống mơ mơ màng màng trong nhung lụa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-62-muu-ke-vong-ngoc-hiem-hoa-trung-trung.html.]

 

Ninh Trinh nhanh thu hồi tầm mắt, cùng Kim Noãn về phía .

 

Gia đinh Cát gia đang đợi ở bến tàu, thấy Ninh Trinh và Kim Noãn liền đón chào: “Ngũ tiểu thư đang đợi các ngài ở ghế lô 7.”

 

Có thiệp dẫn đường của Cát Bảo Nhàn, Ninh Trinh và Kim Noãn lên tàu thuận lợi.

 

Boong tàu đèn pha chiếu sáng như ban ngày, bày biện nhiều bàn ghế, những nam thanh nữ tú thời thượng uống cà phê trò chuyện; bên trong khoang thuyền thì nhà hàng, phòng khiêu vũ, quầy rượu và phòng nghỉ.

 

Tùy tùng Cát gia dẫn Ninh Trinh và Kim Noãn lên tầng hai.

 

Tầng hai bắt đầu từ cửa cầu thang trải t.h.ả.m mềm mại, bước chân phát tiếng động.

 

Nội thất bên trong tàu, ngoại trừ sự rung lắc nhẹ, hầu như khác gì những nhà hàng bình thường bên ngoài.

 

Nga

Ninh Trinh và Kim Noãn theo dẫn đường lên lầu hai, ghế lô của Cát Bảo Nhàn.

 

Đầy một phòng .

 

Cát Bảo Nhàn nhiệt tình hiếu khách, mời hơn hai mươi , đều là nam nữ trẻ tuổi các tiểu thư thời thượng du lịch, bạn nam đưa đón.

 

Ninh Trinh và Kim Noãn bước , ít chào hỏi, Cát Bảo Nhàn cũng dậy.

 

“Váy của phu nhân quá.”

 

“Ren thật tinh xảo.”

 

“Đã lâu thấy chiếc váy nào hoa lệ cao nhã như , là đặt may ở thế?”

 

Mọi nhao nhao bàn tán.

 

Cát Bảo Nhàn cũng váy của Ninh Trinh, mặt nụ , nhưng là ngoài nhưng trong .

 

Ninh Trinh và Kim Noãn xuống, Cát Bảo Nhàn khoác tay Ninh Trinh: “Phu nhân, ngài ngoài một chút ? chuyện với ngài.”

 

đưa Ninh Trinh tới phòng nghỉ ở cuối hành lang.

 

nhắc chuyện va chạm Ninh Trinh trong tiệc mừng thọ , ngỏ ý xin .

 

Rất khách sáo, nhạt nhẽo.

 

Ninh Trinh bất động thanh sắc: “Cát tiểu thư, ngài quá khách sáo . Lão phu nhân ngài mời khách, dặn đừng chậm trễ ngài.”

 

Trên mặt Cát Bảo Nhàn hiện lên vài phần đắc ý.

 

giống Diêu Văn Lạc. Cô Nhị phu nhân, hạ tiện như . Phu nhân, ngài cần kiêng kỵ , chúng thể bạn .” Cát Bảo Nhàn .

 

Ninh Trinh đáp: “Được.”

 

Hai hư tình giả ý tâng bốc vài câu, Cát Bảo Nhàn cùng Ninh Trinh từ phòng nghỉ nhỏ , định về ghế lô.

 

Vừa tới cửa, Cát Bảo Nhàn chỉnh áo choàng, biên độ động tác lớn, cổ tay đập cánh cửa, phát một tiếng động thanh thúy.

 

Chiếc vòng tay phỉ thúy tay cô cư nhiên vỡ tan.

 

ôm lấy cổ tay, lạnh giọng kêu đau.

 

“Làm ?”

 

“Chảy m.á.u , tay cắt, cắt mạch .” Cát Bảo Nhàn đại kinh thất sắc.

 

 

Loading...