Phú Nhị Đại Giả Nghèo Chơi Đùa Tình Cảm Của Tôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:17:23
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

việc nữa, cũng lo ăn lo mặc.

 

Nhân cơ hội , nghỉ ngơi một thời gian.

 

Chỉ là ngờ, Nguyên Cận khi nộp đơn xin nghỉ việc, hỏi :

 

"Tại nghỉ việc? Nhân viên nào em vui, sẽ sa thải ngay lập tức."

 

thật sự câm nín.

 

Anh mặt mũi mà hỏi câu đó chứ?

 

mở ứng dụng gương điện thoại, đưa thẳng mặt , châm biếm :

 

"Chính là vui đấy, thấy ?"

 

Ánh mắt tối , vẻ mặt buồn bã, khô khốc nặn một câu:

 

"Anh xin , cố ý em phiền lòng."

 

"Anh chỉ hy vọng em thể cảm nhận tấm lòng của , ngờ thành phản tác dụng."

 

cất điện thoại , khẩy hai tiếng:

 

"Đừng tự cho là đúng mà khoe khoang tình yêu sâu đậm nữa, thật, chỉ thấy ghê tởm."

 

Vẻ mặt đột nhiên tái mét, c.h.ế.t trân tại chỗ, lưng rời .

 

Làm xong thủ tục nghỉ việc, nhanh ch.óng chọn căn hộ mới.

 

Người của công ty chuyển nhà nhanh ch.óng đến phục vụ.

 

Nguyên Cận thấy tiếng động, mở cửa thì thấy đang chỉ huy chuyển đồ đạc.

 

Giọng khàn đặc, mang theo ý cầu xin:

 

"Thi Thi, thể đừng chuyển ? Anh đáng ghét đến mức đó ?"

 

chút do dự :

 

" , đáng ghét đến mức hít thở cùng một bầu khí với ."

 

Sự ghét bỏ hề che giấu, khiến mắt đỏ hoe.

 

10

 

Ngay khi tưởng cuộc sống sắp trở bình yên...

 

Bất ngờ ập đến.

 

, bắt cóc.

 

Khi bịt miệng và trói chiếc xe màu đen, mơ hồ.

 

thể hiểu đắc tội với ai, mà đối phương tay độc ác như .

 

Mãi đến khi bọn bắt cóc gọi điện cho kẻ chủ mưu, mới ghép nối sự thật.

 

Là Tô An Lâm.

 

cho rằng sự tồn tại của , khiến cô thể bước trái tim Nguyên Cận.

 

biến mất khỏi thế giới của Nguyên Cận, bèn thuê bán sang Bắc Myanmar.

 

là một kẻ điên.

 

Nhà Có Chiếc Ghế Mây

thầm c.h.ử.i rủa cô và Nguyên Cận trong lòng, suy nghĩ cách trốn thoát.

 

mắt bịt bằng vải đen, miệng nhét giẻ rách, tay chân trói c.h.ặ.t, ngay cả cử động cũng khó khăn, gì đến trốn thoát.

 

Đang lúc tuyệt vọng, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng đ.á.n.h .

 

đoán chắc là đến cứu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-nhi-dai-gia-ngheo-choi-dua-tinh-cam-cua-toi/chuong-7.html.]

Sự thật chứng minh, đoán đúng.

 

Mười phút , tiếng đ.á.n.h dừng .

 

Vải đen che mắt gỡ .

 

Ánh sáng đột ngột trở , ánh sáng ch.ói mắt đến xót, vội vàng nhắm mắt , đợi một lúc lâu mới dám mở .

 

Sau đó Nguyên Cận cả đầy m.á.u dọa cho giật .

 

Anh dường như đ.â.m một nhát, vết thương ở bụng m.á.u chảy đầm đìa, trông vô cùng đáng sợ.

 

Mặt tái nhợt, cả yếu ớt tột độ, nhưng vẫn cố gắng an ủi : "Thi Thi đừng sợ, đến cứu em ."

 

Nói xong câu , nhắm mắt , ngất .

 

11

 

Nguyên Cận thương khá nặng.

 

Phải phẫu thuật cấp cứu mấy tiếng đồng hồ.

 

Sau khi bác sĩ thoát khỏi nguy hiểm, liền rời khỏi bệnh viện.

 

Thằng bạn nhất của là Trình Trì chê nhẫn tâm:

 

"Nguyên Cận vì cứu cô mà thương nặng nhập viện, cô ngay cả phòng bệnh cũng , thấy quá vô tình ?"

 

từ chối tẩy não:

 

"Nếu , sẽ bắt cóc ?

 

nuông chiều Tô An Lâm đến mức ngang ngược như , thương cũng là tự chuốc lấy, liên quan gì đến ?"

 

Trình Trì cãi cho câm nín, im lặng một lát, :

 

"Cứ coi như ... Cầu xin cô, thăm Nguyên Cận một chút ?

 

Tình hình của thật sự lắm, cả ngày ăn mấy miếng, thương cơ thể vốn yếu ớt, cứ thế , thật sự sẽ suy sụp mất."

 

nghĩ ngợi gì liền từ chối:

 

"Vậy thì cứ bảo bác sĩ truyền dinh dưỡng cho , đến ích gì?"

 

Trình Trì thấy cứng đầu cứng cổ, chút sốt ruột:

 

"Anh ăn cơm, là vì tâm trạng , mà tâm trạng của chỉ liên quan đến cô thôi!"

 

"Cảnh Thi, Nguyên Cận thật sự yêu cô, những ngày qua đối xử với cô đến mức nào, tin cô cảm nhận ."

 

"Trên đời , cô sẽ tìm đàn ông nào yêu cô hơn nữa , tại chịu cho một cơ hội nữa chứ?"

 

hiểu:

 

"Dựa đối xử với , đáp ?"

 

"Ngay cả khi cho cả mạng sống, cũng thể đổi sự thật rằng tổn thương !"

 

"Hai năm đó việc quần quật như ch.ó để nuôi , xót xa cho ?"

 

"Không! Anh coi như một món đồ chơi tiêu khiển, việc mệt c.h.ế.t mệt sống, chừng còn nhạo ngu ngốc lưng."

 

" cho , đời bao giờ thể tha thứ cho !"

 

Trình Trì thở dài:

 

"Nguyên Cận coi cô là đồ chơi."

 

"Ban đầu tiếp cận cô, thật là vì ."

 

khó hiểu cau mày: "Ý ?"

 

Anh trả lời ngay, mà lấy một tấm ảnh đưa cho .

 

 

Loading...