PHU QUÂN ĐÒI ĐỔI TÂN NƯƠNG, TA QUAY XE HƯU PHU NGAY TẠI CHỔ - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:52:10
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương bà bà cung kính dâng bộ hỷ phục cho Phương Nghiên. Đám hạ nhân khác thấy cũng dám lên tiếng.

 Họ đều là mới mua phủ khi về kinh, trung thành như nô tài lâu năm.

 Thấy chủ mẫu Cố phủ sắp đổi , đương nhiên bọn họ sẽ gió chiều nào che chiều nấy.

Phương Nghiên vểnh ngón tay, khẽ nhấc một góc hỷ phục, cau mày chê bai:

 "Tay nghề thô kệch thế , xứng với phu nhân Thượng thư?"

Vương bà bà thấy vội giải thích: 

"Đại nhân , hôn kỳ chỉ còn ba ngày, kịp may bộ mới nữa, đành để phu nhân chịu thiệt dùng tạm bộ ." 

lộ vẻ vui. Vương bà bà vội vàng như hiến bảo cho ả xem kỹ:

 "Tay nghề tuy kém, nhưng vải quả thực là Phù Quang Cẩm hiếm thấy, thường chỉ hoàng gia mới dùng! Nếu đại nhân bệ hạ trọng dụng, những nhà quan bình thường đừng hòng chạm một góc áo."

Phương Nghiên , đưa bộ hỷ phục soi cửa sổ. Tấm gấm trong tay ánh nắng như mặt nước xao động, lấp lánh như lân tinh, ánh quang lưu chuyển tỏa những tia sáng rực rỡ.

 Hơi thở ả nghẹn , mặt lộ vẻ si mê lẫn hân hoan. "Tốt! Chỉ Phù Quang Cẩm mới xứng đáng với ."

Ta lạnh giọng: "Phù Quang Cẩm là đồ ngự dụng của hoàng gia, ai cũng thể mặc." 

Phương Nghiên lóe lên tia bất mãn:

 "Trình di nương, mới là chủ mẫu Thượng thư phủ, mặc thì ai mặc ?"

Ta định lên tiếng thì Vương bà bà ngắt lời:

 "Phu nhân , đại nhân dặn, thứ trong phủ đều tùy phu nhân chọn lựa." 

Phương Nghiên hừ mạnh một tiếng:

 "Đã là ân tứ của bệ hạ, đương nhiên thể để trong kho đóng bụi. Ta mặc Phù Quang Cẩm thành hôn, cũng là Yến Tây ca ca tạ ơn điển của bệ hạ."

Cố Yến Tây về kinh phong Thượng thư bộ Lại, nắm quyền thăng giáng quan viên, là đối tượng mà cả triều đình lấy lòng.

 Người là công thần giúp Thái t.ử kế vị. Từ khi lên ngôi, bệ hạ chỉ phong thưởng cho hai : Một là vị thầy mất, hai là Cố Yến Tây. 

Với sự sủng ái , con đường công danh của chắc chắn sẽ thăng tiến như diều gặp gió.

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, nén giận:

 "Ngươi thể lấy bất cứ thứ gì, duy chỉ Phù Quang Cẩm ."

 "Tại ?"

 "Vì đây là bệ hạ ban cho !"

Phương Nghiên ngẩn , đó che miệng khúc khích. Đám bà v.ú nha bên cạnh cũng rộ lên.

 "Trình di nương, đừng trò nữa, bệ hạ ngươi là ai ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-quan-doi-doi-tan-nuong-ta-quay-xe-huu-phu-ngay-tai-cho/2.html.]

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 " thế! Ai chẳng bệ hạ vì trọng dụng đại nhân nhà chúng mới ban xuống những vật quý giá ?"

 "Lúc đại nhân nể mặt ngươi mới cho ngươi cầm bộ hỷ phục , ngươi thật sự tưởng nó là của ngươi ?"

Ta xông tới giành bộ hỷ phục nhưng ả đẩy ngã xuống đất. Ta hét lên:

 "Phương Nghiên! Đây là vải do mẫu dệt, bệ hạ đặc biệt ban cho , cho Cố Yến Tây!"

Phương Nghiên nhướn mày: 

"Ồ? Vậy càng lấy cho bằng ! Sớm mẫu ngươi là cung nữ dệt vải, hạ nhân thì nên mặc đồ hạ nhân, còn ảo tưởng lấy đồ của chủ t.ử.

 Bộ Phù Quang Cẩm , chỉ mặc, mặc xong còn cắt vụn nó vứt nhà vệ sinh! Để ngươi giữ nổi dù chỉ một sợi chỉ, ngươi nào?"

Ta giơ tay tát ả một cái. Sắc mặt ả đổi ngay lập tức, sai hơn mười nha bà v.ú giữ c.h.ặ.t , liên tiếp tát hơn mười cái. Đầu óc choáng váng.

 Ả túm tóc , thì thầm tai:

 "Ngươi tưởng ngươi cùng Yến Tây ca ca Tây Bắc thì gì khác biệt ? Ta bảo cho ngươi , cưới ngươi là vì sợ Tây Bắc chịu khổ, ngươi chẳng qua chỉ là một con nha tạm thời thôi."

Thấy tin, ả rút từ trong tay áo một tờ giấy. 

"Nhìn cho kỹ đây, và Yến Tây ca ca hôn ước từ nhỏ.

 Trước khi các thành , từng thư cho , rằng văn công kích Ninh Vương, Cố gia thể tịch biên lưu đày, nỡ để theo chịu khổ nên đành đau lòng hủy hôn.

  đường tới Tây Bắc xa xôi, điều kiện gian khổ, cần một hầu hạ, nên mới tìm đến ngươi."

Ta trố mắt tờ giấy, nét chữ đó đúng là của Cố Yến Tây. Ngày ký tên — mùng 7 tháng 3 năm Vĩnh Xương thứ 12. Chính là một ngày khi đến nhà cầu hôn.

Ta loạng choạng lùi , ba năm ở Tây Bắc hiện về như một thước phim chậm.

 Tây Bắc rét mướt, vật tư thiếu thốn, phụ mẫu chồng lượt đổ bệnh, chăm sóc họ rời nửa bước.

 Ba năm ngắn ngủi, mười đầu ngón tay đầy vết nứt vì lạnh, đôi gò má từng hồng hào giờ hóp , mái tóc xanh cũng trở nên khô xơ, già chục tuổi.

 Hắn từng đỏ mắt thề:

 "Cố Yến Tây nếu ngày trở , nhất định trải mười dặm hồng trang tổ chức hôn lễ thịnh đại nhất cho A Cẩn, nếu sai lời, Cố gia tuyệt t.ử tuyệt tôn!"

Hóa tất cả đều là giả! Hắn cưới chỉ để kẻ hầu hạ cho nàng biểu .

Phương Nghiên đắc thắng cất lá thư :

 "Người tự lượng sức , nhiệm vụ ba năm của ngươi xong , Yến Tây ca ca cần ngươi nữa, điều thì tự kết liễu cho ca ca đỡ khó xử."

 Bên ngoài tiếng bước chân gấp gáp. Phương Nghiên lập tức đổi mặt, yếu ớt ngã xuống đất:

 "Trình tỷ tỷ, tỷ trong lòng giận, nhưng và Yến Tây ca ca hôn ước từ sớm..."

Cố Yến Tây bước phòng.

 

Loading...