"Có chuyện gì ?"
Hắn căn phòng hỗn loạn, ánh mắt chạm Phương Nghiên đang đất, lập tức trở lạnh:
"A Cẩn, nàng đẩy ?"
Ta kịp trả lời, tự ý trách mắng:
"Đến một trọng bệnh mà nàng cũng nỡ tay, quả thực quá độc ác! Nàng cũng là học, lễ nghĩa liêm sỉ của nàng ?"
Nhìn nam t.ử kề cận mỗi ngày, đột nhiên thấy vô cùng xa lạ.
Gió tuyết Tây Bắc đóng băng , nhưng lúc ánh mắt của khiến như rơi hầm băng.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Phương Nghiên kéo vạt áo , đáng thương :
"Yến Tây ca ca, đừng trách tỷ tỷ. Đều tại , thấy đồ bao giờ nên mới mơ tưởng mặc Phù Quang Cẩm thành với . Tỷ tỷ đúng, kẻ sắp c.h.ế.t như chỉ xứng mặc vải thô, hà tất bẩn tấm gấm thượng hạng ?"
Cố Yến Tây , giật phắt bộ hỷ phục nhét lòng Phương Nghiên:
"Bẩn gì mà bẩn? Giờ là chủ mẫu Cố phủ, một bộ hỷ phục thôi, quý giá mấy cũng bằng một phần vạn của .
Đừng mặc nó, dù cắt nát nó cũng ai dám một chữ ''."
Hắn lạnh lùng liếc : "Ta ghét nhất hạng cậy thế ức h.i.ế.p kẻ khác!"
Đêm đó, cuộn giường lạnh, vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ. Ta giữ nổi di vật duy nhất của mẫu !
Năm xưa Thái t.ử hứa với ba điều: Điều thứ nhất, xin xấp vải Phù Quang Cẩm. Điều thứ hai, xin khi lên ngôi hãy nâng đỡ Cố Yến Tây một phen. Giờ đây, chỉ còn điều thứ ba...
Ta bật dậy, cầm b.út mài mực. Trước hôn lễ của họ, nhất định hòa ly.
Ta gửi thư cho cấm vệ canh thành giờ giới nghiêm.
Vừa về đến Cố phủ, hạ nhân hớt hải tìm : "Lão phu nhân phát bệnh !"
Cố gia nhị lão năm đó theo Cố Yến Tây cùng lưu đày. Phụ trụ quá hai năm giày vò đến c.h.ế.t.
Còn mẫu thì đôi chân sớm mắc chứng hàn tật, đầu gối biến dạng, thỉnh thoảng đau tới mức thể cử động nổi.
Hễ bà phát bệnh, dùng rượu t.h.u.ố.c cẩn thận xoa bóp, mỗi đều ấn đến mức cổ tay sưng đỏ, nhức mỏi.
Bây giờ về kinh, tuy trong phủ hạ nhân, nhưng bà vẫn luôn miệng hạ nhân dụng tâm bằng .
Ta vốn định gì, nhưng giờ quyết định hòa ly với Cố Yến Tây, những việc vẫn nên sớm bàn giao thì hơn.
Bệnh của bà cần dùng đến rượu mối trắng để xoa bóp, dùng đến mấy vạn con mối trắng mới ngâm một bình nhỏ, cực kỳ khó thu gom.
Bình rượu mới ngâm khi về kinh còn kịp đưa cho bà, định bụng đưa nốt bình cuối cùng coi như vẹn tròn đoạn duyên phận .
Ta bưng rượu t.h.u.ố.c ngoài viện của Cố mẫu, thấy tiếng bà và Cố Yến Tây chuyện bên trong.
"Nghe A Cẩn hòa ly với con?"
Cố Yến Tây thản nhiên đáp:
"Nàng chỉ đang dỗi thôi, đợi qua hai ngày nữa dỗ dành một chút là ngay."
Cố mẫu khẽ thở dài:
"Con đừng hồ đồ, ba năm ở Tây Bắc con cũng thấy đó, nàng lo liệu việc chu , cái nhà thể thiếu nàng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-quan-doi-doi-tan-nuong-ta-quay-xe-huu-phu-ngay-tai-cho/3.html.]
Lòng chợt ấm , ngờ bà đỡ cho . Ta siết c.h.ặ.t bình t.h.u.ố.c rượu, định gõ cửa thì thấy giọng của Phương Nghiên.
"Di mẫu, Nghiên Nghiên cũng sẽ hiếu kính mà."
Cố mẫu hiền từ đáp:
"Ta đương nhiên con hiếu thảo, nhưng nỡ để con hầu hạ ? Để nàng ở trong phủ con lo liệu vất vả chẳng hơn ?"
Nghe cuộc đối thoại của họ, cảm thấy ngũ tạng như thiêu đốt, phẫn nộ dâng trào như sóng dữ.
Ta bước nhanh khỏi viện, định đập nát bình rượu xuống đất, nhưng kịp dừng tay. Dưới ánh trăng, thứ nước trong bình ánh lên màu hổ phách.
Ta suy nghĩ một lát, cẩn thận thu bình rượu, giấu đáy hộp trang điểm.
"Trình di nương!"
Giọng sắc lẹm của Vương bà bà đ.â.m tới từ phía , "Chẳng bảo lão phu nhân phát bệnh ? Chần chừ cái gì? Hại mắng một trận tơi bời!"
Ta , lạnh lùng bà :
"Ta đại phu, tìm gì?"
"A Cẩn!"
Vương bà bà định c.h.ử.i tiếp thì thấy Cố Yến Tây sải bước tới, bà lập tức đổi mặt:
"Đại nhân ngài xem, lão nô đến mời Trình di nương, nhưng nàng ..."
"A Cẩn "
Cố Yến Tây lướt qua bà , mày nhíu c.h.ặ.t, "Mẫu đau lắm, t.h.u.ố.c rượu nàng ngâm ?"
Ta cụp mắt: "Dùng hết ."
"Hết ? Sao ngâm bình mới?"
"Trong kinh nhà cửa đều sơn phết kỹ càng, đào mối trắng?"
Hắn : "Vậy thì mua, ở chợ Tây cái gì cũng tìm ."
Ta nhếch môi giễu cợt:
"Cố đại nhân mới rời kinh ba năm vật giá ? Chút của hồi môn của bù đắp hết cho nhà ngài , giờ ngài bảo lấy gì mà mua?"
Mặt đỏ lên, đưa cho một chiếc túi gấm, bên trong là một chiếc chìa khóa.
"Trước đó bệ hạ ban cho ít vàng bạc, nàng tự mà lấy."
Ta nhận lấy túi gấm, hỏi:
"Người bán ở chợ Tây luôn hét giá trời, nếu giá quá cao..."
"Nàng cứ việc tiêu."
Hắn chắp tay :
"Nay bệ hạ trọng dụng, cơ hội ban thưởng còn nhiều. Chút bạc vụn đổi lấy sự thoải mái cho mẫu thì bao nhiêu cũng đáng."
Ta : "Vậy thì quá!"