Phu Thê Hoàn Khố - Chương 11.1

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:01:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Phồn ngây như phỗng, hai mắt trừng căng tròn. Nàng tỉnh táo , Vệ Nhứ hết đến khác, hoài nghi trong vườn Tạ gia thứ gì sạch sẽ, khiến Vệ Nhứ dính tà ma lên , chỉ trong một đêm mà tính tình đổi

Sớm thì lời Lục Tiếu, mang đạo phù phòng .

Vệ Nhứ nghiêng mặt, giọng hạ xuống lạnh lẽo như băng:

"Đã định đưa cho , nhưng sang cho nàng, như ? Chẳng lẽ , tỷ tỷ , còn bằng nàng?"

Vệ Phồn suýt nữa bật vì uất ức, vội vàng kêu lên:

"Sao bằng? Ta vốn còn chẳng nàng là ai! mà, chúng là tỷ ruột thịt, huyết mạch tương liên, tất nhiên là gần gũi. Còn nàng chỉ là ngoài, dẫu quen cũng vẫn xa. Xa thì khách khí một chút, chẳng ?"

Vệ Nhứ càng vui, lạnh :

"Bởi vì gần, ngược chịu ủy khuất; bởi vì xa, ngược ngươi chiếu cố. Đây là cái đạo lý gì?"

Vệ Phồn nghĩ kỹ một chút, tựa hồ… đúng là bản . Thế là nàng ngoan ngoãn cúi đầu nhận sai, cầu xin tha thứ:

"Đại tỷ tỷ đúng, là sai, mong tỷ thứ ."

nàng với Tạ gia cũng quen lắm, lỡ sơ suất thì cũng chẳng đáng gì. Quan trọng nhất vẫn là tỷ tỷ đường ruột của .

Vệ Nhứ khẽ che giấu nụ nơi khóe môi, vươn bàn tay trắng nõn về phía Vệ Phồn:

"Hả?"

Trần Tư Vi ở bên cạnh thấy lấy lạ, nhịn hỏi:

"Nhứ tỷ tỷ, hai tỷ gặp , chỉ thì thầm riêng, chẳng để ý gì đến cả."

Vệ Nhứ đáp:

"Nhị mang theo chút đồ đến, đang đòi hỏi đây."

Trần Tư Vi tò mò liền hỏi:

"Vệ gia tỷ tỷ, ngươi mang gì đến , cho xem với."

Vệ Phồn bảo Lục Ngạc lấy hộp . Bên trong mấy món trâm hoa, đều dùng trân châu dị sắc, dị hình cùng khảm trai xâu chuỗi, khá thú vị. Nàng :

"Những hạt châu đều do tự tay chọn. Vì đủ tròn đều nên thể dùng trang sức lớn, thấy đáng tiếc, bèn nhờ Xảo nương xâu thành trâm hoa. Lần mang theo, tặng ba vị tỷ tỷ chơi."

Nói xong, nàng đầu Vệ Nhứ. Thấy Vệ Nhứ vẫn thản nhiên đó, chẳng gì, vẻ như đang chờ đợi, nàng liền lấy lòng, một tiếng đưa cho Vệ Nhứ một cây trâm nhã nhặn:

"Chi xứng với đại tỷ tỷ, để riêng cho tỷ nhé."

Vệ Nhứ đón lấy, ngắm nghía kỹ càng mới nhận. Trong mắt nàng thoáng ánh lên tia sáng dịu dàng, như mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Tạ Lệnh Nghi thấy cũng cảm thấy trâm hoa độc đáo, liền gọi hai chọn .

Thôi Minh Trinh chống tay nha , lẳng lặng một góc. Khóe môi chỉ mang theo một nụ nhàn nhạt, so với khí náo nhiệt mặt càng khiến nàng trông cô tịch như chiếc lá khô trong gió thu.

Vệ Phồn thoáng băn khoăn, vội vàng áy náy :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-the-hoan-kho/chuong-11-1.html.]

"Thôi gia tỷ tỷ, Trần , thật sẽ gặp các ngươi ở đây… Quay về nhất định chuẩn lễ chu đáo để bồi tội."

Nói thì , nhưng thường ngày hai bên cũng ít qua .

Trần Tư Vi thì rúc n.g.ự.c Vệ Nhứ, nũng:

"Nhứ tỷ tỷ, giúp cài trâm hoa lên tóc ."

Nói còn cố ý liếc qua Vệ Phồn, ánh mắt tràn đầy thách thức, ý bảo nàng mới cần quà của Vệ Phồn, bởi vì Nhứ tỷ tỷ chỉ thuộc về .

Thôi Hòa Trinh khéo léo đỡ:

"Vệ cũng sẽ ở đây, chuẩn kịp. Không cần bận lòng ."

Vệ Phồn thấy các nàng so đo thì cũng thở phào, liền bỏ qua chuyện nhỏ nhặt mà hồ hởi :

"Tam với Tứ cũng mang đồ chơi tới."

Vệ Tố tim khẽ run, liếc Bạch Mặc. Nàng luôn cảm thấy khi ca ca đưa cho cái hộp , sắc mặt chút quái lạ, dường như cố ý giấu diếm điều gì.

Nàng còn do dự, thì Vệ T.ử nhanh nhảu gọi nha mang quà lên . Mở , hóa chỉ là mấy xấp hoa tiên. Vu thị mẫu nàng vốn đắc ý, thường : Tạ gia thích những thứ tao nhã, mấy tờ hoa tiên giấy là hợp nhất, tiện lợi thanh nhã, chẳng tốn kém bao nhiêu. Cửa hàng của cữu cữu còn dư hàng đống, tha hồ mà lấy.

Quả nhiên, Tạ gia tỷ xong thì cũng tỏ vẻ thích thú.

Thôi Hòa Trinh cùng Trần Tư Vi vẫn phần. Vệ Phồn còn chút ái ngại, nhưng Vệ T.ử thì mắt cũng chẳng thèm chớp, dáng đắc ý: mẫu quả nhiên tính toán chuẩn xác, đồ quý hiếm thì Tạ gia chê là tục, mấy thứ giấy hoa tiên thế mới hợp ý.

Thôi Hòa Trinh vẫn , chỉ là nha hầu hạ bên cạnh tỏ vẻ bực. Tạ Lệnh Nghi sợ nàng mất hứng, bèn nhận lấy hoa tiên, gọi nha mang thêm hoa đào giấy đến, :

"Ta vốn nhờ Trinh giúp chép mấy khúc tiểu lệnh. Nét chữ của thanh thoát, tao nhã, vốn luôn ngưỡng mộ. Bình thường tiện mở lời, nay a T.ử tặng hoa tiên, mượn dịp mà nhờ ."

Thôi Hòa Trinh thể từ chối, liền khiêm tốn:

"Đại tỷ tỷ quá lời, bàn về chữ thì vẫn là Nhứ tỷ tỷ khí cốt hơn."

Vệ Nhứ vuốt nhẹ một tờ hoa tiên, mỉm :

"Trinh khen quá. Ta chữ vốn chẳng tốn mấy sức lực, chi đến khí khái."

Nói xong, nàng đưa sách cho nha cất, sang Vệ T.ử mỉm :

"Tứ , đa tạ."

Vệ T.ử hiếm thấy Vệ Nhứ dịu dàng như thế, thoáng ngẩn ngơ, liền ưỡn n.g.ự.c đáp:

"Tỷ nhà tỷ, cần gì khách khí. Đại tỷ tỷ nếu thích, sẽ gọi lấy thêm mười mấy xấp nữa. Đảm bảo mười năm tám năm, đến rụng hết đầu ngón tay cũng dùng hết!"

Nói xong còn cố ý lườm Trần Tư Vi, trong bụng thầm nghĩ: Một tờ cũng cho cái nha đầu phiền phức !

Trần Tư Vi tức giận, âm thầm trừng mắt. Rồi giả vờ như , cất giọng ngây thơ hỏi:

"Nhứ tỷ tỷ, Phồn tỷ tỷ, các ngươi gọi a T.ử tỷ tỷ là Tứ ? Hầu phủ các ngươi chẳng chỉ ba vị tiểu nương t.ử thôi ?"

Vệ Lạp vốn là con nuôi. Xét về huyết mạch thì nàng là con của Vệ Tuân, nhưng luận về vai vế trong gia tộc, thuộc về dòng của Vệ Hứa.

 

Loading...