Bên ngoài bình phong còn đang trò chuyện, Lục Nghĩ cùng Lục Ngạc giật vội vàng xông tới:
“Thế nào? Có ngã đụng ?”
Vệ Phồn từ lật một viên ngọc cầu chạm rỗng hình lá quế. Xuyên qua khe hở thể thấy bên trong là một con thỏ ngọc trắng mịn đang ôm d.ư.ợ.c xử đảo t.h.u.ố.c. Nàng , đưa ngọc cầu mắt:
“Ta còn tưởng là cái gì, hóa là nó.”
Nói đặt ngọc cầu trong lòng bàn tay, ấm áp nhuận hòa, thấm qua đầu ngón tay.
Lục Ngạc thở phào trách:
“Tiểu nương t.ử hù c.h.ế.t nô tỳ . Viên ngọc cầu tinh xảo như chắc chắn vật tầm thường. nô tỳ nhớ tiểu nương t.ử từng đến nó từ mà .”
Vệ Phồn ngáp dài, chính cũng mơ hồ:
“Chỉ nhớ theo phụ đến Quốc Tự một chuyến, khi trở về liền nhưng là ai cho thì quên mất .”
Nàng lắc lắc ngọc cầu, con thỏ ngọc bên trong theo đó khẽ đập vách vang lên tiếng đinh lang trong trẻo. Đây rõ ràng là lấy một khối ngọc chỉnh mà khoan rỗng mài thành ngọc cầu, bên trong chạm khắc thêm thỏ ngọc thủ pháp tinh diệu vô cùng.
Lục Nghĩ từ trong ngăn tủ lấy một bình t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng bước tới gọi Lục Tiếu mang đèn gần, cẩn thận xem chỗ đỏ tay Vệ Phồn, lo lắng :
“Đã mấy năm nay phát bệnh ngờ tái phạm. Cũng may nô tỳ dám khinh suất, vẫn giữ một bình t.h.u.ố.c trong ngăn tủ. Có điều t.h.u.ố.c là mùa xuân năm ngoái phối, đến giờ gần một năm, còn tác dụng .”
Vệ Phồn thản nhiên:
“Không cần bôi t.h.u.ố.c , chỗ lát nữa cọ chăn sẽ tự hết.”
Lục Nghĩ chịu, giữ tay nàng cẩn thận thoa một lớp bột t.h.u.ố.c mỏng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-the-hoan-kho/chuong-5-2.html.]
“Dù hiện rõ nhưng cẩn thận vẫn hơn. Không vì Tạ gia , mỗi đến đó đều mang chút tà khí về.”
Lục Tiếu xen :
“Cũng chẳng . Lần du thuyền, tiểu nương t.ử đầu thuyền thổi gió lạnh một trận, trở về liền ngã bệnh mấy ngày. Lần còn , tay nổi sởi.”
Vệ Phồn vùi mặt gối mềm buồn :
“Các ngươi nhắc tới Tạ gia, như vốn chịu chỗ đó. Tốt nhất là cách xa trăm dặm.”
Lục Tiếu phục:
“Cái cũng khó . Biết thật sự thứ kỳ quái, trời sinh khắc . Hay là cầu đạo phù mang theo bên để hộ ?”
Vệ Phồn trong chăn ấm, lười nhác đáp:
“Không . Đại tỷ tỷ đang ở Tạ gia, nếu mang phù , vạn nhất phát hiện thì mặt mũi tỷ để ? Ta với đại tỷ vốn dĩ mấy thiết, nếu còn náo chuyện thì ngày ngày gặp càng thêm khó xử. Ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cứ trừng mắt thì chẳng thú vị chút nào.”
Nghe đến đây, Lục Ngạc mấy đều im lặng. Chuyện liên quan đến Vệ Nhứ, các nàng dám nhiều lời.
Trước khi Vệ Giản còn sống, Vệ Nhứ chính là hòn ngọc trong tay hầu phủ sủng ái hết mực. Đám tỷ như Vệ Phồn cũng chỉ thể . từ khi Vệ Giản qua đời, tước vị rơi xuống đầu Vệ Tranh - kẻ bất học vô thuật, cảnh ngộ của Vệ Nhứ cũng đảo lộn .
Điều khó xử nhất là Quốc công phu nhân và Vệ Nhứ vốn chẳng hợp ý. Lão phu nhân tính tình ưa náo nhiệt mà Vệ Nhứ phụ mẫu mất sớm, trời sinh u buồn luôn ủ rũ. Ban đầu Quốc công phu nhân còn thương xót đưa về nuôi bên gối, chăm chút dỗ dành, thường xuyên khuyên nhủ, thậm chí nghĩ trăm phương ngàn kế để nàng vui. Thế nhưng hao tốn bao nhiêu tâm sức, Vệ Nhứ vẫn một bộ mặt mày cau .
Quốc công phu nhân dần cảm thấy bất lực. Bà cũng Chu U Vương thể dung túng Bao Tự mãi. Tuổi cao tinh thần suy yếu, thêm phần chán nản, ngày qua tháng khó tránh khỏi mệt mỏi và sơ sẩy.
Vệ Nhứ vốn mẫn cảm yếu đuối, nhận thì âm thầm hối hận sợ tổ mẫu thương tâm. quan hệ ruột thịt vốn dĩ thể chậm rãi bù đắp. Nào ngờ trong phủ thêm một Vệ Phồn.
Từ nhỏ Vệ Phồn vốn tính tình hoạt bát, sáng sủa, miệng ngọt. Tổ phụ, tổ mẫu, thúc phụ, thẩm nương… ai nàng cũng lấy lòng. Người khác đùa giỡn nàng chẳng bao giờ giận, cho gì cũng vui vẻ nhận. Chính nhờ mà cả nhà đều yêu quý, lớn thích mà kẻ nhỏ cũng mến.