Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 25: Đoan Vương mất quyền quản gia
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:57:54
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con thành kiến với mẫu , con là thành kiến với của kìa.” Diệp Quỳnh lúc vẫn còn tức chuyện cha thua sạch gia sản.
“Nhà ai cha như của , phá gia đến mức phá sạch cả nhà?”
Nhắc tới Đoan Vương, hoàng đế nhất thời tìm lời nào để phản bác.
“Cha con lông ba lông bông, chẳng lẽ ngươi cũng học theo ?”
“Con học theo, con tiến bộ lắm đó, ngày nào cũng bận c.h.ế.t.” Diệp Quỳnh lầm bầm nhỏ giọng.
Hoàng đế bàn tiếp về cái tên báo đời Đoan Vương , liền kéo đề tài trở .
“Con hôm nay con gây họa lớn cỡ nào ?”
Diệp Quỳnh ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội:
“Chỉ là đá gà thôi mà, kinh thành bao nhiêu chơi, hoàng bá phụ cứ nhắm con mà mắng?”
“Nếu chỉ là đá gà, trẫm chẳng buồn quản, nhưng con dám đem Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan tiền cược!”
Giọng hoàng đế bỗng trầm hẳn xuống:
“Con viên đan đó bao nhiêu trong giang hồ thèm khát ? Trước chỉ là lời đồn ở phủ Đoan Vương, thấy cha con tính cách đàng hoàng, còn tưởng khoác lác nên để tâm. Nay con công khai mang , chẳng khác nào cho thiên hạ Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan đang ở phủ Đoan Vương. Từ nay về , phủ Đoan Vương chính là bia ngắm. Nếu trong giang hồ kẻ vì đoạt đan mà bất chấp thủ đoạn thì…”
“Vậy thì để mà về!” Diệp Quỳnh hung hăng tiếp lời.
Hoàng đế: “……”
“Chỉ dựa mấy chiêu mèo cào của con ?”
Đứa nhỏ quá tự tin .
Diệp Quỳnh hào hứng:
“Hoàng bá phụ, dạo con xem nhiều bí kíp võ công, võ nghệ tiến bộ vượt bậc. Đợi đạo tặc tới, bản quận chúa nhất định đ.á.n.h cho trở tay kịp.”
Nhìn bộ dạng giang hồ hiểm ác của nàng, hoàng đế càng thêm đau đầu.
“Con cho Anh Quốc Công xem viên đan đó ?”
Diệp Quỳnh lắc đầu:
“Không . Bản quận chúa ngu đến . Con tiện tay lấy một viên t.h.u.ố.c trông na ná cho lão xem thôi, dù lão cũng từng thấy đồ thật.”
Hoàng đế mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng coi như còn chút đầu óc.
ông vẫn yên tâm, nghĩ ngợi một lúc :
“Trẫm sẽ cho Bùi đại nhân điều Cẩm y vệ để mắt tới phủ Đoan Vương nhiều hơn. Nếu kẻ xông , Cẩm y vệ cũng kịp thời ứng cứu.”
Có trông nhà miễn phí, tội gì nhận.
Diệp Quỳnh nhanh ch.óng đồng ý.
Nói xong, hoàng đế bắt đầu ghét bỏ, xua .
“Trời cũng sớm nữa, về nghỉ sớm .”
“Trẫm , việc thì ít cung thôi. Con xem, một ngày cung mấy ?”
“Ngưỡng cửa hoàng cung sắp con giẫm nát tới nơi.”
Diệp Quỳnh chẳng hề thấy ngại:
“Sao ? Lỡ hoàng bá phụ nhớ con thì ? Con thường xuyên cung bầu bạn với , giúp giải khuây chứ.”
“Giải khuây? Lần nào tới chẳng là gây họa. Cút mau, trẫm thấy con!”
Hoàng đế gọi cung nhân tới, “mời” đứa nhỏ mặt dày ngoài.
Bị “mời” ngoài, Diệp Quỳnh tức tối đ.á.n.h một bộ quân thể quyền khí.
“Hừ! Cát Tường Như Ý, chúng ! Sau thèm tới hoàng cung nữa!”
Cát Tường Như Ý: Hy vọng quận chúa nhớ câu .
Diệp Quỳnh dẫn thắng lợi trở về phủ Đoan Vương.
Vừa bước phủ, nàng liền đối diện với ánh mắt ân cần của Đoan Vương.
Diệp Quỳnh ưỡn n.g.ự.c, đang định khoe khoang một phen.
Kết quả, Đoan Vương phớt lờ nàng, kích động lao thẳng về phía con gà hoa phía , ôm c.h.ặ.t lòng.
Giọng nghẹn ngào:
“Tiểu Lư , bản vương quả nhiên lầm ngươi. Ta mà, Tiểu Lư là giỏi nhất!”
Hệ thống đang nhập con gà hoa, Đoan Vương ôm c.h.ặ.t, lập tức nổi điên:
[ A a a a! Bản hệ thống còn trong sạch nữa ! Ký chủ, mau bảo cha cô thả , nếu bản hệ thống sẽ đá ông đó! ]
Diệp Quỳnh cha khen một con gà mà nước mắt lưng tròng, cảm động thôi, nhịn “hừ hừ” hai tiếng.
Hừ một tiếng, nàng đầu thẳng về viện của .
Dù gia sản giờ trong tay nàng, cha nàng cũng bay khỏi lòng bàn tay .
Ông cảm ơn con gà hoa như , thì cứ sống cùng con gà đó .
Đoan Vương còn đắm chìm trong niềm vui vì con gà hoa chọn uy mãnh vô song, để ý sắc mặt của con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-25-doan-vuong-mat-quyen-quan-gia.html.]
Chỉ Vương quản gia — chứng kiến bộ quá trình — là bên cạnh run sợ.
Ông cảm thấy những ngày tháng sắp tới của vương gia e là dễ chịu.
Hệ thống thấy ký chủ rời , vội vàng “xuất” khỏi con gà hoa, trở về thức hải của ký chủ.
Sau vẫn nên chờ đủ năng lượng, ngoan ngoãn nhập con lừa thì hơn.
Ít nhất ai cũng đó là tọa kỵ của ký chủ, ai dám tùy tiện động , còn hạ nhân chuyên chúc chăm sóc.
Ngày hôm , Đoan Vương còn tước quyền sử dụng gia sản, đang chuẩn kho lấy ít bạc t.ửu lâu tiêu d.a.o một phen.
Kết quả trướng phòng báo cho :
Vương gia tiêu tiền thì tự kiếm, tiền trong phủ đều quận chúa thu hết .
Đoan Vương tưởng nhầm.
Ông tiêu tiền của phủ mà cần con gái đồng ý ? Còn thiên lý ?
Không tin tà, ông chạy tới kho xem thử mới phát hiện những thứ đáng tiền bên trong cánh mà bay.
Đoan Vương chỉ cảm thấy trời sập — phòng ngày phòng đêm, vẫn đề phòng trộm nhà.
“Nghịch nữ đó ?” ông gầm lên.
Kế toán thành thật đáp:
“Quận chúa tới Xuân Phong Lâu ạ.”
“Nghiệt nữ đó định tiêu sạch tiền của phủ Đoan Vương cái thanh lâu của nó !”
Đoan Vương tức giận, định chạy tới Xuân Phong Lâu tìm Diệp Quỳnh tính sổ.
Vương quản gia vội vàng bước lên ngăn :
“Vương gia, hôm qua ngài ký khế ước với quận chúa .”
Ông thật sự sợ hai cha con đ.á.n.h giữa phố, đến lúc đó mất mặt vẫn là vương gia.
“Khế ước ch.ó má gì chứ, lão t.ử là cha nó!”
Gia sản về tay con gái, Đoan Vương bắt đầu giở trò vô , thừa nhận từng ký khế ước với con.
Vương quản gia thấy vương gia nhất quyết tìm đường c.h.ế.t cũng ngăn nữa.
Chỉ nhắc một câu:
“Vương gia, chuyện phủ Đoan Vương do quận chúa đương gia, bệ hạ cũng đồng ý .”
Quận chúa thể tự giành gia sản, Vương quản gia tâm phục khẩu phục trăm phần trăm.
Nếu vẫn để Đoan Vương chủ, mấy sản nghiệp đó sớm muộn gì cũng lừa sạch.
Quận chúa tuy cũng phá của, nhưng ít là tự phá, tiền tiêu còn tiếng động.
Đoan Vương chỉ cảm thấy tim lạnh ngắt:
“Hoàng … thật sự đồng ý ?”
Không thể nào? Chẳng lẽ nha đầu đó cho hoàng uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?
Vương quản gia gật đầu, còn sức khuyên vương gia chấp nhận hiện thực.
Không chịu nổi sự thật, Đoan Vương hầm hầm chạy hoàng cung.
Trong Ngự thư phòng, hoàng đế đang phê tấu chương, Phúc công công báo Đoan Vương tới, mí mắt liền giật một cái.
“Hai cha con chịu yên ?”
“Ngự thư phòng của trẫm sắp thành hậu hoa viên của phủ Đoan Vương .”
Hoàng đế đang nghĩ xem lấy cớ gì đuổi tên báo thủ .
Thì Đoan Vương tự xông .
“Hoàng , quá đáng !”
Hoàng đế nhíu mày:
“Sáng sớm phát điên cái gì thế?”
Đoan Vương tức giận kéo ghế phịch xuống, đập tay vịn la lên:
“Hoàng thể đồng ý cho nha đầu đó đương gia chứ? Ta là cha ruột của nó, gì chuyện nữ nhi vượt mặt cha mà quản gia!”
Hoàng đế đặt b.út son xuống, ngả , dáng vẻ hóng hớt:
“Ai bảo ngươi thua hết gia sản? Giờ nữ nhi của ngươi dựa bản lĩnh của nó mà thắng , ngươi còn vui ? Hơn nữa chính ngươi và Chiêu Dương ký khế ước, ngươi còn mặt mũi nào chạy tới đây ầm ĩ?”
Đoan Vương bắt đầu giở thói vô , nghển cổ gào lên:
“Ta mặc kệ! Hoàng mau hạ thánh chỉ, bảo con nha đầu đó trả quyền quản gia cho !”
Hoàng đế liếc đối phương một cái, nghiến răng nặn một chữ:
“Cút!”
Thấy chiêu , Đoan Vương lập tức đổi chiến thuật.
“Không hạ thánh chỉ cũng . Hoàng cho ít tiền . Con nghịch nữ đó cuỗm sạch tiền trong phủ , bản vương giờ một xu dính túi cũng .”