Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 40: Muốn ăn thì đi đánh cậu
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:27:42
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu hoàng tôn vốn dĩ luôn im lìm như một con rối gỗ, ngay khoảnh khắc cuốn sách cướp mất, đột nhiên bộc phát một sức mạnh đáng kinh ngạc. Cậu nắm c.h.ặ.t lấy trang sách, trong cổ họng phát những tiếng "hừ hừ" mơ hồ và đau đớn, tựa như một con thú nhỏ thương.
"Còn dám giành!" Diệp Mặc Trầm dùng sức kéo mạnh, một tiếng "xoẹt" vang lên, mấy trang sách xé rách, rơi lả tả xuống đất.
Nhìn những trang sách rách nát mặt đất, cơ thể tiểu hoàng tôn bắt đầu run rẩy dữ dội kiểm soát . Cậu nhắm nghiền mắt, dùng hai tay bịt c.h.ặ.t tai, cả cuộn tròn , như tách biệt bản khỏi thế giới .
Diệp Mặc Trầm thấy vẫn im lặng tiếng, đang định tiến lên đẩy bé thêm cái nữa. Kết quả tay mới duỗi , cổ áo ai đó túm c.h.ặ.t, ngay đó cả nhấc bổng lên trung.
Diệp Mặc Trầm hai chân rời đất, tức thì xù lông, tứ chi quờ quạng loạn xạ, gân xanh cổ nổi lên vì siết.
"Kẻ nào mắt dám xách bản điện hạ? Mau thả xuống, nếu sẽ bảo tổ mẫu đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
"Đợi tra ngươi là ai, nhất định sẽ bảo hoàng tổ phụ tru di cửu tộc nhà ngươi!"
Diệp Quỳnh trực tiếp xách thằng nhóc đến sát mép hồ sen: "Ngươi mà còn gào thêm một câu nữa, lão t.ử lập tức dìm ngươi xuống cái hồ sen luôn, để xem cái mồm ngươi nhanh là cái tay của nhanh!"
Diệp Mặc Trầm bản đang treo lơ lửng giữa trung, chút sợ hãi, nhưng vẫn cứng miệng gào lên: "Ngươi dám! Nếu ngươi dám bắt nạt , hoàng tổ mẫu sẽ tha cho ngươi !"
Đối với loại trẻ con hư thế , Diệp Quỳnh giờ luôn là " cầu tất ứng". Chẳng thèm nhảm thêm câu nào, nàng bộ ấn thằng bé xuống nước!
Diệp Mặc Trầm thấy nàng thật, hai chân lập tức co rụt , sợ đến mức gào t.h.ả.m thiết: "Chiêu Dương cô cô, ... sai !"
Diệp Quỳnh xách nhóc từ từ áp sát mặt nước, âm hiểm : "Không , khí lên đến cao trào thế , giờ mà đưa ngươi về mặt đất thì còn mặt mũi nào nữa!"
Diệp Mặc Trầm sợ đến mức rống lên: "Cô cô, sai , dám nữa , ... đừng hạ xuống nữa, oa oa oa~ sai ."
Tứ công chúa bên cạnh mà cũng thấy thót tim: "Cái đó, Diệp Quỳnh, là quăng nó lên cây , quăng xuống nước lỡ nó đổ bệnh thì ."
Diệp Mặc Trầm: "!!!"
Hai bà cô là ma quỷ đấy ?
Diệp Quỳnh thấy nhóc định há mồm , lập tức quát một câu: "Khóc nữa lão t.ử nhổ lưỡi ngươi bây giờ!"
Diệp Mặc Trầm sợ tới mức ngậm c.h.ặ.t miệng ngay lập tức, chỉ còn tiếng thút thít nhỏ ngừng.
Thấy yên tĩnh, Diệp Quỳnh ném thằng nhóc bụi cỏ bên cạnh, về phía tiểu hoàng tôn vẫn đang xổm run rẩy đất. Nàng xuống, từ trong tay áo lôi một cây kẹo mút, bóc vỏ đưa đến mặt tiểu hoàng tôn.
"Muốn ăn ?"
Tiểu hoàng tôn thứ tròn tròn màu cam đưa đến mắt , một thứ mà từng thấy bao giờ, nhưng trông vẻ ngon. Cơ thể đang cứng đờ của khẽ cử động một chút, tuy vẫn ngẩng đầu, ai, nhưng cẩn thận duỗi tay , nhận lấy viên kẹo đó.
Diệp Quỳnh thấy phản ứng, bèn bồi thêm một câu: "Ngươi đ.á.n.h nó , viên kẹo sẽ thuộc về ngươi!"
Bàn tay đang duỗi của tiểu hoàng tôn lập tức rụt về.
Tứ công chúa bên cạnh Diệp Quỳnh với ánh mắt đầy khiển trách: "Chẳng ngươi là đến tìm tiểu hoàng tôn chơi ?"
Diệp Quỳnh: "Thì đây chẳng đang chơi là gì."
Tứ công chúa: "..." Dụ khị đ.á.n.h mà gọi là chơi?
Diệp Quỳnh chọc chọc tiểu hoàng tôn: "Ngươi thích ăn ? Không thích ăn thì tự ăn ."
Thấy phản ứng, Diệp Quỳnh trực tiếp nhét viên kẹo miệng . Tiểu hoàng tôn đang cúi đầu kinh ngạc đến mức ngẩng phắt dậy, trân trối viên kẹo trong miệng Diệp Quỳnh.
Muốn ăn, thật sự ăn. Trông vẻ ngon quá mất!
Diệp Quỳnh thấy sang, liền nhanh ch.óng nhai viên kẹo trong miệng kêu "rôm rốp" nuốt sạch. Chứng kiến Diệp Quỳnh ăn hết kẹo ngay mặt , tiểu hoàng tôn uất ức đến mức sắp đến nơi.
Tứ công chúa: Đây đúng là tàn ác mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-40-muon-an-thi-di-danh-cau.html.]
Diệp Quỳnh lôi một gói bánh quy nhỏ xé , hỏi nữa: "Muốn ăn ?"
Tiểu hoàng tôn ngửi thấy mùi thơm từ bánh quy tỏa , nuốt nước miếng ực một cái, đó khẽ gật đầu. Diệp Quỳnh chỉ tay về phía Diệp Mặc Trầm và hai đứa bạn học đang định chuồn êm của .
Nàng sang đầy sát khí: "Đứng đó cho lão t.ử, đứa nào dám nhúc nhích, lát nữa lão t.ử ném từng đứa xuống hồ cho thủy quỷ ăn thịt!"
Mấy đứa trẻ đến hai chữ "thủy quỷ", sợ đến mức lập tức chôn chân tại chỗ. Đặc biệt là Diệp Mặc Trầm, vốn dĩ chẳng sợ cô cô Chiêu Dương , nhưng hiểu nàng cứ một câu "lão t.ử" hai câu "lão t.ử", chân cứ run bần bật kiểm soát . Cậu mới nếm trải , Diệp Quỳnh thật sự sẽ ném xuống hồ đấy.
Oa oa oa~~~ Ai đến cứu với.
Diệp Quỳnh thấy chúng chạy nữa, tiểu hoàng tôn tiếp: "Muốn ăn thì đ.á.n.h nó!"
Nghe , tiểu hoàng tôn cúi đầu xuống, nhưng cơ thể run rẩy bình phục nhiều, còn cuộn tròn như lúc nãy nữa. Diệp Quỳnh thấy lên tiếng, bèn xổm mặt , ăn bánh quy phát tiếng "rắc rắc" giòn tan.
Nàng chỉ ăn một , còn kéo Tứ công chúa xuống mặt tiểu hoàng tôn, nhét một miếng bánh miệng cô nàng để cùng ăn. Tứ công chúa vốn định từ chối, nàng kẻ thất đức như , nhưng ngay khoảnh khắc miếng bánh quy nhét miệng, nàng gục ngã.
"Oa! Diệp Quỳnh, đây là thứ gì ? Ngon quá mất!"
"Thơm thật đấy, còn , nữa."
Tứ công chúa chẳng khách khí chút nào, giật luôn gói bánh trong tay Diệp Quỳnh, dốc hết chỗ vụn bánh còn miệng .
Tiểu hoàng tôn bên cạnh mà mắt lồi ngoài, nước mắt lưng tròng hai bà cô mặt ăn ngon lành mà cho miếng nào. Muốn quá thôi.
Diệp Quỳnh thấy sắp , từ tay áo lôi một thanh phô mai: "Muốn ăn ?"
Lần tiểu hoàng tôn đợi nàng câu tiếp theo, gắng sức bò dậy từ mặt đất, đó đến mặt Diệp Mặc Trầm đang im dám nhúc nhích, giơ chân đá đối phương một cái, Diệp Quỳnh.
Diệp Quỳnh dùng ánh mắt hiệu cho tiếp tục.
Tiểu hoàng tôn giơ chân đá thêm cái nữa chân Diệp Mặc Trầm, cho đến khi thấy Diệp Quỳnh lộ ánh mắt hài lòng của một " già", mới lạch bạch chạy về, đưa tay mặt Diệp Quỳnh.
Diệp Quỳnh bóc thanh phô mai đưa cho tiểu hoàng tôn, xoa đầu : "Thế mới đúng chứ, nếu đứa nào bắt nạt ngươi, ngươi cứ đ.á.n.h trả như cho ."
"Đánh thắng thì nhất định đ.á.n.h , đ.á.n.h thắng thì lo mà chạy cho nhanh, tìm đ.á.n.h thắng đến đ.á.n.h ngươi, ?"
Tiểu hoàng tôn l.i.ế.m thanh phô mai, ngoan ngoãn gật đầu.
[Dương thọ +15]
Nghe thấy tiếng , Diệp Quỳnh vui mừng lôi thêm một cây kẹo mút nhét tay tiểu hoàng tôn.
"Lần để khác bắt nạt nữa, rõ ?"
Tiểu hoàng tôn thanh phô mai tay trái, cây kẹo mút tay , đôi mắt sáng rực gật đầu lia lịa. Cô cô thật !
Tứ công chúa thấy Diệp Quỳnh cứ liên tục lôi đồ ngon từ trong tay áo , cũng lập tức chìa tay: "Ta cũng ăn."
Diệp Quỳnh lôi một gói que cay đưa cho cô nàng.
Mấy đứa trẻ bên cạnh kìm mà nuốt nước miếng ực ực. Diệp Mặc Trầm rụt rè lên tiếng: "Ta... cũng ăn."
Diệp Quỳnh liếc một cái, đó ngoắc tay bảo gần. Diệp Mặc Trầm lập tức hớn hở chạy tới.
"Muốn ăn?"
Diệp Mặc Trầm gật đầu như gà mổ thóc.
Diệp Quỳnh nở một nụ đầy ác ý với .