Xong xuôi chuyện, Diệp Quỳnh dắt tiểu hoàng tôn hớn hở trở về phủ Đoan Vương.
Tứ công chúa cũng bám đuôi về vương phủ để ăn chực bữa tối, ai dè kịp của mẫu phi gọi giật với lý do trời còn sớm. Tứ công chúa theo bóng lưng Diệp Quỳnh mà đầy vẻ ghen tị, nàng thầm hạ quyết tâm sớm muộn gì cũng xin phụ hoàng ban cho một tòa công chúa phủ để tự do ở ngoài cung.
Lại về Diệp Quỳnh, bước chân phủ thấy lão cha Đoan Vương đang say khướt, tay ôm khư khư con gà hoa mơ mà khen lấy khen để.
Diệp Quỳnh hỏi Vương quản gia bên cạnh: "Ông lấy tiền mà uống rượu thế?"
Vương quản gia vội bẩm báo: "Thưa quận chúa, mấy hôm Vương gia cung tìm bệ hạ ạ."
Diệp Quỳnh: Khá khen cho chiêu "đào mỏ", quả là di truyền từ trong m.á.u.
Nhìn vẻ mặt say sưa của lão cha, nghĩ đến mấy ngày nay ông cũng vất vả giúp tìm diễn viên, lập gánh hát, giám sát tiến độ nên nàng hiếm khi động lòng trắc ẩn, rút ba nghìn lượng đưa cho quản gia.
"Vương bá, đợi cha tỉnh rượu thì đưa chỗ cho ông ."
Vương bá nhận ngân phiếu mà nước mắt lưng tròng, mặt đầy cảm động. Không rõ ông cảm động vì quận chúa giờ hiếu thuận, cảm động vì hai cha c.o.n c.uối cùng cũng hòa, còn đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán nữa.
Diệp Quỳnh thấy bộ dạng của ông thì khóe môi giật giật. Vương bá dạo diễn sâu quá đấy. Để ngăn ông thốt mấy câu sến súa nàng nổi da gà, Diệp Quỳnh vội kéo tiểu hoàng tôn đằng :
"Vương bá, ông sắp xếp chỗ ở cho tiểu hoàng tôn . Còn chăm sóc thì cần lo, Hoàng hậu nương nương lo liệu hết ."
Tiểu hoàng tôn ở phủ Đoan Vương? Hoàng hậu nương nương nghĩ gì thế ? Không sợ hai vị chủ t.ử đàng hoàng của vương phủ đem bán tiểu hoàng tôn ? Vương quản gia dù đầy bụng thắc mắc nhưng vẫn nhanh ch.óng sắp xếp.
Mọi việc xong xuôi, Diệp Quỳnh định về phòng nghỉ ngơi, cái "vật treo" vẫn đang túm c.h.ặ.t t.a.y áo , nàng nghiến răng: "Ngươi mà buông , lão t.ử lập tức đ.á.n.h cho ngươi buông thì thôi!"
Hai tì nữ Cát Tường, Như Ý sợ quận chúa nổi đoá đ.á.n.h trẻ con, vội chạy lên gỡ tay tiểu hoàng tôn .
"Hoàng tôn điện hạ, quận chúa mệt cả ngày cần nghỉ ngơi, ngày mai chơi với quận chúa nhé?"
Diệp Mặc Hiên gương mặt mệt mỏi của cô cô, lập tức ngoan ngoãn buông tay. Hai tì nữ thở phào, vội dắt .
________________________________________
Sáng hôm , Diệp Quỳnh khi đ.á.n.h một giấc ngon lành và dùng xong bữa sáng thì xuất phát đến Xuân Phong Lâu. Nàng cứ ngỡ đến sớm nhất, ai dè Tứ công chúa và Tạ Hoài Chu còn nhiệt tình hơn, hai đang nàng bằng ánh mắt đầy vẻ khiển trách.
Là đại đông gia mà đến muộn hơn cả nhân viên, Diệp Quỳnh chẳng thèm thấy hổ, hỏi: "Hai đấy gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-44-xuan-phong-lau-khai-truong.html.]
"Đợi đại đông gia là ngươi đến khai trương chứ !" Tạ Hoài Chu mỉa mai.
Tứ công chúa hất cằm: "Nhìn kìa, bên ngoài đông nghịt , là hâm mộ trung thành của vở 'Thế t.ử, tiểu kiều phu của ngài chạy '. Không ngờ Cố Thừa Tiêu và Lục Văn Hiên chào đón ở kinh thành đến ."
Diệp Quỳnh vỗ vai nàng: "Bọn họ nổi tiếng thế , công của tỷ là lớn nhất đấy."
Tứ công chúa đầy vẻ tự hào: "Đương nhiên , nhận lầm và đang thành tâm hối cải, tuyệt đối để ai phá hoại tình cảm của bọn họ. Mấy ngày nay đều sai canh chừng Cố gia, hễ Lục Văn Hiên đuổi là ' bụng' đưa về, ở đây, Cố gia đừng hòng chia rẽ lứa đôi!"
Diệp Quỳnh: "..." Nàng giơ ngón tay cái lên: "Hoàng tỷ, vẫn là tỷ đỉnh nhất đấy, Xuân Phong Lâu nhị đông gia như tỷ chắc chắn sẽ phát triển thịnh vượng."
Tứ công chúa khen, tít mắt: "Muội cũng kém, Xuân Phong Lâu đại đông gia như chắc chắn tiền như nước."
Hai tung hứng bợ đỡ lẫn Tạ Hoài Chu bên cạnh nghiến răng kèn kẹt: "Làm ơn một cái ! Bản thiếu gia kịch bản, giám sát diễn tập, mấy ngày liền ngủ đến mức mắt đỏ ngầu cả !"
Hai cái chủ nhân ác ôn phủi tay thật quá đáng, còn dám ở đây tâng bốc , lương tâm đau ?
Hai kẻ tâng bốc thấy quầng thâm mắt đen sì của Tạ Hoài Chu thì chút sượng. Diệp Quỳnh vỗ vai , mặt đầy khẩn thiết: "Cố gắng lên, ngươi chính là tam đông gia của lầu , bổn quận chúa đ.á.n.h giá cao ."
"Sắp qua giờ Thìn , khai trương đây?" Tạ Hoài Chu cáu kỉnh.
Hai vội chỉnh đốn: "Khai, khai chứ, khai ngay đây!"
________________________________________
Giờ lành đến, cửa Xuân Phong Lâu trống dong cờ mở, lụa đỏ bay rợp trời. Đám đông hiếu kỳ vây kín đến nước chảy lọt. Ngay lúc náo nhiệt nhất, cuối phố vang lên tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng thái giám hô lớn: "Thánh chỉ đến —— Xuân Phong Lâu tiếp chỉ!"
Đám đông im phăng phắc, vội vàng tránh đường. Bốn thị vệ khênh một tấm biển dát vàng phủ gấm vàng rực rỡ, theo là hai vị công công dẫn đầu, oai phong vô cùng.
Phúc công công tuyên : "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Chiêu Hoa công chúa và Quận chúa Chiêu Dương sáng lập Xuân Phong Lâu, nghệ thuật tinh túy, nay ban tặng biển hiệu bốn chữ 'Lê Viên Kiêu Sở' (Đứng đầu giới sân khấu), khâm thử!"
Tấm gấm vén , nắng trưa chiếu bốn chữ dát vàng lấp lánh, nét chữ rồng bay phượng múa chính là thủ b.út của Hoàng đế. Dân chúng xôn xao bái lạy, Diệp Quỳnh và Tứ công chúa khép miệng. Nói về độ "sang chảnh" thì đúng là ai bằng bệ hạ.
Sau khi biển hiệu treo lên trang trọng, Xuân Phong Lâu chính thức mở cửa. Có biển hiệu của vua ban, xe ngựa tấp nập ngớt. Các phu nhân, tiểu thư quyền quý, văn nhân nhã sĩ và cả dân thường đều chen chân . Ai mà còn nhớ đây từng là thanh lâu nữa? Họ chỉ tò mò xem cái vở kịch về "Thế t.ử và thư sinh" nó .
Cái tên 'Thế t.ử, tiểu kiều phu của ngài chạy ' thôi thấy nổ phổi vì tò mò. Bình thường kịch về tài t.ử giai nhân trung thần nghĩa sĩ, xem mãi cũng chán. Giờ drama của Cố gia đang hot xình xịch, vua bảo chứng, tội gì mà xem!
Diệp Quỳnh, Tứ công chúa và Tạ Hoài Chu ở cửa đầy khí thế: "Xuân Phong Lâu hôm nay khai màn, đa tạ chư vị chiếu cố, mời trong thưởng lãm!"