Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè! - Chương 47: Đoan Vương lại bị phạt

Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:24:19
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Quỳnh ngờ Tạ Hoài Chu phản đòn nhanh thế, sơ suất quá.

"Tổ mẫu, là ngày mai xuất cung đến đây, con bảo đảm tập hạ sẽ vô cùng gay cấn."

Thái hậu thở dài: "Ai gia là mẫu nghi thiên hạ, nhất cử nhất động đều liên quan đến thể diện hoàng gia, thể vì xem kịch mà chạy ngoài cung suốt . Người ngoài hoàng gia vô quy vô củ."

Diệp Quỳnh đồng tình: "Tổ mẫu, là Thái hậu chứ phạm nhân tự do? Người sống quy củ cả đời , từ phi tần đến Thái hậu, ngày nào giữ lễ nghi, lo cho đại cục? Giờ tuổi , thuận theo ý mà tận hưởng? Nếu ngay cả việc ngoài xem cái mới, tìm chút niềm vui cũng , thì sống còn ý nghĩa gì nữa?"

Thái hậu sững lời lẽ thẳng thắn đến mức đại nghịch bất đạo của nàng. Cái con bé dám ví hoàng cung với ngục tù! xong, sự bất mãn tan biến, đó là một nỗi xót xa mơ hồ. Bà vẻ mặt trương dương, rực rỡ của tôn nữ, thầm nghĩ năm mười lăm tuổi nhập cung cũng từng ánh mắt chịu trói buộc như thế, nhưng bốn bức tường thành mài mòn cả đời.

Thái hậu vỗ nhẹ lên cái trâm cài đầu vàng ròng mang hình thù kỳ lạ "666" tóc Diệp Quỳnh, bùi ngùi: "Cái con bé , sống tự tại thật đấy."

Diệp Quỳnh thở dài: "Cũng tự tại lắm ạ, nếu tổ mẫu và hoàng bá phụ ngày nào cũng cho con thật nhiều tiền thì con sẽ vui hơn."

Thái hậu: "..."

bắt đầu bài ca cằn nhằn về việc Đoan Vương năm xưa phá gia chi t.ử như thế nào. lúc Đoan Vương tỉnh rượu cơn say, tin con gái khai trương Xuân Phong Lâu liền lật đật chạy tới. Vừa tới cửa phòng bao thấy tiếng đang mắng mỏ thậm tệ.

"Đoan Vương cái thứ hỗn chướng... nghịch t.ử... mặt mũi hoàng gia..."

Đoan Vương khựng , đầu óc đang mụ mị vì rượu bỗng tỉnh táo hẳn, thầm gọi khổ, chắc chắn là con ranh con mách lẻo với mẫu hậu . Ông thu cổ , định đầu chuồn lẹ.

Kết quả: "Vương gia, ngài đến ạ, quận chúa ở bên trong đấy." Liễu Ty Ty bưng khay , nhiệt tình chỉ đường cho Đoan Vương.

Đoan Vương méo mặt, tiến thoái lưỡng nan. Quả nhiên, cửa phòng mở . Đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của Thái hậu, Đoan Vương lẹt đẹt bước , nhận ngay tắp lự: "Mẫu hậu, nhi thần sai ."

Cứ nhận sai , đúng sai tính .

Tạ Hoài Chu và tứ công chúa thấy Thái hậu sắp giáo huấn Đoan Vương, thức thời mà lui ngoài, chỉ để một Diệp Quỳnh chẳng "thức thời" là gì, đang trợn mắt chằm chằm Đoan Vương, vẻ mặt hăng m.á.u như mắng cùng Thái hậu.

Diệp Quỳnh ngứa mắt lão cha lâu . Bảo là phủ Đoan Vương nàng chủ, mà lão cha chẳng thèm lời nàng, suốt ngày say khướt ngoài đường, đúng là đồ "nghịch t.ử"!

Hệ thống bắt sóng giận dữ của ký chủ, lập tức tiếp lời: [Không nhịn , ký chủ, nện ! Chỉ cần nắm đ.ấ.m của cứng, sợ gì lời!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-47-doan-vuong-lai-bi-phat.html.]

Bên , Thái hậu thấy Đoan Vương bước lảo đảo, tức đến mức đập mạnh tay xuống bàn : "Cái đồ hỗn chướng! Người ngợm mùi rượu, đàn đúm ở ? Hoàng ngươi giao việc cho ngươi, mà ngươi lười biếng, say sưa tối ngày thế ?"

"Đã bằng tuổi , lo cho nước, nuôi nổi gia đình, để con gái kiếm tiền nuôi . Đường đường là một Vương gia mà nhu nhược vô dụng thế , ngươi để mặt mũi ai gia ở ?"

Đoan Vương: Không chứ, cái con nghịch nữ rốt cuộc cái gì với mẫu hậu ?

Ông sang lườm Diệp Quỳnh. Con ranh , mẫu hậu mắng một câu là nó gật đầu lia lịa. Nhìn cái điệu bộ đó, nếu mẫu hậu mà tay đ.á.n.h, chắc con bé sẽ nhảy tẩn ông luôn chừng.

Diệp Quỳnh thấy ánh mắt đe dọa của Đoan Vương, lập tức mách lẻo: "Hoàng tổ mẫu, cha con kìa, ông còn phục, còn định đ.á.n.h con nữa!"

Thái hậu phóng ánh mắt sắc lẹm qua, vặn thấy cái lườm của Đoan Vương kịp thu .

Cái đồ hỗn chướng ! Còn dám lườm!

Thái hậu tức điên, cầm cây gậy chống lên định đ.á.n.h. Diệp Quỳnh thấy cảnh đó thì phấn khích tột độ: "Tổ mẫu, cẩn thận, để con đỡ ."

Vừa , nàng dặn Thái hậu nắm chắc gậy, dìu bà áp sát về phía Đoan Vương. Thái hậu vốn chỉ định cầm gậy dọa cho oai, ai dè tôn nữ "nhiệt tình" dìu đến sát sạt mục tiêu. Không khí đến tầm , đ.á.n.h vẻ phí.

Thái hậu vung gậy nện cho Đoan Vương một trận tơi bời. Đoan Vương gào thét chạy trốn, định mở cửa chuồn ngoài thì thấy con nghịch nữ quạt gió thổi lửa cho mẫu hậu, chặn cứng cửa cho ông thoát.

"Nghịch nữ! Phản , lão t.ử là cha của ngươi đấy!"

"Ai gia còn là của ngươi đây, ngươi quát ai hả!"

"Tổ mẫu, đ.á.n.h nhẹ tay kẻo mỏi!"

"Mẫu hậu, nhi thần... nhi thần sai , đừng đ.á.n.h nữa!"

"..."

 

 

Loading...