Phục Lạc Viên - 10
Cập nhật lúc: 2025-10-07 12:26:08
Lượt xem: 1,305
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
từng uống rượu, nhưng ở nhà họ Vinh cũng thấy qua, rằng rượu vang dễ khiến say, nên đưa tay chặn ly rượu dì đang định rót.
Dì mỉm dịu dàng: “Dì con thắc mắc vì dì kể những điều cho một đứa trẻ như con… Có lẽ là vì, Tiểu Gia , con là cuối cùng mà dì còn đời .”
Nói xong, dì út liền bật .
Trước mặt cha con nhà họ Vinh, dì luôn giữ vẻ dịu dàng, bình tĩnh, là phu nhân đoan trang và quý phái của gia tộc họ Vinh.
mặt , dì chỉ là dì út của mà thôi.
Dì mang trong lòng nỗi day dứt với , cũng là nỗi hối hận với bà ngoại.
Nếu dì thật sự ích kỷ, chẳng cần quan tâm đến . cuối cùng, dì vẫn đưa khỏi cái thị trấn nhỏ bé, tù túng .
32
Dì út uống say, thể lái xe.
đành gọi taxi chở hai dì cháu về căn biệt thự giữa lưng chừng núi của nhà họ Vinh.
May là dì còn thể tự , chứ thì chẳng mới dìu nổi.
Vừa bước cổng lớn nhà họ Vinh, liền thấy Đỗ Lẫm và cô ruột của Vinh Khiên đang cửa biệt thự.
Vinh cô cô nhíu mày: “Đi mà uống say đến thế?”
Đỗ Lẫm đưa tay đỡ dì út, dì thấy hai con họ thì khẽ đẩy tay , cố chấp tự bước phòng ngủ.
Trong nhà, giúp việc đều nghỉ phép.
dây dưa với họ, chỉ lẳng lặng theo dì út phòng để chăm sóc.
Vinh cô cô tỏ vẻ đây là chủ nhà, lớn: “Tưởng Gia ? Pha hai tách mang đây, đúng là chẳng phép tắc gì cả.”
như thấy, thẳng trong, để mặc bà ở phòng khách vẫn đang lải nhải mắng c.h.ử.i điều gì đó.
Đến tối, tưởng hai con họ về, mới bếp chuẩn cơm tối.
Không ngờ, trong căn phòng khách tối om, Đỗ Lẫm đang hút t.h.u.ố.c, làn khói mờ mịt bao quanh .
Ánh đèn từ ngoài biệt thự hắt , vẽ nên bóng dáng đôi chân dài đang gác lên bàn của .
Vinh cô cô chẳng mất.
đành lên tiếng hỏi: “Anh đến đây việc gì?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Đỗ Lẫm dập tắt điếu t.h.u.ố.c, trong bóng tối, tròng kính mắt phản chiếu một ánh sáng lạnh lẽo, thấp thoáng bóng hình bên trong.
“Tưởng Gia, đây là nhà họ Vinh, đến lượt cô hỏi gì ?”
đáp bằng giọng châm biếm: “ , đây là nhà họ Vinh, nhưng hình như cũng mang họ Vinh.”
Đỗ Lẫm tức giận mà bật : “Không trách cha con nhà họ Vinh coi trọng dì cô và cô đến thế. Quả nhiên là giỏi che giấu móng vuốt lớp nhung.”
phí lời với nữa. Lòng bẩn thỉu, đoán gì cũng chỉ suy nghĩ hẹp hòi mà thôi.
Thấy định rời , Đỗ Lẫm : “Cha ruột cô và gia đình ông cũng ở tỉnh thành , cô từng nghĩ đến việc tìm họ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuc-lac-vien/10.html.]
lạnh giọng: “Anh điều tra ?”
Đỗ Lẫm : “Cần gì điều tra. Về gia đình cô, cho tìm hiểu kỹ từ năm ngoái . Nếu , ông cho cô ở nhà họ Vinh đến bây giờ? Vì rõ cô thật sự chẳng còn nơi nào để .”
và cha ruột đoạn tuyệt hơn mười năm nay.
Nếu rõ, thì mấy lời vô nghĩa là để khiến thấy hổ ?
khách khí : “Nếu rảnh rỗi thế, chi bằng giúp đòi tiền cấp dưỡng . Ông gần một năm rưỡi gửi một đồng nào .”
Đỗ Lẫm khẽ : “Cô dám sai khiến ?”
lạnh — kẻ tay trắng như chẳng sợ ai.
“Học hành là con đường duy nhất của . Khi thi đỗ đại học, tự khắc sẽ rời khỏi nhà họ Vinh. Anh dọa nạt bây giờ thì cũng chẳng ý nghĩa gì .”
Đỗ Lẫm lập tức hỏi: “ chỉ tò mò, cô ở trong nhà họ Vinh, chẳng lẽ từng động lòng với khối tài sản kếch xù ?”
Lần , đến lượt bật khinh miệt.
“Ngay cả dì mà nhà họ Vinh còn chẳng xem gì, thì ông Vinh coi là cái gì ?”
“Bớt cái bộ mặt ham tiền của . So với việc hạch sách một đứa mồ côi như , nên bỏ công sức mà nịnh nọt của thì hơn.”
Trong bóng tối, rõ sắc mặt của Đỗ Lẫm. Anh dường như nổi giận, nhưng cố kiềm chế xuống.
“Giỏi lắm, Tưởng Gia. Bình thường thì thôi, mở miệng là cứng rắn, đanh thép.”
33
Vinh Khiên từ nước ngoài trở về, da đen sạm như con khỉ, mang theo quà cho .
đang trong phòng gõ bàn phím, lấp nốt phần truyện võ hiệp còn dang dở, thì một quả cầu thủy tinh đưa mặt.
Bên trong quả cầu là một thế giới thu nhỏ — những hàng dừa nhiệt đới tầng tầng lớp lớp, bãi cát mịn như tơ, và vài cánh chim hải âu nhỏ như những chấm trắng li ti.
Khi lắc nhẹ, thế giới bên trong đảo lộn, cát chảy xoay vòng, trở về khung cảnh bãi biển ban đầu.
Rõ ràng chỉ là món quà lưu niệm du lịch phổ biến, nhưng chế tác tinh xảo, mang một chút cảm giác tang thương như “thương hải biến thành tang điền”.
Vinh Khiên : “Em thể đến Đông Nam Á, nên mang rừng nhiệt đới về tặng em.”
khẽ : “Chọn ở sân bay ?”
Vinh Khiên nhướng mày: “Chậc, đừng chê thành ý.”
Rõ ràng là chẳng chút thành ý nào cả.
34
Học kỳ mới bắt đầu, và Vinh Khiên lên lớp 11, chọn ban Khoa học tự nhiên hoặc Xã hội.
chọn ban tự nhiên, nhưng nền tảng của Vinh Khiên quá yếu. Nếu chọn cùng , nắm chắc thể giúp giữ thành tích như hiện tại.
Vinh T.ử Khôn hy vọng đứa con trai duy nhất của thể tiếp quản tập đoàn, nên cũng thiên về việc để Vinh Khiên chọn ban tự nhiên.
khi bảng điểm lệch quá mức của , ông gần như chẳng còn lựa chọn nào khác.