Phục Lạc Viên - 18
Cập nhật lúc: 2025-10-07 12:30:12
Lượt xem: 1,421
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người già quả thật một loại chấp niệm kỳ lạ với chuyện con cháu.
Tối hôm đó, Vinh Khiên trằn trọc ngủ, chủ động kể cho chuyện năm xưa, khi dì nhỏ “bắt cóc” về.
Lúc đầu, thề rằng cả đời sẽ gọi dì là , hằng ngày cứ đối nghịch với dì, nghịch ngợm đủ trò.
một , khi chơi cầu trượt trong công viên, cố tình dì ngã, kết quả dì sảy thai.
Vinh T.ử Khôn khi đó tức giận đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, và cũng từ đó, Vinh Khiên mới hiểu rằng — chính khiến một sinh mạng mất .
Còn dì nhỏ thì ? Dì vẫn luôn thương , từng trách móc nửa lời, thậm chí còn đối xử với như con ruột.
“Miệng thì gọi bà là , nhưng trong lòng vẫn oán hận. , khi cùng bà về quê, thấy nhà em nghèo đến nỗi trống trơn, già trẻ đều sống khổ cực…”
“Khi mới nghĩ, nếu năm đó bà cha lừa gạt bỏ nhà theo ông , mà ở gả cho một đàn ông địa phương, lẽ cuộc sống của nhà em khổ sở đến .”
Trong lòng khẽ rung lên — những tháng ngày , quả thật chẳng thể nào gợi nữa.
“Sau , phát hiện ba bên ngoài thật chỉ một phụ nữ. Dì nhỏ và đều giống như những bình hoa đặt trong nhà — Vinh T.ử Khôn vốn chẳng bao giờ thật lòng với bất kỳ phụ nữ nào.”
“ hôm nay, khi thấy ông các cổ đông gạt ngoài, mới nhận — ông thật sự già .”
Mà những cổ đông đó, đều là trong nhà họ Vinh, do chính tay ông năm xưa nâng đỡ.
nắm c.h.ặ.t t.a.y Vinh Khiên, khẽ:
“Anh gì thì cứ .”
Vinh Khiên khổ:
“Lấy , em bước vũng nước đục một nữa.”
nhướng mày, mỉm :
“Thời nay khác , nếu cần, em còn thể giúp khuấy cho vũng nước đó đục thêm một chút nữa.”
65
Chúng sắp kết hôn, Vinh Khiên dự định mời họ hàng bên ruột của — tức là nhà họ Mạnh ở huyện năm xưa.
Bây giờ, nhà họ Mạnh một công ty logistics khá tiếng trong vùng, điều hành là của bên ngoại.
Chúng hẹn gặp nhà họ Mạnh.
Dì Mạnh nhận , chuyện than thở rằng ruột của Vinh Khiên năm xưa thật thiệt thòi, ngầm ám chỉ rằng trong chuyện ăn, nhà họ Vinh nên “nâng đỡ” nhà họ Mạnh một chút.
Mạnh Khải ngờ sẽ gặp — càng ngờ rằng chính là sắp trở thành vợ của Vinh Khiên.
Vinh Khiên mỉm sâu ý, chặn ánh của Mạnh Khải :
“Mạnh Khải, lâu gặp.”
Mạnh Khải :
“Không ngờ cưới cháu gái của Nghi Nhuận.”
Vinh Khiên đáp:
“Tưởng Giai là Tưởng Giai, kế là kế . Hơn nữa, năm đó chẳng chính hả hê sỉ nhục ruột của ?”
Dì Mạnh sững , ánh mắt thoáng lộ vẻ bất an, liếc và Vinh Khiên.
Mạnh Khải gượng gạo :
“Chuyện đó qua . Vinh Khiên, giờ về quê, chúng vẫn nên qua chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuc-lac-vien/18.html.]
chợt hỏi:
“Bây giờ, là nắm quyền của nhà họ Mạnh ?”
Mạnh Khải chỉnh cà vạt, :
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Tương lai chắc chắn sẽ là .”
mỉm :
“Vậy thì e rằng chúng khó mà qua nữa.”
Vinh Khiên nắm lấy tay , :
“Ý của vợ cũng chính là ý của .”
Người nhà họ Mạnh mỗi một vẻ, chẳng còn chút ngạo mạn nào như năm xưa nữa.
Trên đường về, Vinh Khiên kể cho một chuyện cũ.
Sau khi Tập đoàn Vinh thị niêm yết, ruột bên nhà họ Mạnh từng đích đến gặp Vinh T.ử Khôn, xin ông bỏ qua chuyện quá khứ, rằng vì nể mặt Vinh Khiên, hai nhà vẫn thể hợp tác ăn.
Dĩ nhiên, Vinh T.ử Khôn đồng ý, khiến ông tức giận mà bỏ .
“Thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi mà đến. Những ngoài miệng thương hại em, vì em mà thấy đáng — thật , cũng chẳng khác gì những kẻ đó thôi.”
66
mơ thấy quãng ngày ở huyện nhỏ năm .
Năm đó, khi bà ngoại mất, ở nơi một , đối mặt với đủ loại ánh mắt soi mói, ác ý và sự lạnh nhạt của đời.
cũng từng đưa tay giúp đỡ .
Vinh Khiên cùng huyện một chuyến, treo biển bán nhà và cuối cùng bán căn nhà cũ.
Có hàng xóm nhận , ánh mắt ngập tràn kinh ngạc:
“Cô… là Tưởng Giai ?”
đáp, chỉ để mặc sững sờ tại chỗ.
Vinh Khiên giúp hỏi thăm địa chỉ của hiệu trưởng cũ và thầy Trần, chúng lượt đến thăm từng .
Hiệu trưởng nghỉ hưu, phe phẩy chiếc quạt giấy, mời chúng uống .
“Tưởng Giai, năm trò mà chẳng một lời, còn tiếc mãi, nghĩ rằng mất một thủ khoa kỳ thi đại học. Giờ tin trò đỗ Thanh Hoa – Bắc Đại, thật đáng mừng.”
Thầy Trần vẫn giữ tính cách cô độc, thẳng thắn như xưa:
“Trò cảm ơn gì, là giáo viên thì bảo vệ và chăm sóc học sinh của . Dạy học theo năng lực là khó, nhưng đối xử công bằng thì phép lơ là.”
Thiệu Khiết kết hôn với Khánh Bình, hai vợ chồng cùng đến thành phố lớn lập nghiệp, ở huyện nữa.
Tiêu Vĩ thì sớm nước ngoài, đỗ cao học ở một trường Ivy League, giờ hiếm khi còn liên lạc với bạn cũ.
Các bạn cùng lớp năm xưa đều cuộc sống , khiến thầy Trần vô cùng mãn nguyện.
67
Ngày chúng trở tỉnh thành, giám đốc tài chính của nhà họ Vinh gọi điện cho Vinh Khiên.
Vinh Khiên cúp máy, với : “Lão già thả mồi xong, cá c.ắ.n đủ — giờ ông bắt đầu thu lưới.”
Sự thật chứng minh, gừng càng già càng cay.