Phục Lạc Viên - 19 (Hết)
Cập nhật lúc: 2025-10-07 12:30:21
Lượt xem: 1,571
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bề ngoài, Vinh T.ử Khôn vẻ như đang chuyển giao quyền lực cho Vinh Khiên, nhưng thực tế, phần lớn ban quản lý của công ty vẫn là của ông .
Ông tuy thể gì các cổ đông nhà họ Vinh, nhưng chẳng lẽ dùng lợi ích trong tay họ để dụ dỗ những bên ?
Có ai cam tâm cả đời công, thành quả lao động vất vả bao năm của những cổ đông vô đức vô tài trong nhà họ Vinh hái mất chứ.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Chuyến của và Vinh Khiên, chỉ là màn khói để Vinh T.ử Khôn giành quyền lực.
tò mò hỏi: “Nếu thất bại thì ?”
Vinh Khiên lạnh giọng khẽ: “Lão già ly hôn ly hôn suông. Trên danh nghĩa ngầm trong tối, ông đều chuyển ít tài sản sang tên dì nhỏ của em. Người nhà họ Vinh đoạt ‘giang sơn’ của ông , cùng lắm cũng chỉ giành một cái vỏ rỗng.”
chợt nhớ đến Đỗ Lẫm — bao năm qua luôn là cận nhất bên cạnh Vinh T.ử Khôn.
Lẽ nào nhận chút gì ?
Vinh Khiên nghiêm mặt, :
“Anh họ ? Thứ thèm , chỉ là nhà họ Vinh. Cứ hễ dính đến nhà họ Vinh, cũng dám giơ tay đoạt lấy.”
Đám cưới của chúng tổ chức tháng Mười Hai, một ngày đông hiếm hoi nắng .
Bãi cỏ xanh mướt, váy cưới trắng bay nhẹ, khách khứa đông đủ, khung cảnh tràn đầy hương thơm và ánh sáng yêu thương.
Dì nhỏ và Vinh T.ử Khôn tách biệt ở hai bên — nhà trai và nhà gái, ranh giới rõ ràng đến mức khiến nhiều khách mời thấy đều tò mò bàn tán.
Người nhà họ Vinh cũng đến dự lễ cưới.
Họ đối với dì nhỏ thì khách khí hơn nhiều, trái nén giận, dám thể hiện bất mãn với Vinh T.ử Khôn.
Người nhà họ Mạnh thì chẳng quen ai, nhà họ Vinh niềm nở, nên tỏ vô cùng lúng túng.
Dì Lam cũng ngại ngùng, chỉ Tưởng Lạc trở thành một thanh niên đầy khí thế, rạng rỡ và tự tin.
Cậu bước đến mặt chúng , bắt tay với Vinh Khiên, nở nụ tươi gọi một tiếng: “Chị.”
hỏi: “Cậu nghiệp học viện cảnh sát , định tỉnh thành ?”
Tưởng Lạc : “Mẹ em cũng ở đây một , đương nhiên em về .”
Đỗ Lẫm xe lăn đến dự lễ cưới.
Người đẩy xe cho vợ , mà là một cô gái trẻ gương mặt quen quen.
Nhân lúc Vinh Khiên rời , Đỗ Lẫm tự đẩy xe đến mặt .
Ánh mắt vẫn như — bao giờ thích kiểu ánh đó.
Đó là ánh mắt dò xét, moi móc, thăm dò đến tận cùng.
Giống như ánh mắt của một thợ săn khi con mồi.
Đỗ Lẫm dang tay về phía , mặt mang theo nụ mê đắm.
“Em đừng sợ , bây giờ thế , còn thể gì em nữa chứ?”
“Anh em, lạnh nhạt mà kiên cường, từng chút một càng trở nên xinh hơn. Anh thật sự nắm lấy em, giữ em bên cạnh .”
“Tiếc là…” — Vinh Khiên từ bước — “cá và gấu thể cùng , họ , bạn gái của đến tìm kìa.”
Nói xong, nắm tay , sải bước rời .
Lúc đó mới chợt nhận , bạn gái cùng Đỗ Lẫm đôi mắt giống ai.
Bạch nguyệt quang mà nhung nhớ — hóa là .
Vinh Khiên tức đến nghiến răng: “Biết thế chẳng mời đến! Anh rời một lát, mà còn dám giở trò tỏ tình ngay tại chỗ.”
nên tỏ vẻ thế nào, chỉ mím môi hỏi: “Chân … thế?”
Vinh Khiên đáp, giọng mấy thiện cảm: “Hắn thất bại trong việc đoạt quyền của lão cha , đòi ly hôn với vợ. Vợ chịu, hai cãi , kết quả là đẩy ngã từ cầu thang xuống.”
Ừm, như một câu chuyện bi t.h.ả.m — ngược , ngược tâm.
Đổng T.ử Tân cũng đến, Vinh Khiên kéo cùng vài phù rể khác một góc, thì thầm bàn bạc suốt một lúc lâu.
69
Hôm đó, mãi đến khi nghi lễ cưới kết thúc, Vinh Khiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Đổng T.ử Tân tìm than phiền:
“ lặn lội đường xa đến dự đám cưới, mà bắt và nhóm phù rể trông chừng một xe lăn — đúng kiểu nền hơn kém.”
bật khẽ.
Đổng T.ử Tân tiếp:
“Cậu cái dáng thiếu tự tin của xem, cứ như sợ cướp mất vợ . Ngoài cái xe lăn , còn một ‘sư ’ nào đó, mấy cô gái xinh nữa — tình địch của nhiều đến thế cơ ?”
Mấy cô gái xinh ? Lại còn “mấy” cô?
sang Vinh Khiên, định hỏi cho rõ.
Anh lập tức giơ tay thề:
“Vu khống! Hoàn là vu khống! Tưởng Giai, trời đất chứng giám, theo đuổi em bao nhiêu năm nay , nếu chút nào lơ là, thể cưới em chứ!”
Rồi còn bồi thêm:
“Đổng T.ử Tân tán tỉnh con gái sếp thành, giờ đang xem mắt. Chắc thấy bọn thành đôi nên ghen tị, mới bịa chuyện hại thôi.”
thản nhiên :
“Ai mà chẳng vài theo đuổi, cần gì lo đến thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuc-lac-vien/19-het.html.]
Vinh Khiên thu vẻ mặt đùa cợt, nghiêm túc với :
“Thế hệ cha chú chúng trải qua bao chuyện. Bao năm nay, mới từng chút một khiến tảng băng lớn là em chịu tan chảy, thể sợ… một ngày nào đó, em buông tay .”
khẽ xoa lên hàng lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của , mỉm :
“Đừng sợ, chẳng ai thể dùng cách ‘ngu công dời núi’ để yêu một lâu đến thế cả. Vì , chỉ — và chỉ thể là .”
Sau , khi chúng dự đám cưới của Đổng T.ử Tân.
Vinh Khiên, vốn ghi thù, cố tình trêu chọc bằng cách “vô tình” tiết lộ với cô dâu rằng thời học cấp ba, Đổng T.ử Tân từng … một trăm lẻ tám cô bạn gái.
Cô dâu đúng kiểu “ngốc nghếch ngọt ngào”, đôi mắt ngấn lệ, giậm chân giận dỗi:
“Đổng T.ử Tân! Anh nhiều bạn gái cũ như thế ? Vậy em cưới nữa!”
Đổng T.ử Tân dỗ mãi, ngon ngọt đủ kiểu, cô dâu mới chịu nguôi giận.
Vì để trả đũa, Đổng T.ử Tân tức tối tiết lộ với một chuyện hổ mà Vinh Khiên từng hồi cấp ba.
70
Sau khi kết hôn, chúng định cư ở Bắc Kinh.
Vinh Khiên ý định kế thừa sự nghiệp của Vinh T.ử Khôn.
Vinh T.ử Khôn cả đời lao tâm khổ tứ, cuối cùng chẳng ai chịu nối nghiệp.
Ông và nhà họ Vinh cãi vã một trận lớn, kết quả đành mời giám đốc điều hành chuyên nghiệp đến giúp quản lý công ty và duy trì hoạt động .
Dì nhỏ đó chuyển đến sống ở Vân Nam.
Qua tuổi năm mươi, cuối cùng bà mới hiểu rằng nên một cuộc đời thuộc về chính .
Vinh Khiên giao công ty điện ảnh cho quản lý, còn thì nhàn nhã sống ở Bắc Kinh, suốt ngày lang thang săn đồ cổ, tìm hiểu chuyện xưa, thề rằng sẽ một bộ “kỳ thư nối đời”, để thành chí hướng năm nào của .
Một , xem bản thảo ghi chép của , thuận miệng :
“Người ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, xem, nếu một mơ thì là do trong lòng họ đang khao khát điều gì ?”
Vinh Khiên nhàn nhạt đáp : “Có lẽ .”
“Vậy nên… coi em là cái bồn cầu ?”
Vinh Khiêm ngẩng đầu khỏi bàn , ngẩn một lúc đột nhiên quát lên:
“Đồ c.h.ế.t tiệt, Đổng T.ử Tân!”
bật thành tiếng.
“Anh hồi học cấp ba mộng du, ôm bồn cầu gọi tên em còn ?”
Mặt Vinh Khiêm đỏ bừng:
“Cậu sẽ kể mà!”
đến gập cả :
“Anh còn hôn cả cái bồn cầu nữa cơ!”
Vinh Khiêm lao tới cù lét , :
“Không nữa…”
Hai chúng đùa giỡn một lúc, cuối cùng cùng ngã nhào xuống ghế sofa.
“Tại hồi đó mộng du ?”
Vinh Khiêm ôm , giọng đầy tủi :
“Tại ai bảo em từ chối đêm giao thừa chứ. Lần đó là đầu tiên thất tình đấy.”
vẫn nhịn :
“Thế là mỗi đêm đều mơ, đến đoạn thành ngữ ‘tình bạn muôn năm’ thì , ồn ào đến mức cả ký túc xá ai ngủ nổi.”
Vinh Khiêm vội lấy tay bịt miệng :
“Sau thành ngữ nữa, bốn chữ cũng cấm nốt, em chỉ những câu ba chữ thôi…”
“Lấy nhiều câu ba chữ thế?”
“Có chứ!” — Vinh Khiêm nghiêm túc , giọng nhỏ mấy phần — “Anh yêu em.”
“Em cũng yêu .”
dậy, hôn nhẹ lên môi chồng .
Khóe mắt Vinh Khiêm bất giác ửng đỏ.
“Vẫn là bốn chữ đấy!”
: “???”
Xem cái trò đùa mãi mãi thể dứt .
71
Tình cảm vốn là chuyện đơn giản,chỉ một câu thôi là thể hiểu hết.
Ví dụ như — Anh yêu em.
(Hết)