Phục Lạc Viên - 7
Cập nhật lúc: 2025-10-07 12:24:31
Lượt xem: 1,383
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ của Mạnh Khải vốn là dì ruột của Vinh Khiên, mở miệng gọi bằng tiểu danh.
Vinh Khiên mặt , lạnh lùng : “ mang họ Vinh, bà rốt cuộc quan hệ gì với , quên từ lâu .”
Lời khiến nhà họ Mạnh phẫn nộ vô cùng.
Ánh mắt sắc bén của Vinh T.ử Khôn quét qua, khí thế mạnh mẽ áp chế bọn họ.
trong chiếc xe sang của nhà họ Vinh rời khỏi đồn công an, khi , Mạnh Khải còn ném cho một ánh đầy hàm ý.
rõ, ánh mắt đó nghĩa là gì.
Trước chỉ là những trò gây rối giữa đám học sinh, còn bây giờ, e rằng cả nhà họ Mạnh cũng sẽ tha cho .
22
Dì út đặt cho một phòng riêng trong khách sạn mà họ đang ở.
Vinh T.ử Khôn từ lâu tích tụ với nhà họ Mạnh nhiều ân oán, nay thêm thù mới, càng quyết tâm tính sổ cho trò.
Đi cùng ông còn mấy chú bác, tất cả tụ tập bàn bạc chuyện gì đó.
Còn trong một căn phòng khác, dì út thì kiên nhẫn khuyên nhủ, an ủi .
Vinh Khiên ở cạnh cha , mà vui vẻ ở cùng chúng .
Anh dựa tường, trong tay xoay xoay một khối rubik, vặn mãi mà chẳng thể cho sáu mặt khối lập phương trở đúng màu.
Nghe dì út và trò chuyện, thỉnh thoảng liếc sang, nở một nụ nghịch ngợm đáng ghét.
Khi Vinh T.ử Khôn ngoài việc, dì út xuống lầu tiễn ông.
cầm lấy khối rubik trong tay Vinh Khiên, ngón tay lướt nhanh, chỉ trong ba phút giải xong khối rubik mà vặn nửa ngày vẫn thành.
Ánh mắt Vinh Khiên hiện rõ sự tán thưởng và khâm phục: “Chậc, em ít thật, nhưng đầu óc thì quá thông minh.”
23
Đêm xuống, trằn trọc mãi ngủ .
Khóc, rốt cuộc thì ý nghĩa gì?
Bà ngoại từng hỏi , con c.h.ế.t , tại con ?
đối diện với những bất công , cho dù , thì bọn bắt nạt sẽ bỏ qua cho ?
Nước mắt của dì út khiến nhớ đến sớm qua đời , thật trong ký ức của , hình bóng bà mơ hồ.
Thế nhưng vẫn nhịn mà nghĩ, nếu như bà còn sống, trong cảnh hôm nay, liệu bà giống dì út, bảo vệ ?
Đáng tiếc, bà c.h.ế.t .
Còn cha … thì khác nào c.h.ế.t.
24
Trời sáng, đưa quyết định: cùng dì út lên tỉnh thành, đến nhà họ Vinh.
Trên bàn ăn sáng.
Khi tin, Vinh T.ử Khôn đang ăn, liếc một cái, gật đầu: “Biết thời thế mới là trang tuấn kiệt.”
Vinh Khiên khẽ , nụ phong tình đến mức xao động.
Biết thời thế mới là trang tuấn kiệt ư? đến cả tư cách để lựa chọn cũng , thì tuấn kiệt cái nỗi gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuc-lac-vien/7.html.]
Dì út kéo xuống bên cạnh để cùng ăn sáng.
Vinh T.ử Khôn thuận miệng hỏi: “Nghe cháu giữa chốn đông dám ném vỡ đầu thằng nhóc nhà họ Mạnh?”
nghẹn cổ, đáp: “Là nó c.h.ử.i dì cháu là… tiện nhân .”
Vinh T.ử Khôn hỏi: “Thằng con nhà họ Mạnh ở trường bắt nạt cháu ?”
im lặng.
Vinh T.ử Khôn bật : “Con bé đối với dì nó còn cảm ơn, giỏi hơn thằng nhóc nhà nhiều.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vinh Khiên cạnh xen : “Ba, ba mặt ngoài cũng chê con thế hả?”
Vinh T.ử Khôn đáp: “Đây là cháu gái ruột của con, là em họ của con, tính cái gì mà ngoài? Thằng nhóc, cấm phép khó Tưởng Gia.”
Sắc mặt thản nhiên, chẳng lời nịnh nọt cảm kích nào.
Vinh T.ử Khôn hỏi về thành tích học tập của , còn cả chuyện nhảy lớp.
“Mới học lớp 10 mà định tham gia kỳ thi đại học khóa ?”
Đó là bởi vì chỉ thoát khỏi cái thị trấn .
Vinh T.ử Khôn : “Đến tỉnh thành, cháu thể học ở trường trung học nhất. Bác tin rằng dựa năng lực của cháu, thi đỗ đại học trọng điểm thành vấn đề.”
Vinh Khiên : “Con thì chắc tính, chẳng Tưởng Gia sẽ là đầu tiên trong nhà đỗ đại học .”
Khi , hiểu, một đứa mồ côi như thì gì đáng để cha con nhà họ Vinh coi trọng đến .
25
Dì út cùng về nhà bà ngoại thu dọn đồ đạc. Ngoài giấy tờ quan trọng và quần áo, những thứ khác dì đều cho mang theo.
Thật , ngoài hai bộ đồng phục để giặt, nào quần áo gì thường mặc.
Thu dọn xong, đồ đạc của chỉ cần nửa ngăn vali là đủ.
Dì út thở dài: “Con giống dì thế. Năm đó dì rời , cũng phát hiện chẳng gì đáng để thu dọn.”
khuôn mặt dì út vẫn chăm sóc xinh , trong lòng nghĩ: Sao chứ? Danh tiếng, tiền đồ, thậm chí cả tình — là chính dì tự bỏ mà thôi.
Còn những lời mắng c.h.ử.i và trách móc, tất cả đều trút xuống đầu bà ngoại già nua và lúc còn thơ bé.
khi còn quá nhỏ, chỉ nhớ bà ngoại cáu gắt, nhớ bà gánh vác nhiều đến .
Chúng xuống lầu, vẫn bất ngờ chạm mặt với hàng xóm đối diện.
Người phụ nữ chủ nhà suốt năm qua ngừng buôn chuyện, lúc còn hắt nước bẩn cửa nhà bà ngoại để “tránh xui xẻo”.
Không ngờ gặp dì và , tỏ niềm nở, hồ hởi chào hỏi.
lạnh mặt, còn dì út chỉ khách sáo vài câu.
Người phụ nữ : “Đi tỉnh thành cũng , Tưởng Gia giỏi giang như , nhất định tương lai .”
Trong lòng chỉ sự khinh bỉ.
Lên xe, dì út vỗ vỗ tay : “Gặp thì chỉ nên ba phần thôi. Sau họ chỉ thể ngước con, lên nào.”
miễn cưỡng nở một nụ .
Theo bánh xe lăn bánh, dấu vết của thị trấn dần dần rời khỏi tầm mắt .
chẳng gì để lưu luyến, còn với tương lai, nỗi bất an mơ hồ nhiều hơn cả niềm mong chờ.