Phượng Lâm Thiên Hạ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:49:56
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Hành vì thế mà lật mặt, liều c.h.ế.t với phố Trường An, cũng chắc chiếm lợi lộc gì từ tay .

hài t.ử chỉ một cha, con bé mất cha, cũng nên bàn bạc với nó một chút.

Tay chệch , mũi tên rít lên một tiếng cắm phập xuống chân Tạ Yến, bụi đất bay mù mịt.

Chính lá bùa bên hông cứu một mạng!

Ta vứt cung tên sang một bên, thản nhiên .

Lúc rời quên đòi món nợ cá cược của :

“Vạn lượng bạc trắng, ba cửa tiệm và một năm tùy ý sai bảo, đấy nhé.”

6

Tạ Yến vội vã bế Trình Nhược Tuyết ngoài, cuống cuồng định đưa cầu y.

Lại cùng đang đợi bên đường bốn mắt .

Hắn cẩn thận đặt Trình Nhược Tuyết trong xe ngựa.

Chiếc áo choàng đích mua tặng quà sinh nhật, dịu dàng chu đáo đắp lên Trình Nhược Tuyết.

Thật bẩn.

Cả chiếc áo choàng lẫn Tạ Yến.

Khi bước về phía , vẻ ôn nhu của tan vỡ, chỉ còn khuôn mặt đầy nộ khí.

“Nhược Tuyết tuổi còn trẻ, ngây thơ hiểu chuyện, dù lỡ mạo phạm nàng, nàng cũng nên hạ độc thủ như .”

Ta ngước mắt , đạm mạc khinh miệt.

“Thứ do ngoại thất nuôi nấng, tầm hạn hẹp chẳng hiểu lễ nghi quy củ, đây liền dạy cho ả nhớ đời, dám ở mặt hoàng thất mà vênh râu múa gậy, kết cục sẽ .”

“Hầu gia nên nghĩ xem, giải thích với triều đình khi chuyện vị tiểu nương t.ử ‘ngây thơ’ của ngài chỉ tận mặt ép nhường chỗ truyền ngoài .”

“Hoàng tổ phụ còn, nhưng văn võ bá quan vẫn còn sống sờ sờ đó. Ngài vi bội lời thề với thiên t.ử, chính là tội khi quân. Chín tộc nhà họ Tạ bao nhiêu cái đầu để c.h.é.m, Hầu gia cứ việc thong thả mà đếm cho kỹ.”

Tạ Yến mặt bệch như vôi, vẻ cố nén giận trông thật nhu nhược.

Ta mà lắc đầu, nhịn châm chọc:

“Ngươi chỉ nhu nhược đến tột cùng, hổ thẹn với cái thứ giữa hai chân , mà tầm còn cực kỳ kém cỏi, nuôi ngoại thất cũng chọn cái loại hàng kỹ nữ.”

Câu dường như đ.â.m trúng tim đen của Tạ Yến.

Oán hận tích tụ bao năm trong triệt để bùng phát.

Hắn gào thét mặt : “Ngươi chẳng qua chỉ là xuất hơn chút thôi, phẩm mạo tài tình điểm nào bì với Nhược Tuyết!”

“Ngươi bao giờ coi là phu quân mà kính trọng lấy một ngày ?”

“Nhược Tuyết ôn nhu hiền thục, hiểu nỗi gian truân của , xót xa cho sự vất vả của , càng kính trọng , coi như bầu trời mà phụng thờ.”

“Nếu ngươi còn dám động đến nàng , cá c.h.ế.t lưới rách, cũng mặt bệ hạ cùng ngươi phân định thắng thua.”

Mới mười năm thôi.

Kẻ từng khúm núm mặt , chỉ cầu xin hầu hạ bên cạnh cả đời.

Giờ đây cũng ưỡn n.g.ự.c quát tháo coi như bầu trời mà phụng thờ kính trọng.

Thời thế đổi .

Phụ vương bệnh thệ, cây đổ khỉ tan.

Kẻ đầu quân là Thái t.ử năm xưa đăng cơ, một bước trở thành tâm phúc của thiên t.ử.

Thế là cảm thấy tôn ti đảo lộn, cũng xứng đáng để khúm núm nhẫn nhục cầu .

Ta thẳng sự giận dữ tột độ của , bật thành tiếng.

“Chọn tới chọn lui, chẳng vẫn ch.ó cho Vệ gia . Ngươi cứ hỏi Vệ Hành xem, liệu vì một con ch.ó mà hạ thủ g.i.ế.c c.h.ế.t đường của ?”

“Hai con hổ tranh đấu, c.h.ế.t một kẻ gió chiều nào theo chiều như ngươi, đến một cái nhíu mày cũng chẳng , đây càng rơi lấy một giọt lệ nào .”

Tạ Yến đ.â.m trúng chỗ hiểm, tức đến nắm c.h.ặ.t hai tay, hét lớn:

“Ngươi chẳng qua chỉ cậy huyết mạch hoàng thất mà tác oai tác quái. Cưỡi ngựa, uống rượu, đ.á.n.h cầu, ngoài những thứ đó , ngươi còn điểm nào giống phong thái của huân quý nữ t.ử? Thế gian phỉ nhổ, thiên t.ử chán ghét, để xem ngươi còn đắc ý bao lâu.”

Ta tặc lưỡi lắc đầu.

“Ít nhất còn thể cậy huyết mạch hoàng thất mà tác oai tác quái, còn kẻ trong tim ngươi kìa, cũng mang huyết mạch hoàng thất, mà như chuột nhắt rãnh mương, trốn trốn chui chui, sa đọa đến mức ngoại thất cho đấy thôi.”

Đón lấy cái giận dữ của Tạ Yến, trêu chọc hỏi:

“Ngươi thích khuôn mặt phù dung đó của ả?”

Môi Tạ Yến động đậy, trong xe ngựa truyền tiếng thét t.h.ả.m thiết xé lòng của Trình Nhược Tuyết.

Ả lao khỏi xe ngựa, ôm lấy khuôn mặt m.á.u me đầm đìa mà hét lớn:

“Hầu gia, cứu !”

7

Mắng phụ đức khiếm khuyết, một đao.

Quở gánh nổi trọng trách chủ mẫu, một đao.

Mắng gối con, phạm “thất xuất”, thêm một đao nữa.

Cuối cùng, ả đường hoàng chiếm trọn trái tim Tạ Yến, thực sự khiến thấy buồn nôn, nên bèn bồi thêm ba đao.

Tổng cộng sáu đao, ám vệ của từng đao từng đao rạch lên mặt phù dung .

Thật sự xin nhé, khuôn mặt giữ gìn suốt cả đêm, cuối cùng vẫn mất sạch sành sanh.

Khi mỹ nhân bọc trong áo choàng của Tạ Yến ngã xuống xe ngựa, ngựa bỗng nhiên phát điên, kéo theo xe ngựa cán qua đôi chân ả.

Trình Nhược Tuyết phát một tiếng hét t.h.ả.m khốc ngất lịm.

Tạ Yến đột ngột rút đao, chỉ thẳng :

“Ngươi nhất định tuyệt đường sống mới chịu ?”

Ta khẽ , thản nhiên đẩy mũi đao n.g.ự.c .

“Vung đao với hoàng thất là tội đại bất kính, đáng c.h.ế.t.”

Đồng t.ử Tạ Yến co rụt .

Ta liền vung tay đ.â.m một đao n.g.ự.c trái .

Vừa hận hiểm, thậm chí còn xoáy mạnh một vòng.

Tạ Yến đau đớn ôm n.g.ự.c, m.á.u rỉ từ kẽ ngón tay.

Hắn như thể tin nổi mà kêu lên:

“Ngươi thật sự g.i.ế.c ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-lam-thien-ha/chuong-2.html.]

Ánh mắt lạnh lẽo, ngữ khí kiên định:

“Ngươi g.i.ế.c con ngựa hồng của Ngọc Quỳnh, đao là ngươi trả cho con bé.”

“Ta đ.á.n.h cầu thắng hàng vạn lượng bạc, là để mang cơm no áo ấm cứu mạng tai dân;

Ta ở bàn rượu uy h.i.ế.p dụ dỗ quyên góp lương thảo, là để giải quyết cơn nguy cấp của tướng sĩ biên thùy;

Ta ở trường ngựa chọn lựa ngựa chiến, nuôi dưỡng sinh sôi, sẽ mang bao nhiêu chiến mã cho Đại Sở ?”

“Ta phong lưu? Ta là mọt dân? Ta đời phỉ nhổ, thiên t.ử chán ghét? Định An Hầu ăn huênh hoang ơi, ngươi và vị chủ t.ử rùa rụt cổ của ngươi những gì?”

“Ồ, ngươi cũng đấy chứ. Nịnh hót thiên t.ử để giao trọng trách? Vẫy đuôi lấy lòng tứ thúc để thành trọng thần triều đình? Cùng ngoại thất mây mưa mất mặt tổ tiên? Ngươi thật vất vả quá !”

Ta chỉ thanh đao đang run rẩy trong tay Tạ Yến, thèm che giấu vẻ châm biếm mặt:

“Ngươi cứ việc thử xem, g.i.ế.c , thiên t.ử đương triều và An Vương liệu bao che cho ngươi ? Cái đầu của cả nhà họ Tạ liệu dập tắt nổi cơn giận của chúng dân ?”

Keng một tiếng.

Thanh đao trong tay Tạ Yến rơi xuống đất.

Hắn tự vung đao với hoàng thất chính là sai lầm tày đình, đao đáng chịu.

Ngay cả khi thật sự lật mặt, Vệ Hành vì bảo vệ tôn nghiêm hoàng thất, cũng nhất định sẽ che chở .

Hắn chỉ thể tuyệt vọng và ảm đạm bước về phía Trình Nhược Tuyết.

Cả mặt trắng bệch, lảo đảo chực ngã.

Ta dắt con hãn huyết bảo mã mới nhận trở về phủ.

Trên xe ngựa, nheo đôi mắt phượng, với hộ vệ nấp trong bóng tối:

“Đem chuyện ngày hôm nay, sót một chữ nào gửi lên bàn thư pháp của tứ thúc.”

Tối hôm đó, tứ thúc bưng hàng vạn bạc trắng, san hô đỏ nghìn vàng khó tìm cùng bốn rương châu báu đầy ắp đến đền tội.

Nữ nhi châu báu lóa mắt, ngây ngô hỏi :

“Tại An Vương tặng nhiều báu vật cho mẫu như ?”

Ta xoa xoa cái đầu nhỏ của Ngọc Quỳnh, :

“Bởi vì, ông sợ c.h.ế.t!”

8

Sau ngày hôm đó, Tạ Yến bước chân Hầu phủ lấy một bước.

Hắn mua phủ ở phố Tây, đường hoàng cùng Trình Nhược Tuyết như hình với bóng.

Vệ Hành thậm chí vì ghê tởm, phái ngự y giỏi nhất đến chữa mặt cho Trình Nhược Tuyết.

Nghe thần y diệu thủ hồi xuân, phần da thịt và khuôn mặt nát bấy cũng thể khôi phục tám phần.

Tạ Yến ngầm mỉa mai tốn công vô ích.

Hắn còn đón cả Tạ mẫu đang dưỡng bệnh ở Lâm An về kinh thành.

Tạ mẫu thường xuyên lui tới viện của Trình Nhược Tuyết, để đề cao ả, mà là để đè nén .

Vì đao mà Tạ Yến chịu , Tạ mẫu công khai mang cái danh bà bà để đ.â.m thọc .

tưởng mười năm thời gian mài mòn tính khí của , tưởng sẽ vì cái gọi là hiếu đạo mà khom lưng quỳ gối.

Thế là bà tự tiện lấy của hồi môn trong kho của để lấp đầy cho Trình Nhược Tuyết.

Ta coi như thấy.

Chỉ đợi đến lúc đồ đạc đưa tới viện Trình Nhược Tuyết, liền lấy tội trộm cắp, c.h.ặ.t đứt cánh tay trái và cánh tay của Tạ mẫu.

Đồng thời truyền tin tới Đại Lý Tự khanh, rằng ngự tứ chi vật mà hoàng tổ phụ ban cho trộm.

Khi truy tra đến viện của Trình Nhược Tuyết, Tạ Yến vì để bảo vệ Tạ mẫu, chỉ thể gánh lấy cái tội danh “cầm nhầm”.

lấy lý do phu thê nhất thể phân chia của ngươi của , vẫn đ.á.n.h ba mươi đại bản.

Thậm chí còn cả kinh thành nhạo:

“Cái nhà họ Tạ ngày tịch thu tài sản đến một đồng xu cũng chẳng đào nổi, lúc chiếm đoạt đồ cưới của Quận chúa thì khéo dát vàng lên mặt, còn phu thê nhất thể phân ngươi . Thế lúc nuôi chim yến bên ngoài, thấy cũng nuôi cho Quận chúa một bầy sói nhỏ? Tình nghĩa phu thê? Thật là nực !”

Hắn thương thể, hỏng cả mặt mũi, đành đ.â.m lao theo lao, đến ngự tiền quỳ cầu nạp Trình Nhược Tuyết bình thê.

Tạ mẫu châm chọc :

“Ta nếu là ngươi, thì ngoan ngoãn mà đón Nhược Tuyết phủ, để an ủi lòng nhi t.ử . Một đời thiên t.ử một đời thần, ngươi sớm chẳng còn là tiểu Quận chúa vô sở bất năng của ngày xưa nữa .”

phất tay, tỳ nữ hạ nhân bưng bao nhiêu vàng bạc ngọc khí cùng nhân sâm huyết yến.

“Những thứ đều tra qua , đồ ngự tứ. Nhược Tuyết thương, chính là lúc cần bồi bổ. Ta bà bà, chút tâm ý chắc ngươi sẽ ngăn cản chứ?”

Nhìn vẻ đắc ý mặt bà .

Ta lắc đầu.

“Không !”

Khóe môi bà nhếch lên một nụ khinh miệt:

“Ngự tứ bình thê thành định cục, ngươi sớm điều thì chẳng đến mức cô độc giúp đỡ thế .”

“Ngày bình thê chèn ép, con cái hành hạ, khổ cực thế nào cũng là do ngươi tự chuốc lấy mà thôi.”

vung tay áo rộng thêu kim tuyến, quát hạ nhân:

“Đi theo !”

Ngay khoảnh khắc bà , đặt bát xuống.

Khi ngước mắt nhận lấy cung tên từ tay hạ nhân, ánh mắt lạnh lẽo, còn một tia ấm áp.

Lắp tên, kéo cung, nhắm thẳng!

Vút!

Một tiễn xuyên lưng.

Tạ mẫu mũi tên xuyên từ n.g.ự.c , mặt mày kinh hãi tột độ.

Thế nhưng đến cả cơ hội ngoảnh đầu cũng chẳng , liền đổ rầm xuống đất, hộc m.á.u mà c.h.ế.t.

Buông cung xuống.

Ta vỗ vỗ tay:

“Bản triều lấy hiếu trị thiên hạ, Vệ Hành đạo mạo, coi trọng nhất là danh tiếng của . Chỉ cần bà c.h.ế.t , Vệ Hành dù là thiên t.ử thì ? Liệu dám ban hôn cho Tạ Yến đang thủ hiếu ?”

“Ta vốn sát hại kẻ vô can, may , kẻ chẳng sống c.h.ế.t như bà cũng chẳng hề vô can.”

Khi xem Ngọc Quỳnh luyện chữ thế nào.

Những tỳ nữ ngày thường vẫn bưng rót nước liền rút đoản đao giấu trong ống áo .

Bịt miệng đám tỳ nữ nô bộc của Tạ mẫu, xoẹt một tiếng, cắt đứt cổ họng.

Loading...