Ánh sáng màu vàng toả sáng cả vực sâu, đó nháy mắt liền thu nhỏ , thành một viên châu (ngọc) màu đỏ rực to bằng ngón cái, ánh sáng lấp lánh tràn đầy màu sắc.
Hoàng Bắc Nguyệt từ lưng Băng Linh Huyễn Điểu nhảy xuống, trong nháy mắt vết thương ở chân đau đến tận xương, nàng c.ắ.n răng kêu khẽ một tiếng, khập khiễng qua, nhặt lên viên châu tràn ngập màu sắc sáng lung linh.
Cơ thể của Băng Linh Huyễn Điểu phát màu sắc óng ánh, dựa ánh sáng đó thể thấy trong hạt châu một ngọn lửa nhỏ đang bốc cháy, mà Diễm Tâm Sư, chính là Hoả Diễm ma thú đang thoi thóp.
Nhắm mắt , tâm thần động, thể cảm giác vết thương của Hoả Diễm ma thú nặng, trong cơ thể nó gần như còn một chút nguyên khí, lúc ánh mắt nửa mở nửa khép.
Hình như cảm nhận ý thức của Hoàng Bắc Nguyệt , Hoả Diễm ma thú mở to mắt một chút, : “Ta nhớ , lính đ.á.n.h thuê xông Thành Tu La, ngươi là nha đầu bên cạnh vương ngày đó.”
“ .” Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác thành tựu nó, đây chính là con thú đầu tiên nàng phong ấn, hơn nữa còn là một con ma thú đẳng cấp cao!
Thông qua Bùa Phong Thú, nàng thể nhận con ma thú đến cấp tám, với cấp bậc biến thái , nếu nó ở trạng thái bình thường, đừng là bắt nó, cho dù chỉ tới gần thôi cũng sẽ nó đốt cháy thành tro! Chỉ là con Hoả Diễm Ma Thú cũng quá xui xẻo, hết tự kỉ đến đắc ý, lúc biến thành một con chuột nhỏ chạy ngoài tỏ vẻ đáng yêu thì gặp Hoàng Bắc Nguyệt.
Nàng là loại quang minh chính đại, đối mặt với ma thú cấp tám đương nhiên nhắm ngay thời điểm nó yếu nhất mà xuất một kích chí mạng!
“Hừ!” Hoả Diễm Ma Thú nặng nề hừ một tiếng, cảm giác lừa gạt: “Nếu ngươi và vương thật sự là bằng hữu với , tại chịu sớm?”
“Không ?” Hoàng Bắc Nguyệt nó, nàng cảm thấy con Hoả Diễm Ma Thú cũng vài phần nhân tính, ít nhất hiện tại nó quả thật đang hối hận.
“Lúc nãy là ngươi bậy!” Hoả Diễm Ma Thú khó chịu rống lên một câu, đương nhiên tiếng rống chẳng còn mấy phần uy thế.
“Ngươi hỏi Phong Liên Dực , xem dám càn khi thấy ?” Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, vẻ mặt gian tà .
Hoả Diễm Ma Thú dám tiếp nữa, tuy nữ nhân loài phân biệt thật giả, nhưng nhỡ là thật thì ?
“Nếu ngươi cùng vương là bằng hữu , lúc nãy tay với ?” Hoả Diễm Ma Thú vẫn chút nghi hoặc, chẳng lẽ giữa nữ nhân và vương thù lớn gì ?
“Đã phong ấn ngươi, cũng sợ cho ngươi , sự thật là Tu La vương, nên sẽ để bất luận kẻ nào chắn đường , khiến vui”. Trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt lộ một tia lạnh lùng, khẩu khí cũng vô cùng bất thiện.
Hoả Diễm Ma Thú mở to hai mắt: “Sao… thể như thế ?”
“Đó là tâm nguyện của Âm Hậu, nhưng vì cứ dồn hết lên ? Thứ là một cuộc sống tự do, thứ các ngươi thể cho !”
Hoàng Bắc Nguyệt xong cũng nhiều lời với Hoả Diễm Ma Thú nữa, dù vết thương ở mắt cá chân của nàng vẫn còn đau!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-293-phu-nguyen-vo-nat.html.]
Nàng cắt đứt liên hệ với Hoả Diễm Ma Thú trong Bùa Phong Thú, đó đem hạt châu màu đỏ bỏ nạp giới.
“Chủ nhân, thương thế của …” Thấy miệng vết thương của nàng chảy m.á.u ngừng, Băng Linh Huyễn Điểu lo lắng .
“Không .” Hoàng Bắc Nguyệt cánh của Băng Linh Huyễn Điểu, lấy t.h.u.ố.c trị thương do chính nàng luyện chế từ trong nạp giới bôi lên, Chi Chi một bên giúp đỡ, bàn tay nhỏ bé cầm lấy miếng vải sạch cẩn thận sạch vết thương cho nàng. Tiểu Hổ ở một bên buồn bã nàng, giống như thương chính là nó .
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Xử lý miệng vết thương một nửa, Thiên đại Đông Nhi cũng chầm chậm tới, trận đại chiến quá mức mạo hiểm, đây chính là loại chiến đấu cấp cao, thực lực của nàng thể chen chân .
Ma thú cấp tám đối chiến với Thần thú cấp bốn và siêu cấp Linh thú, còn Thuật Bùa Chú quỷ dị của Hoàng Bắc Nguyệt nữa, tất cả những thứ đối với nàng mà giống như là hai cái thế giới khác , quá cường đại !
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nàng, Thiên đại Đông Nhi bắt gặp ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt thì nét mặt cứng , mãi một lúc mới : “Thật ngại quá, kịp giúp đỡ.”
“Ngươi là giúp .” Hoàng Bắc Nguyệt .
“Ngươi xem thường thực lực của ?” Thiên đại Đông Nhi giống như con mèo dẫm đuôi, lập tức đầu nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ một tiếng: “Trên đại lục , thực lực là thứ quyết định tất cả, lời cũng sai”.
Gương mặt của Thiên đại Đông Nhi chút đỏ lên, thở dài : “Ta vẫn luôn một mực cố gắng, tất cả chỉ vì hy vọng một ngày nào đó, ngươi thể với cặp mắt khác.”
“Cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt dường như rõ ràng nên ngẩng đầu lên hỏi , dù miệng vết thương hiện tại đau, ảnh hưởng một ít đến thần trí của nàng.
“Không gì.” Thiên đại Đông Nhi như việc gì lắc lắc đầu, đó như nghĩ tới cái gì, liền hỏi: “Ngươi quen với Vương của Thành Tu La?”
Hoàng Bắc Nguyệt phủ nhận, chỉ mỉm gật đầu.
Thiên đại Đông Nhi cúi đầu suy nghĩ, : “Chẳng lẽ hiện tại Tu La vương ở trong Thành Tu La mà đang ở bên ngoài?”.
Nha đầu thật thông minh, nếu để cho nàng đoán tiếp chừng nàng sẽ đoán thứ, cho nên Hoàng Bắc Nguyệt liền lên : “Mau rời khỏi nơi , động tĩnh lẽ sẽ đưa của Thành Tu La tới đây đấy.”
Thiên đại Đông Nhi ngẫm thấy cũng đúng, dù gì bây giờ cũng là thời điểm thích hợp để đoán già đoán non. Nàng định cất bước thấy Hoàng Bắc Nguyệt khập khiễng , bởi liền vươn tay : “Để đỡ ngươi.”
Ở nơi nhất nên gọi Triệu Hoán thú , nếu gây động tĩnh quá lớn sẽ dễ dàng phát hiện, cho nên cứ bộ là nhất.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng từ chối, vươn tay nắm lấy tay của Thiên đại Đông Nhi, hai chậm rãi khỏi vực sâu.