Hồng Liên mặc dù cuồng vọng kiêu ngạo, nhưng vẫn một lời trúng đích. Ngay cả mặt mũi cũng dám lộ, thể là cao thủgì? Gạt khác nhưng gạt nàng!
Ẩn ở trong rừng, Hoàng Bắc Nguyệt bật , Hồng Liên phí công nàng lộ mặt, mặc dù là bừa bãi nhưng cũng ngốc. Lúc thậm chí so với Mạnh Kỳ Thiên cũng thông minh!
Nàng một tiếng, chậm rãi ngoài, : “Hồng Liên các hạ hôm nay trong l.ồ.ng thú dồn chân tường mà vẫn dõng dạc như thế.”
“Nguyệt Dạ!” Vừa thấy mặt nạ quỷ k.h.ủ.n.g b.ố, Hồng Liên liền nhận nàng, lúc đầu ở đại hội liên minh lính đ.á.n.h thuê náo động nhiều. Tuổi nhỏ như thế, nhưng là luyện d.ư.ợ.c sư lợi hại, bình thường thể sánh .
“Tại ngươi ở chỗ ?”
“Chỗ chỉ Hồng Liên các hạ thể tới, tại hạ thể tới ?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên tới, lúc ngang qua Mạnh Kỳ Thiên, ánh mắt mặt nạ âm lãnh liếc một cái.
Ngày đó ở trong hoàng cung nước Bắc Diệu, truy đuổi thật thê t.h.ả.m! Thậm chí Nhã hoàng hậu cũng….
Mạnh Kỳ Thiên hiển nhiên khắc sâu ấn tượng với nàng, Mạnh Kỳ Thiên đầu óc thông minh lập tức liên hệ với chuyện, đó liền : “Xem , Nguyệt Dạ các hạ cùng mục đích của chúng giống .”
“Không sai!” Hoàng Bắc Nguyệt che giấu chút nào, cũng cần giấu diếm, ở hoàng cung nước Bắc Diệu đ.á.n.h một trận, Mạnh Kỳ Thiên nàng dính dáng tới Vạn Thú Vô Cương.
Nhã hoàng hậu khi phó thác trâm hoa sen bạch ngọc của Vấn Thiên cho nàng, chuyện cũng giấu Mạnh Kỳ Thiên.
“Nguyệt Dạ các hạ, ngươi đối nghịch với Điện Quang Diệu là kết quả gì ?” Mạnh Kỳ Thiên lạnh lùng híp mắt uy h.i.ế.p .
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ, : “Tại hạ cần , tuy nhiên một việc tại hạ từng , Mạnh Kỳ Thiên các hạ ?”
“Ngươi lời gì cứ thẳng, nhảm nhiều gì!” Hồng Liên mất kiên nhẫn hô lên.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên liếc ả một cái, khuôn mặt giống như đúc khiến nàng thật khó chịu!
“Năm đó Điện Quang Diệu cùng thành Tu La hợp lực, nhưng ngăn nổi một vị Hiên Viên Vấn Thiên, việc , hai vị ?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên .
Hồng Liên xong liền giận dữ, hễ cứ c.h.ử.i bới Điện Quang Diệu ả đều thích !
“Hừ! Năm đó Hồng Liên cùng Mặc Liên của Điện Quang Diệu bất tài, đổi thành hôm nay cùng Mặc Liên thì Hiên Viên Vấn Thiên là cái gì!”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, Hồng Liên quả nhiên cuồng vọng quá mức, trời cao đất rộng! Năm đó Thánh Quân cũng thất bại, ả thì gì? Tuy nhiên Mặc Liên của thế hệ đối đãi cẩn thận.
Hồng Liên chỉ tức giận, Mạnh Kỳ Thiên nghĩ theo hướng khác, đôi mắt dài nhỏ nhíu , như rắn âm lãnh giảo hoạt.
“Nguyệt Dạ các hạ , chăng đồ của Nhã hoàng hậu cùng Vạn Thú Vô Cương cất giấu tại Biệt nguyệt sơn trang hiện tại đều trong tay các hạ”
Hoàng Bắc Nguyệt , thầm nghĩ: ngươi đoán đúng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-346-tam-tri-ben-ngoai-hoa-hon.html.]
“Cái gì? Ngươi lấy Vạn Thú Vô Cương ?” Hồng Liên kinh ngạc lớn tiếng hỏi. Mặc dù đáp , nhưng Hoàng Bắc Nguyệt phủ nhận, liền tám chín phần là nhanh chân đoạt !
Khốn kiếp! Thánh Quân dặn dò cẩn thận nhiệm vụ , bây giờ thành, ăn thế nào với Thánh Quân đây?
“Vạn Thú Vô Cương là của ! Đừng hòng kẻ nào cướp !” Hồng Liên chọc giận, kết giới sư Tiểu Đăng Lung đang duy trì kết giới bên cạnh, nổi giận gầm lên một tiếng, triệu hồi Thôn Thiên Hồng Mãng , lửa cháy ngùn ngụt từ đất tuôn thiêu đốt một tầng quang lao mỏng.
Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng hô to: “Tiểu Đăng Lung, nhanh rời !”
Tiểu Đăng Lung thấy khí thế kháng cự , vội vàng xoay bỏ chạy! xoay , Thôn Thiên Hồng Mãng mở lớn miệng, lực hút mãnh liệt khiến Vạn vật Quang lao nghiêng ngả, nhanh hút trong miệng Thôn Thiên Hồng Mãng, mà Tiểu Đăng Lung mới xoay chạy vài bước cũng hút !
“A…” nàng hét t.h.ả.m một tiếng, Hồng Liên bóp c.h.ặ.t cổ.
“Nha đầu thối c.h.ế.t tiệt! Cả gan ám toán !” Hồng Liên ngón tay dùng sức, suýt c.h.ặ.t đứt cổ Tiểu Đăng Lung.
“Buông cô !” Hoàng Bắc Nguyệt rùng , lắc định cứu Tiểu Đăng Lung, nhưng Mạnh Kỳ Thiên triệu hồi Độc Giác Thú của , vù gió cuốn qua, ngăn cản Hoàng Bắc Nguyệt!
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng : “Ngươi nếu dám thương tổn cô , tương lai nhất định đòi Điện Quang Diệu trả gấp mười !”
Độc Giác Thú của Mạnh Kỳ Thiên ngăn cản nàng, mà vô thần thú ở xung quanh như hổ rình mồi bao vây bọn họ.
Hồng Liên thoáng qua xung quanh, tình huống bất lợi, liền nháy mắt trao đổi với Mạnh Kỳ Thiên.
“Nguyệt Dạ các hạ chiếm Vạn Thú Vô Cương, hơn nữa sớm chuẩn , dùng kế điệu hổ ly sơn dẫn dắt Mặc Liên tôn thượng rời !” Mạnh Kỳ Thiên khẩy .
“Quá khen.” Hoàng Bắc Nguyệt khiêm nhường tiếp nhận, mắt chằm chằm cổ tay của Hồng Liên đang bóp cổ Tiểu Đăng Lung, âm trầm : “Thả cô !”
“Thả nó, cái gì?” Hồng Liên ngạo mạn . Không ngờ nha đầu cũng giúp đàm phán điều kiện lợi!
Hoàng Bắc Nguyệt : “Ta thể thả ngươi !”
“Không , Vạn Thú Vô Cương.” Hồng Liên voi đòi tiên.
“Không ! Chủ nhân, thà rằng c.h.ế.t cũng ngươi đem Vạn Thú Vô Cương giao cho ả!” Tiểu Đăng Lung vội đến mức đỏ cả mắt, nếu trong tay hiện một cây đao, nàng tuyệt đối tự gì!
Hồng Liên phẫn nộ tát nàng một cái: “Câm miệng!”
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng : “Hồng Liên, mơ tưởng cũng mức độ, đáp ứng thả ngươi , là nhượng bộ lớn nhất. Ngươi điều, cùng lắm thì liều mạng ở đây, đừng kẻ nào mong sống !”
Hồng Liên là quen uy h.i.ế.p, đương nhiên thấy liều mạng thì liều mạng! Mạnh Kỳ Thiên tỉnh táo hơn, lập tức lên tiếng : “Được, Nguyệt Dạ các hạ chuyện giữ lời.”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Đương nhiên!” Hoàng Bắc Nguyệt phất phất tay về phía . Đám thần thú như hổ rình mồi vây xung quanh lời lui về phía từng bước, nhường một lối .