Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 363 Tương Vương có mộng
Cập nhật lúc: 2026-05-01 20:53:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách xa bên Huyền Âm đang nhếch miệng đột nhiên ngừng hình, tại gương đồng một mảnh đen nhánh, cái gì cũng thấy!
“Sao thế ?” Ngụy Võ Thần hô to, “Người ?”
Huyền Âm thử mấy cái khẩu quyết, trong tay kết mấy cái ấn, gương đồng bất kỳ biến hóa nào, một mảnh tối như mực.
“Điều …” Huyền Âm lắp bắp , “Bọn họ hình như hoàng cung”
“Ngươi cái gì?” Ngụy Võ Thần nhéo quần áo Huyền Âm, “Sao hoàng cung? Ngươi rõ chứ!”
Huyền Âm vẻ mặt cầu xin : “Cả thành Huy Kinh, chỉ hoàng cung là ánh mắt của tới , bởi vì phía ngoài hoàng cung một tầng kết giới cường đại, căn bản thể đột nhập ”
“Nguy !” Ngụy Võ Thần đẩy Huyền Âm , đó nhanh ngoài, một bên dăn dò “Đi coi chừng phía ngoài hoàng cung, Yên Nhiên, ngươi cho tiến cung , tìm hiểu tình huống trong cung !”
“Vâng” Ngụy Yên Nhiên lạnh lùng bóng lưng của , kêu một cung nữ đây, dặn dò vài câu cho cô tiến cung.
“Phụ đừng vội, bọn họ đều là cao thủ, tự chừng mực, sẽ gây động tĩnh gì liên lụy đến phụ .” Ngụy Yên Nhiên ôn tồn an ủi.
Ngụy Võ Thần cũng nghĩ đến điểm , rât yên tâm về của , tuyệt đối sẽ xúc động nháo sự gây phiền toái. Nhiều năm theo , nếu ngay cả quy củ của đều hiểu thì sớm c.h.ế.t mấy trăm !
tại , trong lòng vẫn cảm giác lo sợ bất an.
Cả hoàng cung kết giới bao phủ, lẻn lập tức sẽ Người của thành Tu La phát hiện, tuy nhiên nếu là cao thủ thể lặng yên một tiếng động trong cung, đó ngoài.
Chỉ cần cẩn thận bắt , sẽ việc gì.
Người của Ngụy Võ Thần nghĩ mặc đồ đen vô ý mới xông hoàng cung, giờ phút hẳn là sợ phát hiện hơn bọn , vì một .
Tuy nhiên, nếu coi Hoàng Bắc Nguyệt tư duy như bình thường thì sai lầm!
Trong lúc đó, bóng dáng nàng linh hoạt như con thoi xuyên qua các cung điện, cuối cùng , từ lúc nào mặc quần áo cung nữ, đó bay nhanh về hướng Cung Vị Ương phòng thủ nhất sâm nghiêm.
Những đuổi theo tới gần Cung Vị Ương, đột nhiên cảm giác bất thường, đang rút lui liền một nữ t.ử phía hô lên: “Thích khách! Có thích khách! Nhanh bắt thích khách!”
“Hỏng !” Những đó trong lòng ‘lộp bộp’ một tiếng, lập tức định rời , đó , bên liền ‘ầm ầm’ một tiếng, lửa cháy bốc cao hơn mười thước!
Mục tiêu lớn như , lập tức dẫn tới binh lính thủ vệ của Cung Vị Ương, cùng với cao thủ thành Tu La trong bóng tối. Sau một lát truyền đến tiếng đ.á.n.h kịch liệt.
Muốn đấu với nàng! Muốn sẽ đùa giỡn bọn họ đến c.h.ế.t!
Hoàng Bắc Nguyệt trốn trong ngõ ngách, hài lòng bên đ.á.n.h .
“Nếu những bắt, tra là của Ngụy Võ Thần, ngày mai đại điển phong Hậu sẽ trò để xem!” Yểm ở trong Hắc Thủy Cấm Lao vui sướng hài lòng , sợ thiên hạ sẽ bấn loạn nha.
Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng giương lên, : “Những thủ vệ ở Cung Vị Ương đều là cao thủ thành Tu La, mấy nhất định sẽ bắt.”
“Chà chà, Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi tận lực quấy nhiễu hôn sự của Phong Liên Dực, là…?” Yểm nửa úp nửa mở , giọng điệu thật sự đáng đ.á.n.h.
“Hắn với , chuyện như ý!” Hoàng Bắc Nguyệt tàn nhẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-363-tuong-vuong-co-mong.html.]
Yểm rùng , : “Phụ nữ thật đáng sợ.”
Hoàng Bắc Nguyệt , đột nhiên phía tiếng bước chân truyền đến, nàng cảnh giác nắm c.h.ặ.t t.a.y, tiếng nữ nhân vang lên: “Ai nha, ngươi vẫn ? Đứng ở đây gì? Mau ”.
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, là chuyện với nàng ?
Một thiếu nữ mặc trang phục giống nàng nép góc tường tới, tựa hồ sợ hãi ảnh hưởng chiến đấu lan đến, cô thoạt hơn ba mươi tuổi, tướng mạo tồi, phong thái của trí thức.
Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, nữ nhân hiền hòa : “Ngươi đừng sợ, chỉ là diễn tấu một khúc cho bệ hạ, diễn tấu sẽ bệ hạ trọng thưởng!”
Nơi ngọn đèn mờ tối, nữ nhân giống Hoàng Bắc Nguyệt, thấy rõ mặt , chỉ mơ hồ thấy y phục cô , liền hiểu là một nhà nên mới chân thành như .
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi, nếu diễn tấu thì chẳng lẽ sẽ ‘răng rắc’ một tiếng?
Loại chuyện xui xẻo nàng cần bận tâm, bình thường sớm đ.á.n.h ngất nữ nhân rời . nghĩ đến Phong Liên Dực ở bên trong, trúng độc bộ dáng gì, một cái, liền do dự một chút.
Lúc do dự, nữ nhân nhét tay nàng chiếc đàn tỳ bà, đó thèm đạo lý đẩy nàng hướng Cung Vị Ương.
Bên ngoài đ.á.n.h , bên thủ vệ Cung Vị Ương bất kỳ nới lỏng gì, ở cửa cung sắc bén nữ nhân , liền cho phép qua.
Nơi ngọn đèn, Hoàng Bắc Nguyệt thể gì khác hơn là bộ nhát gan nhu nhược cúi đầu, trong lòng âm thầm hối hận nên , lát nữa cần nàng một diễn tấu chứ? Nàng nào nhàn hạ thoải mái đàn tỳ bà cho Phong Liên Dực , đàn một nửa khẳng định sẽ nhịn tay ám sát !
Nỗi lo nhanh loại bỏ, khi thấy trong đại điện nhiều nữ t.ử mặc đồ giống nàng đang quỳ mặt đất, nơm nớp lo sợ.
Nữ nhân để nàng quỳ ở cùng, dặn dò nàng cần sợ hãi, tới phía quỳ.
Hoàng Bắc Nguyệt thoáng thở dài nhẹ nhõm một , may là diễn tấu tập thể, nàng sẽ đ.á.n.h loại nhạc cụ tỳ bà, lát nữa thể đ.á.n.h lừa thật giả một chút.
Nhìn một chút thấy nữ nhạc công trẻ tuổi, mỗi đều cầm nhạc khí, cúi đầu quỳ, ai dám ngẩng đầu lên, bả vai run rẩy thể thấy bọn họ thật sự sợ hãi.
Bên một nữ nhạc công xoạch xoạch rơi lệ, kiềm nén tiếng nấc, Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, ngờ đang bắt tay áo nàng, thấp giọng : “Ta sợ hãi”
“Ta cũng sợ hãi.” Hoàng Bắc Nguyệt lấy lệ, nàng thánh nhân, lúc nào cũng thể cứu .
Nữ nhạc công tuổi nhỏ, : “Bệ hạ đêm nay g.i.ế.c hơn sáu mươi nhạc công, sợ, sợ sẽ còn gặp ”.
Trong lòng khẽ run lên, hơn sáu mươi nhạc công đều g.i.ế.c?
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, Yểm vội vàng : “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đừng xúc động, ngươi thể chạy thoát khỏi tay , là vì bất ngờ thả Ma thú Hỏa Diễm , lúc vận khí như .”
“Ta !” Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng lạnh lùng , “Ta ngờ trở nên tàn bạo như !”
“Đoạn tuyệt tình ái, trong mắt căn bản cảm tình gì, ngươi nghiêm khắc gì?” Yểm thờ ơ .
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, vẻ mặt ngưng trọng sát khí!
Một lúc , từ sâu trong tẩm điện truyền đến một tiếng rên thống khổ trầm thấp, như là dã thú thương, tràn ngập bạo ngược!
Một đám nữ nhạc công sợ đến run rẩy mạnh hơn.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Bây giờ là buổi tối, thời điểm độc của phệ tâm đan phát tác mạnh nhất, cắt vết thương, chắt một chén m.á.u mới thể giảm bớt đau đớn đến tận xương tủy .