Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 368 Đại điển sắc phong Hoàng Hậu
Cập nhật lúc: 2026-05-01 20:56:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên nổi danh nhất là sứ thần nước Nam Dực, Tiểu Hầu gia Tào Tú Chi của phủ Hoài Bắc Hầu là công t.ử quần áo lụa là, hoa danh ở Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp ai , ở bên cạnh mười vị mỹ nữ tuyệt sắc hầu.
Tuyết dừng, quang cảnh xung quanh là màu tuyết trắng, mười mỹ nhân của phong tư khác , lăng la tơ lụa, phục trang đẽ phụ trợ, đó chính là phong cảnh thiên nhiên hấp dẫn ánh mắt .
Tào Tú Chi ha ha, mỹ nhân vờn quanh, phú quý ướt át, thật sự ghen ghét c.h.ế.t .
Hắn mang mười vị mỹ nhân lên thành lâu, từng làn gió mang hương thơm qua, một ít quan viên nước Bắc Diệu đây hàn huyên khách sáo, trong lúc đó ánh mắt lơ đãng lưu luyến mười vị tiểu mỹ nhân lụa mỏng che mặt.
“Hoàng thượng giá lâm!” Thái giám kéo dài giọng thông báo, quan viên , lập tức quỳ xuống hành lễ. Sứ thần mỗi nước ở một bên cũng quì xuống nghênh đón.
Hoàng Bắc Nguyệt mang thai, ngẩng đầu cửa thành lâu, một bộ y bào đẽ quý giá tinh xảo màu đen lọt tầm mắt, nàng nao nao, trong đầu hiện Phong Liên Dực mặc quần áo trắng như tuyết, chút cảm khái.
Thái giám cung nữ vây quanh Phong Liên Dực, khí thế uy nghiêm, từng bước sinh phong. Những quan viên cúi đầu, ai dám thở mạnh, thể thấy bọn họ bao nhiêu kính sợ cùng e ngại đối với vị tân hoàng đế .
Màu đen góc áo ở mắt thoáng một cái, Phong Liên Dực qua mặt nàng. Tiếng thái giám the thé truyền tới: “Bệ hạ chỉ, chư vị cần đa lễ, xin lên .”
Mọi tạ ơn lên.
“Bệ hạ, Ngụy đại tướng quân tự đến chúc mừng Hoàng thượng đại hôn!” Thái giám cơ trí vội vàng dẫn Ngụy Võ Thần đến bái kiến.
Ngụy Võ Thần bước , long hành hổ bộ, phong độ của một đại tướng, ha ha hai tiếng, : “Nước Bắc Diệu địa linh nhân kiệt, Hoàng thượng quả thật là rồng phượng trong đám !”
Phong Liên Dực ở thành lâu chậm rãi xoay xa, liếc một cái, lúc , sứ thần ngoại quốc đều phát tiếng hít thở.
Mắt màu tím thâm thúy, tựa như màu tím bảo thạch thượng đẳng, sâu thẳm nội liễm, ánh mắt nhẹ nhàng chớp, liền phong thái kinh diễm tuyệt thế thiên hạ.
Mới thấy cặp mắt màu tím , ai dám đối mặt cùng cặp mắt tuyệt mỹ nhưng lạnh liệt, mà ngay cả Ngụy Võ Thần cũng dám chắc.
Phong Liên Dực quả nhiên bình thường, chẳng trách trong thời gian ngắn thể diệt trừ quyền thế ngập trời Quyền vương, leo lên ngôi vị hoàng đế!
Hôm nay là đại hôn, nhưng thấy hỉ phục, long bào màu đen đẽ quý giá tinh xảo, màu vàng lợt kim tuyến thêu giao long biển cùng một ít mây vờn tinh xảo, đại khí phi phàm, lúc phụ trợ khí phách sát phạt của .
Dung nhan tuyệt sắc, khuynh quốc khuynh thành, nhưng tươi ấm áp, chỉ thâm trầm vĩnh viễn cũng thấu cùng lạnh như băng, quyết định sát phạt lãnh khốc, cùng với khí phách bễ nghễ thiên hạ.
“Nhiếp Chính Vương tự đến, khổ cực .” Nhìn thấy cha vợ tương lai, vẫn lãnh đạm, đặc biệt cao hứng.
Ngụy Võ Thần nét mặt mang , nhưng trong lòng bất mãn, gì cũng là quốc trượng, con gái sắp trở thành hoàng hậu, thế nào thì Phong Liên Dực cũng nên tỏ vẻ nhiệt tình với một chút chứ.
Đại thần thấy tình cảnh như thế, âm thầm vuốt mồ hôi, Hoàng thượng tính cách lãnh khốc, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngụy Võ Thần đương nhiên cũng nhân vật dễ chọc. Hai nếu hợp, sợ rằng nhiều phiền toái.
Để giảm bớt bầu khí hổ, các đại thần bước lên phía chúc mừng.
Công chúa Anh Dạ ở trong đám sứ thần nước Nam Dực, kinh ngạc nam t.ử cách đó xa đông đảo đại thần vây quanh, như hạc lạc trong bầy gà.
Cảm giác vô cùng xa lạ, đây Dực ca mà nàng quen.
Không tại cả buổi sáng hôm nay chuẩn sẵn dũng khí gặp , nhưng giờ đột nhiên biến mất còn chút nào.
Nàng nghĩ, đối mặt với Phong Liên Dực như thể rõ ràng. Nói cho nàng sẽ , hơn nữa chúc phúc đại hôn hôm nay.
Nàng những lời với Dực ca dịu dàng chứ lạnh lùng , khiến ai thể tới gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-368-dai-dien-sac-phong-hoang-hau.html.]
“Sao thế” Anh Dạ thì thào , một đôi tay nhẹ nhàng cầm tay nàng, dùng sức nhéo một chút.
Anh Dạ đầu, thấy Hoàng Bắc Nguyệt lớp khăn che mặt nhạt, hốc mắt Anh Dạ đột nhiên đỏ lên, thấp giọng : “Sao biến thành như ?”
“Người đều sẽ đổi, ngươi thích , như nhớ hình bóng . Hiện tại coi như một xa lạ.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng .
Anh Dạ hít mũi, ở trường hợp cố gắng khống chế cảm xúc của .
Tào Tú Chi dựa gần : “Hai vị phu nhân ?”
Công chúa Anh Dạ liếc một cái, ngoài ý mở miệng mắng , Tào Tú Chi liền hạnh phúc thỏa mãn rộ lên.
“Tiểu Hầu gia thật đúng là diễm phúc, mười vị phu nhân mỗi đều là mỹ nhân tuyệt sắc, thật sự là dọa c.h.ế.t chúng nha!”
Không là quý tộc nào nước Bắc Diệu một câu, liền những khác phụ họa theo, đoàn sứ thần của Tào Tú Chi khiến khác chú ý.
Vì thế, công chúa Hi Hòa cùng bọn họ, là chờ đại điển phong Hậu cử hành xong lúc mới .
Tào Tú Chi khiêm nhường với những đó, kì thực cực nhỏ cũng khiêm nhường. Cây quạt vẽ mười mỹ nhân lay động, như sợ khác tới.
Công chúa Anh Dạ cử động của , khỏi rộ lên: “Người chẳng ngày đắn nghiêm chỉnh!”
Hoàng Bắc Nguyệt cũng đang , nhưng đột nhiên lớn tiếng : “Hóa vị phu nhân của Tiểu Hầu gia mang bầu, chúc mừng Tiểu Hầu gia”
Nụ bên khóe miệng nàng cứng đờ, liền uyển chuyển hàm xúc cúi đầu.
Tào Tú Chi tự nhiên lớn : “Đa tạ đa tạ.”
Một ít nữ quyến quý tộc liền tới chỗ Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vì là sứ thần ngoại quốc, cùng các nàng xung đột lợi ích, lôi kéo một chút cũng thể chiếm danh tiếng ở mặt hoàng thượng.
Bởi nữ quyến liền nhiệt tình theo sát nàng trao đổi kinh nghiệm mang thai, Hoàng Bắc Nguyệt khiêm tốn thụ giáo, các phu nhân nàng đầu mang thai, càng hướng dẫn nhiệt tình.
Trong lòng động, liền cảm giác một ánh mắt lạnh lùng trực tiếp lướt qua , về phía nàng. Nàng hướng ánh mắt đến từ Phong Liên Dực, liền dám ngẩng đầu, bộ thấy, bình tĩnh vài câu với các phu nhân.
Ánh mắt vẫn rời khỏi nàng, Hoàng Bắc Nguyệt trán đổ mồ hôi lạnh, may mà lúc phía dân chúng bắt đầu xao động lên, xa xa tiếng nhạc vui mừng truyền đến.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Là đội ngũ nghênh đón hoàng hậu rốt cuộc trở về!
Phong Liên Dực thể thu hồi ánh mắt, tới bờ thành lâu, nhưng vẫn kìm lòng đầu liếc mắt nữ t.ử quần áo hoa lệ, lụa mỏng che mặt. Nàng ở mặt Tào Tú thẹn thùng cúi đầu, cái khăn che mặt mơ hồ thể thấy một chút ý ngượng ngùng.
Trong lòng hiểu dâng lên một trận lửa giận, n.g.ự.c đau nhứcliên hồi báo !
“Bệ hạ! hỉ kiệu của Hoàng hậu nương nương đến, mời bệ hạ rời cước bộ tới hợp cung, cử hành nghi thức sắc phong” Tiểu thái giám vui mừng .
Vết thương của Phong Liên Dực tự dưng nứt , m.á.u đen thẩm thấu , nhắm mắt, khi mở , trong con ngươi màu tím âm trầm thô bạo.
Tiểu thái giám hoảng sợ, thấy n.g.ự.c ươn ướt vết m.á.u, lập tức sắc mặt đại biến: “Bệ hạ!”
“Vết thương cũ của Bệ hạ tái phát, lo lắng gì? Đỡ bệ hạ hồi cung!” Trong góc khuất, Diễm Tâm Sư của thành Tu La bước quát tiểu thái giám.
“Vâng!” ai dám chậm trễ, mặc kệ đại hôn trọng yếu , hết thảy đều coi trọng bệ hạ là hết!