Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 375 Thích khách trong tuyết

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:03:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Chúc : “Chủ nhân yên tâm, công chúa và Tào công t.ử đều .”

“Ừ, các chuyện khác chờ về, ngươi cho công chúa Anh Dạ cần lo lắng cho , để Anh Dạ cùng Tào công t.ử chuyện cẩn thận một chút, ‘Âm Dương Kính’ của Ngụy Võ Thần lợi hại.” Hoàng Bắc Nguyệt dặn dò.

“Vâng.” Hồng Chúc xong, cũng dài dòng, nàng tin tưởng năng lực Hoàng Bắc Nguyệt, nàng việc gì thì sẽ việc gì, tiếng nàng là .

Nói chuyện với Hồng Chúc xong, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu Phong Liên Dực, nhưng phát hiện nhắm mắt , dựa cây như ngủ .

Trên n.g.ự.c vẫn ngừng chảy m.á.u đen, dựng cả tóc gáy.

Đau nhức như thế ngủ ?

Hoàng Bắc Nguyệt cau mày hô một câu: “Hoàng thượng?”

Trống rỗng trong đất tuyết, bất cứ lời đáp , nàng thầm nghĩ Tu La vương Phong Liên Dực đùa, vẫn nhúc nhích, chẳng lẽ là đau đến ngất ?

Nghĩ như , nàng cũng sợ hãi, hôm nay Phong Liên Dực cần dùng loại phương pháp để xử lý nàng.

Chậm rãi về chỗ , mới đạp xuống tuyết phát tiếng răng rắc răng rắc, tiếng động đặc biệt thanh thúy, cực nhỏ phản ứng.

Hoàng Bắc Nguyệt tới mặt , xổm xuống, theo  ánh tuyết thấy rõ sắc mặt thật sự tái nhợt đáng sợ, mồ hôi trán chảy , cũng phủ một tầng băng sương, bộ dáng của thoạt  tiều tụy vài phần so với bình thường.

Tuy nhiên, vẫn là khuôn mặt cực kỳ tuyệt mỹ, khuynh quốc khuynh thành, liếc mắt một cái thất thần hơn nửa ngày, cảm giác chính lạc.

Nàng định lực siêu nhiên, giống bình thường thấy ngơ ngác địa ngu ngốc sẽ động.

Lén lút vươn tay, giựt băng gạc bừa bộn l.ồ.ng n.g.ự.c , tinh tường thấy vết thương . Đây là đầu tiên thấy ‘kiệt tác’ của , đó nghiêm trọng, tuy nhiên hiện tại chứng kiến mới hít một .

vết thương chảy m.á.u đen thoạt như thối rữa, lan đến tận bên trong cơ thể, dường như xuyên thấu tâm can .

Hóa khi ‘phệ tâm đan’ ăn mòn, vết thương sẽ kinh khủng như .

Tuy nhiên nàng đến bây giờ từng hối hận đả thương thành như , nàng trong lòng xác định, nếu lúc như , thương quá nặng sẽ là nàng!

Đánh với nàng chính là Tu La vương, Phong Liên Dực.

Nhìn vết thương của chút sợ run, đột nhiên lông mi run lên một cái, Hoàng Bắc Nguyệt đình lùi tay , nhưng một tay chộp lấy cổ tay nàng, trong nháy mắt khiến nàng thể nhúc nhích.

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, trong giây lát gặp một đôi mắt màu tím thâm thúy khiến nàng kinh hãi. Đôi mắt xinh như mưa đêm gắt gao quấn quít lấy nàng. Nàng đột nhiên cách nào thoát , chỉ kinh ngạc đối mặt với .

Con ngươi của nàng trắng đen rõ ràng, trong suốt chút hỗn tạp, ánh tuyết chiếu sáng con ngươi tỉnh táo vắng lặng, một tia gợn sóng, cho dù hiện qua mơ hồ, nhưng nhanh biến mất. Ánh mắt trong trẻo sắc lạnh, bài xích bất cứ kẻ nào bên ngoài.

Dưới cái khăn che mặt hồng nhạt, dung mạo thanh lệ như ẩn như hiện, mi như họa núi xa, mũi cao thẳng xinh tuyệt trần, môi hồng nhạt nhẹ nhàng mím, môi cong cong toát vẻ khinh miệt mà lãnh ngạo.

Nàng đêm nay trang điểm đậm, mê hoặc lẳng lơ, như một con b.úp bê trung quốc điêu khắc cẩn thận. lớp trang điểm, ánh mắt thanh lạnh thể che giấu .

Hai lặng lẽ trong chốc lát, trong lúc đó tuyết rơi, từng mảnh bông tuyết từ bầu trời đêm rơi xuống, mưa tuyết rơi bao quanh hai .

Một mảnh bông tuyết nhẹ nhàng rơi lông mi Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt nàng phản xạ điều kiện nhẹ nhàng chớp một cái.

Lần tựa như ma chú, trong nháy mắt khiến nàng thoát khỏi ánh mắt thâm thúy của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-375-thich-khach-trong-tuyet.html.]

“Ngươi sợ m.á.u ?” Phong Liên Dực vẫn cầm lấy tay nàng, giọng thoáng khàn khàn.

Hoàng Bắc Nguyệt nhếch môi, : “Ta càng sợ ngươi tỉnh , ai đưa về.”

Lúc nàng chuyện, thở thổi qua lụa mỏng phiêu diêu hai gò má. Hơi thở  thản nhiên vung qua ch.óp mũi, đột nhiên cầm c.h.ặ.t cổ tay, kéo nàng nhích gần một ít.

“Phụ nữ to gan.” Hắn nhẹ nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm .

Hắn giơ tay lên, kéo chiếc khăn che mặt xuống, đột nhiên xa xa ánh lửa chiếu đến, tiếng la vội vã vọng .

“Bệ hạ! Bệ hạ!”

Hoàng Bắc Nguyệt thể dựa phía , giãy cổ tay nắm : “Người của ngươi tới.”

Phong Liên Dực vui nhíu mi, ngón tay chậm rãi thả nàng .

Hoàng Bắc Nguyệt lên, ngẩng đầu sườn núi cách đó xa. Một đám Người của thành Tu La đuổi về bên , phía bọn họ hình như vài .

“Phu nhân! Phu nhân của ?” tiếng hô to hổn hển , “Nếu phu nhân của xảy chuyện gì ở nước Bắc Diệu, bổn công t.ử để yên các ngươi! Nhất định sẽ khiến nước Nam Dực khơi động binh đao!”

“Vì một phụ nữ mà thôi, Tào công t.ử, chú ý thể diện!” công chúa Hi Hòa uy nghiêm quát lớn.

Tào công t.ử luôn luôn hèn nhát mặt nữ t.ử  hiếm khi kiên cường vùng lên, phẫn nộ : “Ta chẳng bận tâm gì hết, phu nhân nếu xảy chuyện, cũng sống ”.

Lời tức lọt tai khác đều nhạo Tào Tú Chi vì một nhi nữ tình trường mà ngu xuẩn, quả thật là loại phong lưu, vì phụ nữ quan tâm đến bất cứ thứ gì khác.

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Tuy nhiên, đám Hoàng Bắc Nguyệt hiểu theo nghĩa khác.

Tào Tú Chi mặc dù tác dụng gì, nhưng lúc mấu chốt thể phát huy một chút tác dụng.

Quả thật, khi Chiến Dã dặn dò, nếu Bắc Nguyệt quận chúa xảy chuyện gì, mặc kệ mấy thế hệ Tào gia công huân, Phủ Hoài Bắc Hầu cho dù hùng cứ nhất phương cũng sẽ tiêu diệt!

Có uy h.i.ế.p như , dọc đường Tào Tú Chi thể tận tâm hết sức hầu hạ cô nãi nãi như lão tổ tông chứ.

Hơn nữa vẫn công chúa Anh Dạ, nếu Bắc Nguyệt quận chúa tổn thương cực nhỏ, e rằng chẳng thể trở nước Nam Dực, công chúa Anh Dạ lột da ở đây mất!

Hắn Tào Tú Chi thích phụ nữ, đồng thời cũng tôn trọng, trân trọng phụ nữ, cho dù hôm nay là Bắc Nguyệt quận chúa mà là bất cứ tiểu mỹ nhân nào, cũng sẽ tận lực tìm kiếm, tuyệt đối hàm hồ.

Công chúa Hi Hòa điều , bà căn bản Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ theo, nếu , bà sẽ lớn mật gặp mặt Ngụy Võ Thần ở nước Bắc Diệu.

Răn dạy Tào Tú Chi xong, phía Người của thành Tu La liền đẩy nhanh tốc độ đuổi về phía . Bọn họ ngẩng đầu, chỉ thấy phía ánh lửa lấp lánh chiếu tới hình như !

Tào Tú Chi vui mừng khôn xiết, ánh lửa chiếu kết luận đúng là Hoàng Bắc Nguyệt, lập tức chạy như điên tới, để ý hình tượng chính .

“Phu nhân! Phu nhân!”

Tào Tú Chi để ý ánh mắt của , một mực chạy đến mặt Hoàng Bắc Nguyệt, cốt khí quỳ xuống, ôm chân nàng kể.

Cử động thật sự chấn kinh .

Người chạy tới trừ của thành Tu La cùng nước Bắc Diệu, còn của nước Nam Dực, nước Tây Nhung, nước Đông Ly . Nhìn thấy tình cảnh , mỗi đều nhíu mày, thể Tào Tú Chi.

Loading...