Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 383 Tình yêu dành cho tiếng tiêu

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:14:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Người nào cũng phép tới quấy rầy, mặc kệ phát sinh chuyện gì, trời sập xuống bản cung chịu!” Đi ngoài điện, Ngụy Yên Nhiên liền uy nghiêm dặn dò một đám cung nữ.

“Vâng” các cung nữ đồng loạt đáp ứng, Ngụy Yên Nhiên mệt mỏi để dìu lên ghế phượng, về tẩm cung của nghỉ ngơi.

Các cung nữ thở dài nhẹ nhõm một , trong lòng tự nên thế nào, năng thận trọng, một câu cũng nhiều, đều tự việc của .

Mà lúc , một bóng dáng màu đen nhỏ nhắn xinh xắn lặng yên một tiếng động lẻn Cung Vị Ương, xốc lên rèm màn, tới chỗ hoàng đế đang ngủ.

Hắn đang ngủ ?

Nhìn long sàng, công chúa Anh Dạ thật lâu lên tiếng, nên gì, suy nghĩ thật lâu mới chậm rãi tới gần .

trong bóng tối đột nhiên một lá chắn vô hình lao , che mặt nàng, khiến nàng cách nào tiến gần.

Công chúa Anh Dạ sửng sốt một chút, lập tức thấy long sàng nhúc nhích một chút, trong khí sự tức giạn tràn ngập. Nàng kìm lòng rùng , nhớ khi còn bé, ghét nhất khác quấy rầy . Mỗi lúc tức giận cũng khiến nàng sợ hãi ngừng.

Không ngờ nhiều năm qua một nữa lĩnh giáo.

“Dực ca ca… .” công chúa Anh Dạ thì thào mở miệng, giọng yếu.

Đôi mắt đang ngủ chậm rãi mở , hiển nhiên quấy rầy nên mất hứng, màu tím sẫm trong con ngươi né vẻ sắc lạnh.

“Anh Dạ?” Không đầu, cũng đoán là ai, đời gọi là ‘Dực ca ca ’, chỉ công chúa Anh Dạ của nước Nam Dực.

Hắn đoạn tuyệt tình ái, nhưng mất trí nhớ, từng li từng tí chuyện ở nước Nam Dực vẫn tồn tại trong trí nhớ của . Mười năm thể nào quên.

Nghe gọi tên của , công chúa Anh Dạ trong nháy mắt vui mừng lẫn sợ hãi. Cảm xúc suýt khiến nàng sinh ý nghĩ an phận, nhưng lập tức lời tiếp theo của thì tâm tình mừng như điên lập tức nước lạnh dội tắt.

“Công chúa của nước Nam Dực dám cả gan nửa đêm xông tẩm cung của Trẫm, sợ truyền phá hủy thanh danh công chúa ?” Lời lạnh lùng trêu tức khiến lòng của nàng đau nhức.

Môi tái nhợt mấp máy một chút, Anh Dạ : “Bắc Nguyệt đúng, đến gặp ngươi một lân, rõ ràng với ngươi, cả đời sẽ chìm đắm trong sương mù của ngươi mà .”

Phong Liên Dực một tay chống đỡ thể, bả vai uể oải dựa gối mềm, dáng vẻ lười biếng nàng, song hai chữ ‘Bắc Nguyệt’ thì chút nhíu mày: “Bắc Nguyệt là ai?”

Cái tên ‘Bắc Nguyệt’, hình như đầu tiên thấy. Tên một xa lạ vốn quan tâm, nhưng tại , cái tên như b.úa tạ ngàn cân đập trái tim của .

Công chúa Anh Dạ giật , lập tức tự giễu : “Cũng qua mấy năm, ngờ trí nhớ hoàng thượng còn quá kém, thể Hoàng thượng nhớ kỹ tên, thật sự là thật đáng mừng, vinh hạnh hết sức.”

Phong Liên Dực sắc mặt âm trầm xuống, con ngươi hẹp dài híp , vẻ nguy hiểm như dã thú thẩm thấu .

“Ta hỏi ngươi, Bắc Nguyệt là ai?”

Hắn cố chấp như cùng bộ dáng âm lãnh khiến Anh Dạ sợ run thật lâu, trong lòng tiếng vọng âm thanh dâng lên, ngừng lặp : tại biến thành như ?

“Hoàng Bắc Nguyệt, con gái mà trưởng công chúa Huệ Văn để , phụ hoàng khâm ban cho Bắc Nguyệt quận chúa, phế vật của thành Lâm Hoài . Năm năm mất tích ly kì.” công chúa Anh Dạ một , đó, lạnh lùng rộ lên hỏi, “Hiện tại, Hoàng thượng chút ấn tượng ?

Ấn tượng, đúng là chút ấn tượng, một ở nước Nam Dực như , , nhưng rõ vì ở trong lòng sinh cảm giác như thế?

Hoàng Bắc Nguyệt, Hoàng Bắc Nguyệt… Trong trí nhớ những chuyện liên quan đến cái tên mơ hồ. Nếu hiện tại công chúa Anh Dạ nhắc tới, đời cũng sẽ nhớ tới một như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-383-tinh-yeu-danh-cho-tieng-tieu.html.]

Có cái gì ?

Phong Liên Dực bỗng nhiên lên, bước bắt tay công chúa Anh Dạ, hung hăng : “Mang Trẫm gặp cô !”

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Anh Dạ hoảng sợ, bởi vì chột , tay chút run rẩy, nàng từ nhỏ bao giờ dối , bởi vội vàng, “Cô , cô ở nước Nam Dực, Hoàng thượng đùa gì ?”

“Nước Nam Dực Trẫm cũng , !” Phong Liên Dực căn bản để ý tới nàng giãy dụa. Hắn hiện tại gặp Bắc Nguyệt quận chúa , ai ngăn .

Anh Dạ khó tin ngẩng đầu: “Ngươi tại nhất định gặp cô ?”

“Trẫm gặp, cần lý do với ngươi ?” Ánh mắt Phong Liên Dực lạnh lẽo, căn bản tha hứa bất kỳ kẻ nào trái lệnh !

Anh Dạ ngẩn , trong lòng cảm giác khác thường, nhưng kịp ngẫm nghĩ nữa, Diễm Tâm Sư liền vội vội vàng vàng tới ngoài điện, cung nữ ngăn cản.

“Đại nhân, Hoàng hậu nương nương dặn cho phép bất kỳ ai quấy rầy.” Gian ngoài cung nữ thấp giọng .

“Đi bẩm báo bệ hạ, Người đeo mặt nạ quỷ xuất hiện !” Diễm Tâm Sư mặc kệ cái gì hoàng hậu hoàng hậu, điều bệ hạ nghỉ ngơi, cũng dám càn xông .

Vẻ mặt cung nữ lộ rõ khó xử, ai dám , nếu chọc giận Hoàng thượng, nên cái gì bây giờ?

“Đồ vô dụng!” Diễm Tâm Sư trừng mắt những phụ nữ một cái, đẩy bọn chúng tới , mắt nhấc liền thấy Phong Liên Dực cầm tay một cái thiếu nữ tới.

“Bệ hạ!” Diễm Tâm Sư bước tới, đằng đằng sát khí địa trừng mắt Anh Dạ, “Nữ nhân là thích khách?”

“Ta thích khách!” công chúa Anh Dạ lớn tiếng , nàng trở thành thích khách!

Phong Liên Dực lạnh lùng hỏi: “Làm ?”

Nhìn thấy Anh Dạ năng lực phản kháng, Diễm Tâm Sư liền thèm quan tâm nàng, lập tức : “Bệ hạ, Người đeo mặt nạ quỷ xuất hiện! Giờ phút của chúng bao vây trong hoàng cung! Lần chắp cánh cũng bay !”

Công chúa Anh Dạ tối sầm mặt, thể mềm nhũn, suýt co quắp tê liệt ngã mặt đất, trong đầu choáng váng, trong thời gian ngắn  nghĩ điều gì, trong lòng chỉ lúc nàng hại Bắc Nguyệt bi t.h.ả.m!

Nếu nàng ngang ngạnh cung gặp Phong Liên Dực cuối, Bắc Nguyệt sẽ vì nàng mạo hiểm , nàng vốn là trọng phạm truy nã hoàng bảng!

“Người đeo mặt nạ quỷ?” ánh mắt Phong Liên Dực chợt lóe, buông tay Anh Dạ , giao nàng cho Diễm Tâm Sư, “Canh chừng công chúa Anh Dạ!”

“Công chúa Anh Dạ?” Diễm Tâm Sư sáng mắt lên, ngờ công chúa của nước Nam Dực chạy đến hoàng cung của nước Bắc Diệu bọn họ!

“Bệ hạ xin yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ canh chừng nghiêm ngặt!”

“Dực ca ca!” Thấy Phong Liên Dực đưa nàng cho khác, chính ngoài, Anh Dạ giãy dụa cũng theo.

Phong Liên Dực lạnh lùng đầu liếc nàng một cái luôn.

Anh Dạ ngẩng đầu, Diễm Tâm Sư khặc khặc quái dị, : “Người đeo mặt nạ quỷ….”

“Cô hại bệ hạ độc tính ngày đêm hành hạ, bệ hạ bắt , nhất định sẽ khiến cô sống bằng c.h.ế.t! Công chúa, lúc , ngươi đừng quan tâm chuyện của khác, cân nhắc chính .”

Anh Dạ mày liễu dứng , lấy uy công chúa đến uy nghiêm : “Hừ, ngươi nếu gọi một tiếng công chúa, nên phận của ! Ta mặc dù là lặng lẽ đến nước Bắc Diệu, nhưng hoàng tới nước Bắc Diệu, xảy chuyện gì, hoàng nhất định sẽ tha!”

“Chà chà.” Diễm Tâm Sư chép miệng, tà ác : “Công chúa như , thật động ngươi thì hoàng chúng ?”

Loading...