Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 392 Ba ngàn người bị giết oan
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:32:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng lâu thấy trong gió tuyết tiếng bước chân dồn dập đến gần gian phòng của nàng, cẩn thận mở cửa sổ, một bóng chậm rãi tiềm ẩn .
Quả nhiên là hướng về phía nàng!
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng , nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay.
Dám đến, sẽ khiến ngươi đường về!
Tiếng bước chân lén lút tới gần giường của nàng, một bóng ma cao lớn nhưng vén rèm lên, chỉ ở bên ngoài, hình như dám lén.
“Không bệ hạ rốt cuộc gì? Nữ nhân bụng to thì gì ho chứ?” Giọng nhỏ, vạn phần khó hiểu.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, đây là ý gì? Phong Liên Dực phái tới g.i.ế.c nàng?
Suy nghĩ một chút, nọ liền vứt áo khoác lớn qua rèm bên trong, che nàng , miệng thì thào : “Nữ nhân mà Bệ hạ coi trọng, thể , thể đụng .”
Không rõ ý gì, Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu, tuy nhiên cảm giác sát khí, cho nên nắm d.a.o băng, nhất thời hành động thiếu suy nghĩ, tiếp tục giả bộ ngủ.
Người nọ cúi , ôm nàng hợp với áo khoác cùng chăn mền lên
Hoàng Bắc Nguyệt mơ hồ, đây là gì?
Không đợi nàng hiểu rõ, nọ điểm hai cái huyệt đạo, tránh để nàng tỉnh lộn xộn hoặc hô lên.
Loại điểm huyệt , nàng bảy tám tuổi là thể chơi đùa vô tư. Nàng là cao thủ giải huyệt nên lập tức phá mở. Tuy nhiên vì chuyện gì xảy nên nàng quyết định tiếp tục giả bộ ngủ.
Người nọ vác nàng vai, bay nhanh khỏi cửa sổ, mấy cái lên xuống, liền khỏi dịch quán.
Mọi thú Chức Mộng khống chế, ai phát hiện .
Gió gào thét bên tai, bởi vì áo khoác cùng chăn bông che nên lạnh chút nào. Tuy nhiên để gói gém mang chút khó chịu.
Huống chi vẫn thỉnh thoảng lẩm bẩm: “Hóa phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cũng nặng lắm.”
Tốc độ nhanh, kém tốc độ của A Tát Lôi. Xoạt xoạt mấy cái lên xuống, tới thì dừng , giọng quen thuộc vang lên.
“Mang tới ?” Là giọng của Diễm Tâm Sư!
Nghĩ đến chuyện với Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm giác nguy hiểm l.i.ế.m môi
“Mang đến .” Người nọ cung kính , đó cẩn thận buông Hoàng Bắc Nguyệt , thấp giọng hỏi: “Sư đại nhân, cô rốt cuộc là ai, vì bệ hạ….”
Chưa hết ngừng, nọ như dọa, chân mềm nhũn định quỳ xuống.
Hoàng Bắc Nguyệt sợ quỳ xuống sẽ vứt nàng sang một bên, nêu thế, nàng thể giả bộ ngủ nữa!
Tuy nhiên may mắn là khi quỳ xuống, Diễm Tâm Sư quát khẽ : “Giao cho !”
“Vâng” nọ vội vàng nâng nàng phía , định giao cho Diễm Tâm Sư, tuy nhiên một bàn tay nhanh ch.óng vươn tới, cường thế ôm lấy nàng.
“Bệ hạ” Diễm Tâm Sư thấp giọng , “Thuộc hạ đưa cô .”
Chưa trả lời, ôm nàng xoay trở về.
Từ khe hở áo khoác, thể thấy đây là một tòa nhà khác biệt. Trong viện Tu Trúc xanh biếc. Nhiều tuyết rơi như mà vẫn c.h.ế.t, lá cây một màu xanh biếc, cao ngất thẳng. Trong gió tuyết, lá cây phát tiếng lả tả.
Nàng ôm một căn phòng ấm áp, cái mũi gió thổi lâu khiến ngứa, suýt hắt , mặc dù nhịn nhưng thể vẫn run nhẹ một cái.
“Tỉnh dậy ?” Phía đỉnh đầu truyền đến giọng trầm thấp, lạnh lùng, âm sắc mang theo binh khí, thở sát phạt.
Hoàng Bắc Nguyệt thể cứng đờ, mặc dù sớm đoán , tuy nhiên tiếng của thì giật một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-392-ba-ngan-nguoi-bi-giet-oan.html.]
Phong Liên Dực, ngươi định như thế nào?
Đặt nàng nhẹ nhàng thượng, bỏ áo khoác , cúi đầu khuôn mặt của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, vô lực hạ mắt xuống, mặt khăn che mặt, phòng đèn đuốc sáng rực, bộ dáng của nàng thể che giấu , tất cả đều rơi mắt .
Tựa hồ gì ngoài ý , khuôn mặt nàng thanh lệ thoát tục, tinh sảo tuyệt sắc. Dưới lông mi cong v.út che ánh mắt trong trẻo, như là ngôi sáng giữa trời đêm, chiếu thẳng lòng .
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn gió lạnh thổi trúng ửng đỏ động lòng , vành tai xinh tuyệt trần, chiếc cằm nhọn, quai hàm thon thả. Quả nhiên là giai nhân tuyệt sắc.
Hắn vô thức mặt nàng, sợ run một hồi lâu, trong lòng mơ hồ cảm giác. Hắn chờ giờ khắc lâu. Thời gian buồn chán rốt cuộc chờ .
Nàng cúi đầu, trầm mặc lên tiếng, ngay cả lông mi vẫn nhúc nhích, giống như một đứa bé.
“Ngươi vì lời nào?”
Hoàng Bắc Nguyệt giật , lặng lẽ khổ, ý gì đây?
Xem , phát hiện nàng là Nguyệt Dạ hoặc là mặc áo choàng đen, nếu , sẽ khách khí như thế?
Nguyệt Dạ cùng Hí Thiên đều là cực kỳ nguy hiểm, cho dù tự phụ, cũng chút phòng tới gần nàng, cho dù nàng dựa trong n.g.ự.c .
Nàng bây giờ là Nguyệt phu nhân của Tào Tú Chi, mà khuya khoắt phái lén lút mang nàng , lặng lẽ đưa đến biệt viện , như là ý gì?
Trước khi nàng hiểu rõ thì . Hơn nữa hiện tại nàng điểm huyệt đạo, thể động, thể .
Nhìn thấy nàng vẫn nhúc nhích, trầm mặc lên tiếng, Phong Liên Dực nàng điểm huyệt đạo, bởi duỗi tay mở huyệt đạo cho nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt giật , lập tức kéo áo khoác , : “Bệ hạ đây là ý gì?”
Nàng cúi đầu, ngẩng đầu , động tác như , thể là vì sợ hãi mà dám thẳng, ngược là cao ngạo ngẩng đầu, để mắt.
Phong Liên Dực nhíu mi, nữ nhân vì to gan như ?
“Tào Tú Chi, xứng với ngươi” Phong Liên Dực lạnh lùng .
Hoàng Bắc Nguyệt nhạo, : “Hắn xứng, thế nào xứng đôi đây?”
Nói xong, nàng ngước con ngươi trong suốt thản nhiên quét mắt một cái.
Ánh mắt sáng ngọc kinh , Phong Liên Dực cũng khỏi giật một cái, : “Hắn bảo vệ ngươi, cho nên ngươi sống ở đây .”
“Bệ hạ bận tâm quá rộng, ngay cả chuyện nhà của khác đều bận tâm. Phu quân của bảo vệ thì liên quan gì tới bệ hạ?”
Đáy mắt màu tím nhạt né chút giận dữ, Phong Liên Dực lên, lạnh lùng xoay , “Ngươi chỉ là một phụ nữ nơi nương tựa, Trẫm lấy tánh mạng của ngươi, dễ như trở bàn tay, ngươi nhất điều một chút!”
“ha ha … .” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng hai tiếng, đầu tà tà , “Thành thật mà , rõ ý tứ của bệ h. Biết điều, nghĩa là để một mang bầu như hầu hạ bệ hạ?”
“Trẫm …ý nghĩ như .” Phong Liên Dực nắm c.h.ặ.t t.a.y, vì phẫn nộ như .
Hắn mang nàng tới đây, từng nghĩ tới loại chuyện , đừng nàng là một phụ nữ mang thai, cho dù nàng mang thai, cũng sẽ yêu cầu nàng tới hầu hạ .
Hậu cung của vô nữ t.ử, loại nữ nhân nào đều , thiếu một nàng!
Hắn chẳng qua nàng tai họa, nước Nam Dực dám tư tàng thích khách ám sát , công khai đối nghịch với nên thể bỏ qua.
là nàng, để nàng c.h.ế.t.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt , “Thì là thế, bệ hạ cho , nên cái gì để cảm tạ ngài chia lìa với trượng phu?”
Một câu nhẹ nhàng chọc cơn thịnh nộ đến mức g.i.ế.c !