Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 409 Truy sát trong đêm khuya
Cập nhật lúc: 2026-05-02 10:03:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lôi Long gì, chỉ sợ hãi chạy qua, móng vuốt nắm lấy Ngụy Võ Thần, hỏa tốc chạy khỏi nơi , như đuôi đốt pháo .
Yểm âm lãnh bọn chúng, đáng tiếc thể phong ấn nên thể g.i.ế.c , bằng con sâu cùng sẽ đ.á.n.h tan thành bột phấn.
Hừ, đ.á.n.h ch.ó ngó mặt chủ!
Yểm lúc quên, tính giữa Hắn và Hoàng Bắc Nguyệt thì vẻ Hoàng Bắc Nguyệt mới là chủ nhân, chỉ là thú sống nhờ thôi, bằng cả sủng vật. hiện Hoàng Bắc Nguyệt đang hôn mê, thể phản bác. Hắn liền tự động đem cô gái nhỏ trong lòng là sủng vật của . Nếu nào đó tỉnh ý nghĩ của , nhất định sẽ hành hung một trận.
Lúc Hoàng Bắc Nguyệt tỉnh thì trời sáng, ánh chớp xuyên thủng nên đỉnh đầu rừng rậm Phù Quang thẩm thấu ánh sáng mặt trời nhạt, len lỏi bên , cây cối trong rừng rậm phá hủy ngã trái ngã , mặt đất nhợt nhạt vô hố sâu, mấy t.h.i t.h.ể Phù Quang vắt vẻo cây, còn phát ánh sáng. Nơi chỉ tối hôm qua trải qua đại chiến giống bình thường.
Đầu mơ hồ đau, như trật hết khớp xương, đau đến khó tin, giật nhẹ ngón tay liền đau đến rên lên một tiếng.
“Chủ nhân, nên cử động, đau lắm đấy.” Hồng Chúc vội vội vàng vàng chạy tới, dùng lá cây to đựng ít sương sớm, bưng đến mặt nàng đến, “Uống một chút nước do lá cây Bích Tinh tiết sương sớm, thể chữa thương.”
Hoàng Bắc Nguyệt hé miệng uống một ngụm, quả nhiên ngọt thanh nhuận, chảy xuống cổ họng liền cảm nhận khí di chuyển tẩm bổ các kinh mạch.
Cây Bích tinh là một loại thực vật trân quý thuộc tính mộc, quả của nó là thánh phẩm chữa thương, mà ngay cả sương sớm đọng ở lá cây cũng tác dụng chữa thương, nhiều thương nhân sưu tầm d.ư.ợ.c liệu yêu thích. Hàng năm nhiều đoàn lính đ.á.n.h thuê cùng đội mạo hiểm xâm nhập trong rừng rậm tìm kiếm cây Bích tinh.
Muốn thu thập sương sớm đọng lá Bích tinh cũng dễ, vì lá cây Bích tinh chỉ lớn hơn ngón cái một chút, nhánh cây đầy mũi nhọn, thu thập nhiều sương sớm chắc chắn khổ cực.
“Ngươi vất vả .” Hoàng Bắc Nguyệt áy náy .
Hồng Chúc mở trừng hai mắt, thoáng qua phía : “Sương sớm là tên thu thập.”
Hoàng Bắc Nguyệt đầu , cách vài bước một tảng đá lớn, đó hắc khí ngưng tụ thành bóng ôm tay phía , thản nhiên liếc nàng một cái, liền đầu .
Trong lòng ấm áp, nhớ lúc hôn mê thấy , dùng thể bảo vệ nàng, nếu , nàng sớm Thiên Phạt áp bách thành đống thịt vụn!
“Cám ơn ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt chân thành , đối với Yểm, sớm quen thuộc đến cần cám ơn, tuy nhiên, lúc thấy cảm động.
“Ta cứu ngươi, cứu chính .” Yểm quả thực chẳng thèm ngó tới nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt kéo kéo khóe miệng, : “Ta cám ơn ngươi giúp lấy sương sớm chữa thương.”
Yểm lớn tiếng : “Chỉ tiện tay thôi!”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, trong lòng nhưng tiếp tục đùa giỡn Yểm. Người gần đây da mặt quá mỏng, nhẹ nhàng ‘a’ một tiếng, tròng mắt chậm rãi vòng một chút, hỏi: “Ngụy Võ Thần ?”
“Đi , hiện tại đại khái về đến nước Đông Ly.” Yểm , ánh mắt chậm rãi qua nàng, “Tuy nhiên, cũng sớm c.h.ế.t thôi.”
“ c.h.ế.t!” Hoàng Bắc Nguyệt gắt gao nắm tay, mặc kệ bao nhiêu đau đớn! Không ngờ để Ngụy Võ Thần trốn thoát ! Thiên Phạt của thật lợi hại!
Yểm chậm rãi : “Sau vẫn cơ hội , lúc cũng xem như cho ngươi hiểu thêm sự lợi hại của Thiên Phạt, chuẩn đối phó về .”
Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác Yểm ám chỉ gì đó liền hỏi: “Điều nghĩa là gì?”
Yểm lười biếng xuống, khửu tay chống đỡ thể, đầu , chút yêu tà : “Thiên Phạt là tuyệt kỹ của Linh Tôn, Ngụy Võ Thần chỉ là trò đùa so với !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-409-truy-sat-trong-dem-khuya.html.]
Tuyệt kỹ của Linh Tôn?
Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt chậm rãi đông lạnh nghiêm túc, Thiên Phạt của Ngụy Võ Thần còn gọi trò đùa, Thiên Phạt của Linh Tôn sẽ mạnh cỡ nào?
Nhìn bộ dáng khiếp sợ của nàng, Yểm liền hào phóng giảng giải: “Năm đó nếu thời khắc cuối cùng Quân Ly cùng Hiên Viên Vấn Thiên dùng Thiên Phạt, thể bọn họ phong ấn?”
Nhắc chuyện cũ, Yểm tựa hồ chút phục, tính như trẻ con : “Hai bọn họ đ.á.n.h một , công bằng!”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc xéo một cái, thật đúng là lợi mà vẫn vẻ!
Thiên Phạt - trời trừng phạt là một loại hao tổn tự mới thể phóng xuất sức mạnh cường đại. Để sử dụng Thiên Phạt, triệu hồi thú thuộc họ Rồng, nhưng khi sử dụng để đối phó kẻ địch, chính bản đó cũng thể vẹn thể. Nếu sẽ chuyện khi Hiên Viên Vấn Thiên phong ấn Yểm liền vây c.h.ế.t ở Thành Tu La. Linh Tôn cũng thể biến thành như . Khi đó, bọn họ khẳng định thương nặng.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Mà Yểm chỉ phong ấn thôi, nàng chỉ cần chú ý một chút là sẽ trốn tiếp tục hại nhân gian.
Ma thú thật sự mạnh!
“Yểm, chẳng Thiên Phạt phối hợp với triệu hồi sư ? Vì một Linh Tôn vẫn dùng ?” Hoàng Bắc Nguyệt nghi hoặc hỏi.
“Hắc hắc, Quân Ly như con sâu Lôi Long , ngươi xem, ngay cả triệu hồi sư cùng ký kết khế ước c.h.ế.t mà vẫn sống, thể tưởng tượng biến thái đến mức nào. Hắn thể một sử dụng Thiên Phạt cũng kỳ quái.”
Yểm xong, chép miệng : “Sao khen nhỉ? Hừ! lão quái vật!”
Hoàng Bắc Nguyệt buồn , ở trong lòng Yểm, trời đất chỉ Linh Tôn mới là đối thủ của , cuồng ngạo kiêu ngạo, nhưng khiến chán ghét. Bởi vì nàng , thể bức bách Linh Tôn cùng Hiên Viên Vấn Thiên đến tình trạng , Yểm nhất định sẽ yếu.
Nghĩ đến Linh Tôn ngẫm đến Yểm, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy váng đầu, nếu đối phó cả hai tên , sợ rằng kết cục giống Hiên Viên Vấn Thiên.
“Chủ nhân, tên Yểm chẳng điểm gì để thích cả! Vừa khi tới đúng lúc thấy khinh bạc chủ nhân! hiện tại giả bộ lãnh đạm với chủ nhân!”
Hồng Chúc tính tình đơn thuần, giữ mồm giữ miệng tố khổ trong lòng với Hoàng Bắc Nguyệt, nàng chuyện nam nữ, nhưng nhất định hiểu cảm tình nam nữ.
Hoàng Bắc Nguyệt xong xạm mặt “Khinh bạc?”
“Vâng!” Hồng Chúc nặng nề gật đầu, “Hắn ôm chủ nhân chịu buông tay, sờ vuốt mặt chủ nhân, rõ ràng thừa dịp chủ nhân hôn mê mà sàm sỡ, hảo tới kịp!”
Hoàng Bắc Nguyệt dở dở , trong lòng Yểm cứu nàng liền xem xét thương thế, vặn Hồng Chúc gặp , vì biến thành kẻ cơ hội.
Đáng thương cho Yểm, Hồng Chúc hiểu nhầm. Nàng yên lặng trong lòng thương cảm Yểm một chút, liền : “Yểm, còn trở về hắc thủy cấm lao?”
Yểm tảng đá lớn, đầu nàng, chậm như rùa : “Ngươi thấy khí sáng sớm lưu luyến ?”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn , ngẩng đầu trời xanh trong vắt ngoài rừng cây, ch.óp mũi xẹt qua hương vị bùn đất sáng sớm, mấy thứ đối với nàng đều là chuyện bình thường, tuy nhiên đối với Yểm hàng năm giam giữ ở hắc thủy cấm lao thì lẽ là khát vọng. Nghĩ , Hoàng Bắc Nguyệt nhắc Yểm về hắc thủy cấm lao, để trời xanh , chính bản dưỡng thương .
Sau phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, Hồng Chúc liền từ bên ngoài trở về, thấp giọng : “Chủ nhân, đến gần chúng , bây giờ?”
Hoàng Bắc Nguyệt lúc cảm giác chút thư thái một chút, dựa cây, liền nhíu nhíu mày: “Là ai?”
“Hình như là của Thánh Huyết Cung, thấy Thiên đại Đông nhi, cho nên mới báo cho chủ nhân.” Nếu là những khác, nàng khẳng định giải quyết bọn họ hoặc dẫn chỗ khác.